
“Lần này chắc cú không?”. Ronin hỏi khi cả ba len lén đi theo vị võ sĩ và tùy tùng của ông ta vòng quanh Đông Đại Tự.
“Chắc chắn đó là chiếc hộp của tôi”, Jack gật đầu. “Nhưng liệu ông ta có phải Botan không?’
Ronin lắc đầu. “Theo tôi nghĩ tên Botan đó chỉ là loại võ sĩ tầm thường, trong khi người này có địa vị rất cao quý.
“Vậy thì ông ta là ai?”, Hana lên tiếng.
Ronin đến chỗ một nhà sư đang cho hươu ăn để hỏi thăm. Nhà sư lễ độ cúi đầu rồi mới đáp. “Ngài ấy là Lãnh chúa Sanada, chủ nhân vùng Nara”.
Jack cảm thấy ớn lạnh sống lưng. Bằng cách nào mà chiếc hộp của nó lại rơi vào tay một vị lãnh chúa cao quý như thế? Chẳng lẽ ông ta có liên quan với tay Botan kia? Hay thậm chí những kẻ gây án đều hoạt động dưới bàn tay sắp đặt? Nếu vậy thì rất có thể người này đã biết về bản hải đồ, và trong trường hợp xấu nhất thì món đồ duy nhất cha để lại đã lên đường đến chỗ Shogun rồi!
Để lại nhà sư và con hươu, cả ba tiếp tục theo sát đối tượng.
“Tôi ngờ rằng Lãnh chúa Sanada có liên quan đến vụ tấn công”, Jack bắt đầu.
“Biết đâu cái hộp đó của cậu còn có bản tương tự?”, Ronin đặt vấn đề.
Jack lắc đầu. “Lãnh chúa Takatomi nói nó là vật có một không hai. Thậm chí cái của tôi, Akiko và Yamato đều có họa tiết khác nhau”.
“Cũng không loại trừ ông ta lấy nó từ tay Botan”.
Jack đã nghĩ đến trường hợp này. Khả năng không phải là nhỏ. Nhưng dù sự thật ra sao thì chắc chắn hai người này vẫn có liên quan với nhau, và sẽ dẫn đến manh mối tung tích bản hải đồ.
“Hay để tôi trộm nó về cho anh nhé?”, Hana đề nghị.
Ronin cau mày nói, “Chỉ sợ chưa kịp lại gần đã bị cận vệ của hắn chặt đứt tay rồi đấy cô nương”.
Mặt Hana tái nhợt khi nghĩ đến viễn cảnh đó, thậm chí sợ đến mức rụt cả tay vào trong ống tay áo kimono. “Chúng ta cần phải nói chuyện trực tiếp với Lãnh chúa Sanada”, Jack nói. “Thăm dò xem bằng cách nào ông ta lấy được chiếc hộp, từ đó tìm hiểu thông tin về bản hải đồ”.
“Tiếp cận ngay sẽ rất đường đột”, Ronin đáp. “Nếu được mời thì lại khác”.
Jack giả tảng thăm dò, “Lần này tên cha ông liệu có ích gì không?”
Mặt Ronin thoáng trầm xuống. “Khó lắm. Ông ấy khá nổi tiếng nhưng cũng lắm kẻ thù. Hơn nữa, đứng trước mặt lãnh chúa cậu sẽ không được đội mũ đâu”.
“Vậy thì tìm hiểu xem Lãnh chúa Sanada ở đâu trước đã?”, Hana gợi ý. “Rồi đến đêm lẻn vào lục soát một phen, như vụ ngọc trai ấy”.
Ronin xua tay gạt phắt ngay. “Dinh thự lãnh chúa được canh gác nghiêm cẩn vô cùng. Thậm chí samurai giỏi cũng khó làm nổi chứ đừng nói đạo chích quèn. Chỉ có ninja thì may ra”.
Jack cố hết sức không để lộ nụ cười. Nhẫn thuật ẩn nấp của nó không phải loại xoàng, hoàn toàn có thể thử qua.
“Dù sao cũng chẳng còn cách nào khác”, nó nói khiến Ronin ngạc nhiên không ngớt, còn Hana thì hớn hở ra mặt. “Giờ cứ bám sát ông ấy về nhà đã”.
Chỉ một lát sau Lãnh chúa Sanada cũng rời khỏi cổng phía nam, Jack và mọi người liền tăng tốc đuổi theo. Khi đi ngang qua phần cột chống mái hiên cong vút, Jack nhìn thấy hai pho tượng chiến binh cơ bắp cuồn cuộn hiên ngang đứng gác. Cặp thần hộ vệ Phật Tổ này là Agyo và Ungyo, đứng trong tư thế giơ tay ra như muốn ngăn cản. Nhưng Jack, Hana và Ronin đã không kịp nhận biết lời cảnh báo này.
Họ vừa ra khỏi khuôn viên Đông Đại Tự thì đã có hàng tá doshin chạy xộc đến. Chỉ trong chốc lát cả đoàn đã bị vây chặt bởi đám quan binh tay cầm dùi cui.
Jack, Hana và Ronin định rút vũ khí nhưng chưa kịp thì đã bị khống chế bởi vô số đòn khóa từ tứ phía. Mà cho dù có kịp thì cũng nằm ngoài tầm tấn công. Cuối cùng ba người bị ép vào góc cột, toàn thân đều bị đánh túi bụi.
“Thế mà chúng nói bọn mày nguy hiểm lắm’”, tên cầm đầu mỉa mai, mặc dù vậy hắn vẫn đứng cách một khoảng khá xa.
Jack cứ ngỡ màn tra tấn đã kết thúc thì bất ngờ đầu nó bị chèn lại bởi bốn cây dùi cui. Càng vẫy vùng khống chế thì bọn lính càng siết lại chặt hơn, đau đớn đến mức không thể cử động được. Ronin và Hana cũng không khá hơn. Vũ khí của cả ba đã bị tước sạch, số phận hoàn toàn nằm trong tay bọn lính.
“Nhanh lên! Đừng để lãnh chúa phải chờ!”, tên thủ lĩnh ra lệnh cho thuộc hạ.
Nhăn nhó ê ẩm, Ronin lầm bầm, “Đây không phải là lời mời mà tôi cần à nha”.