
Jack không nhìn bọn cướp mà chỉ mỉm cười trấn an Hana.
“Đừng lo, còn có Ronin ở đây”.
Hana nhìn người bạn đồng hành của mình như thể một kẻ điên. “Nhưng ông ấy đang say đó!”
“Tôi biết”, Jack đáp, tay siết chặt bổng chờ thời điểm Ronin bắt đầu hành động.
“Người muốn đi thì tiền phải để lại”, tên thủ lĩnh tuyên bố.
Ronin nấc nghẹn, nói giọng lè nhè líu cả lưỡi như người say quá rồi. “Ba nhiu?”
“Tất cả”.
“Tuyệt vời!”, Ronin hào sảng. “Tụi này chả có cái gì cả... vậy thì xem như miễn phí rồi”.
Nói đoạn vẫy tay gọi Jack và Hana rồi tiếp tục bước tới. Tên thủ lĩnh đứng ra dùng tay cản ngực ông lại.
“Đừng vội, võ sĩ. Cái bình này cũng tính là tiền đó”.
“ Bìn nài hở”, Ronin làu bàu lắc bình sake. “Có gì trong ó âu ?”
Thậm chí ông còn dốc vài giọt cuối cùng vào miệng như thể chứng minh.
“Mày còn một bình giắt hông kìa! Đưa đây...”
Đúng lúc đó Ronin giả vờ sặc phun luôn rượu trong miệng vào mặt tên cướp khiến hắn hét lên vì cay. Tiếp theo ông lảo đảo bước tới húc thẳng đầu vào khiến mũi kẻ xấu số vỡ nát. Hắn loạng choạng lùi ra sau, mặt máu me trông rất dễ sợ.
“Giết!”, tên thủ lĩnh la thất thanh.
Ngay lập tức tên béo cầm gậy lao về phía Ronin. Ông chậm rãi nghiêng người sang bên, hai tay vung vẩy như thể đang lấy thăng bằng. Đòn tấn công hổ báo của tên cướp lập tức bị hóa giải, thậm chí hắn còn bị cái bình không trong tay Ronin đập vào mặt, chưa kịp phản ứng, hắn đã ngã gục xuống đất bất tỉnh.
Jack cũng xông tới trợ chiến. Nó vung gậy đánh vào tay tên đứng gần nhất khiến hắn gào lên mà buông vũ khí. Cái rìu phản chủ cắt lìa đầu ngón chân hắn. Quá đau đớn, tên cướp trở thành mục tiêu tĩnh, Jack dễ dàng xoay gậy hướng đùi quất tới lật ngửa hắn ra, bồi thêm một đấm vào bụng dứt điểm trận đấu.
Xong xuôi, Jack nghe thấy một tiếng thét từ phía sau, thì ra Hana đã bị tên sún răng bắt được.
“Mau ngồi thụp xuống!”, nó vừa la vừa thúc gậy ngang tầm đầu cô nàng.
Nữ đạo chích làm theo lời Jack, cây bổng đập mạnh vào ngực kẻ thủ ác. Chao đảo sau đòn công kích, hắn buộc phải thả con tin ra cầm dao lao tới, nhắm thẳng vào cổ Jack. Chỉ trong tích tắc, những bài học ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu đã phát huy hiệu quả, Jack dùng gậy phản hồi đòn tấn công theo bản năng.
Điên tiết, tên sún răng lao vào như một con thú bị thương, Jack nhanh chóng hất đầu gậy trúng ngay cằm hắn. Đòn hiểm khiến cho mấy chiếc răng còn lại của hắn cũng bay ra nốt. Cuối cùng Jack xoay bổng hất tên cướp móm vào một thân cây, làm hắn ngất xỉu tại chỗ.
Jack lại chuyển hướng chú ý sang tên cầm gậy thứ tư.
Trong lúc này. Ronin đang một mình chống chọi với cả thủ lĩnh và tay cướp dùng thương. Hana chỉ biết há hốc miệng nhìn Ronin say xỉn đảo qua đảo lại giữa hai tên cướp mà bọn chúng chẳng cách nào đánh trúng được ông cả.
Tên cầm thương cố thúc vũ khí của mình về hướng thân hình lảo đảo của Ronin, đầu kích của hắn cắm phập vào đất trong gang tất. Vị võ sĩ say rượu chậm chạp đứng dậy đạp vào thân món vũ khí khiến nó gãy ngay làm đôi rồi tung ra một chiêu túy quyền vào cổ tên này và nhanh chóng kết thúc màn tỉ thí.
Mất thăng bằng vì cứ liên tục xoay, chân Ronin vướng vào nhau khiến ông ngã lăn ra đất.
“Mày tiêu rồi con!”, tên cầm đầu la lớn cầm gậy đập mạnh xuống.
Bất thình lình Ronin đứng phắt dậy tung chân đạp luôn vào bộ mặt vốn đã rất thê thảm của tên cướp. Thân thể hắn sững lại rồi đổ gục như một khúc cây.
“Đừng bao giờ chọc đến rượu của tao”, Ronin nhìn bộ mặt biến dạng khủng khiếp của tên thủ lĩnh tuyên bố. “Thế mà cứ tưởng mày không thể nào xấu hơn được nữa rồi chứ!”
Tên này chỉ rên được một tiếng rồi cũng lịm đi.
Ronin nhìn sang phía Jack và trận chiến với tên cướp cuối cùng của nó.
“Nhanh lên! Không có nhiều thời gian đâu”, ông nôn nóng giục.
Nói đoạn ông tựa lưng vào thân cây quan sát, chỉ một lúc sau Jack đã tước được vũ khí của kẻ địch. Hắn xoay lại nhìn đồng bọn nằm lăn lóc tứ phía rồi quay đầu chạy như bay.
“Kệ tụi nó tự sinh tự diệt”, Ronin lảo đảo trở lại đường đi.
Jack và Hana theo sát ngay sau. Lần đầu tiên trong ngày, nữ đạo chích im lặng không nói một tiếng nào.
Họ dừng lại bên một con sông, chọn chỗ gần đầu nguồn hạ trại qua đêm. Jack nhóm lửa, mọi người quây quần sưởi ấm, ăn màn thầu vị bơ lạc cùng mấy nắm cơm.
“Ông cừ thật đấy!”, Hana nói đầy ngưỡng mộ.
“Cái gì?”, vị võ sĩ há cái miệng đầy màn thầu ra nói.
Hana lăn lộn trên đất, mô phỏng theo đường thế túy quyền của Ronin. Cô nàng cố bật dậy, nhưng chưa được nửa đường đã đập lưng xuống đất. Jack phì cười sặc sụa.
Ronin khó chịu làu bàu. “Không phải thế! Túy quyền là một miếng võ rất tuyệt diệu”.
“Có gì mà khó, chỉ cần nhậu xỉn là được mà!”, Hana vừa nói vừa túm lấy bình rượu của vị võ sĩ.
“Trả lại đây!”, Ronin gào lên, giật phắt món bảo bối khỏi tay cô nàng. “Người học túy quyền không cần dùng tới rượu, cái họ cần là khổ công luyện tập chăm chỉ”.
“Thế sao ông không dạy cho bọn tôi?”, Hana làm bộ gợi ý.
“Ta không phải võ sư”.
“Thì tôi cũng đâu phải võ sinh”, Hana vặn lại. “Chưa từng được ai dạy cho cái gì trong đời. Chỉ cần ông chỉ giáo cho một xíu thôi cũng đủ được xưng tôn làm sư phụ giỏi nhất của tôi đấy”.
Ronin uống rượu chẳng thèm đáp lại.
“Ông học môn túy quyền từ đâu vậy?”, Jack lên tiếng hỏi. Nó ngờ rằng ngón nghề này của Ronin phải có cao nhân chỉ dạy thì mới thành.
“Một nhà sư Thiếu Lâm Tự đi hành hương từ Trung Quốc sang. Tên ông ấy là Hàn Chung Ly”. Ronin mỉm cười nhớ lại kí ức xưa. “Lần đó tôi tận mắt chứng kiến thầy một mình đánh bại hai mươi người đàn ông nên chẳng ngần ngại gì xin theo học ông ấy luôn”. Vị võ sĩ mơ màng nhìn đốm lửa.
“Và?”, Hana mớm lời.
Ronin đứng thẳng dậy tay vẫn cầm bình rượu.
“Túy quyền chú trọng vào mưu mẹo”, võ sĩ nghiện rượu giải thích, người có vẻ hơi xiêu vẹo. “Người sử dụng giả như mình đang say”. Ông đưa tay như thể đang nốc một chén rượu. “Di chuyển xung quanh, nhẹ nhàng nhưng uy lực”.
Ronin lảo đảo bước không vững.
“Động tác với tay lấy rượu, thực chất là một đòn đánh”. Ronin vung tay, dừng ngay lại trước mũi Hana trong gang tấc. “Hay đòn túm”. Ông tiếp tục chụp xuống vai nữ đạo chích khiến cô nàng la oai oái. “Nhắm vào huyệt trọng yếu, hoặc phá hủy trọng tâm đối thủ”.
Dù lúc đầu không mấy hào hứng, nhưng rõ ràng là Ronin có ý muốn truyền túy quyền cho hai đứa. Hana chăm chú quan sát, còn Jack thì lưu vào não bộ tất cả khẩu quyết.
“Nguyên tắc cơ bản là giả vờ phòng thủ để tấn công. Nhắm đằng đông, đánh đằng tây”.
Nói đoạn Ronin nghiêng ngả sang phải rồi tung một cú đá quét bằng chân trái.
“Chuyển động bên ngoài có tác dụng làm đối phương bối rối, đó là lí do tôi trông như thể sắp ngã”. Ronin lắc lư một chân. “Nhưng thật ra vẫn luôn đảm bảo được thăng bằng...”
Bất thình lình chân Ronin va vào nhau khiến ông ngã lăn ra đất, kết thúc bài học một cách bất ngờ. Biến cố này khiến Hana bật cười khúc khích. Jack biết vị võ sĩ không thích bị châm chọc nên vội vàng liếc Hana rồi chạy lại định đỡ ông dậy.
“Cậu tưởng tồi ngã à?”, Ronin lên tiếng khi Jack đến đủ gần.
Chỉ trong chớp mắt, ông vặn lưng tung một cú đá móc. Nếu Jack không nhanh chóng lùi lại thì chí ít cũng gãy vài cái răng. Thế nhưng điều nó không ngờ là Ronin lại nối tiếp bằng một đòn đập ngực. Trúng đòn, Jack văng ra đè luôn lên Hana, cả hai đứa đều sững sờ trợn tròn mắt kinh ngạc.
“Túy quyền là như thế”, Ronin trịnh trọng tuyên bố. “Tấn công... vào lúc đối phương tưởng mình sơ hở nhất!