Dương Hoài Ngọc mới ăn một miếng nhổ ra kịp, cũng cẩn thận móc họng nôn một trận, nhìn đám nhóc con khổ sở như thế, mắt đỏ ngầu, như con thú điên đi đi lại lại trong sân, gầm gừ:” Đừng để lão tử phát hiện ra là tên khốn nào làm, nếu không lão tử nhất định sẽ xé xác.”
Rồi lao ra khỏi cổng.
Gần nửa canh giờ sau đám nhóc đã không còn gì để nôn nữa, đứa nào đứa nấy nhũn người nằm bẹp một chỗ không nhúc nhích được.
Thủy Châu Nhi ăn nhiều nhất bị Tiểu Xảo Nhi lột trần truồng, ngồi bô, đợi cơn tiêu chảy tới.
“ Đừng là thuốc độc, đừng là thuốc độc.” Tiểu Xảo Nhi mồ hôi trộn lẫn nước mắt luôn mồm nói:
Một lúc sau Dương Hoài Ngọc chạy vào sân, mồ hôi đầm đìa thở dốc nói:” Đại phu sắp tới, may mà chúng ta phát hiện sớm, nôn gần hết, nếu phát hiện muộn dù có là thuốc tả, đám nhỏ cũng không chịu nổi ...”
“ Mẹ nó, lão tử bất chấp, không cần biết kẻ nào làm, hôm nay lão tử giết hết.” Tiểu Xảo Nhi cầm gậy xông ra ngoài:
Dương Hoài Ngọc vội giữ hắn lại:” Ngươi định làm thế nào, đợi Nguyên ca nhi tới chúng ta tính toán.”
“ Hừ, không cần đợi, ta không phải gà con mặc kẻ khác giết mổ, Nguyên ca nhi có tới thì chỉ càng ra tay tàn độc hơn mà thôi. Huynh ở nhà đợi đại phu đi, ta không đợi được ....” Tiểu Xảo Nhi vùng khỏi tay Dương Hoài Ngọc, lao đi không quay đầu lại:
Có người nói dã thú bị thương là đáng sợ nhất.
Cũng có người nói thú mẹ bảo vệ thú con là đáng sợ nhất.
Thực ra đáng sợ nhất chính là thú non vừa mới lớn, chúng vô tri, vô úy, nghé non ngay cả hổ cũng dám khiêu chiến, đừng nói tới thứ khác.
Tiểu Xảo Nhi mặt hầm hầm đi tới Cao Liên Thăng, bởi vì đây là nơi tập trung nhiều võ cử nhất vì tửu lâu này phục phụ đủ hạng khách từ giàu tới nghèo, vừa bán thức ăn và có chỗ nghỉ trọ, bao năm qua cực kỳ uy tín.
Lúc này Thiết Sư Tử ngồi ăn ở cửa sổ đột nhiên thấy cổ nhói lên như bị muỗi đốt, đưa tay sờ một cái, ra là que trúc dài cả tấc.
Lòng thất kinh Thiết Sư Tử nhìn ra ngoài, người qua kẻ lại đông đúc náo nhiệt, căn bản không nhìn ra ai là kẻ ám toán, ngậm que trúc vào miệng, vị rượu truyền khắp đầu lưỡi, trong thời gian ngắn lưỡi hơi tê tê.
Thiết Sư Tử lập tức ngậm một ngụm nước súc miệng phun ra, cảm giác tê vẫn còn, rút ngay con dao nhỏ, cứa vào chỗ vừa bị que trúc đâm, chỉ sợ máu chảy không đủ nhiều.
Lúc này điếm hỏa kế và khách khứa khác nhìn thấy cổ hắn chảy máu ròng ròng, ai nấy kinh sợ nhưng không dám tới gần, vì toàn thân Thiết Sư Tử tỏa ra khí tức nguy hiểm, râu tóc dựng lên, đôi mắt càng không ai dám đối diện.
Ngoài kia có thiếu niên gánh hàng rao bán, có phụ nhân cầm giỏ mời khách mua, có ăn mày vái lạy tứ phương, có người qua đường bước đi vội vã ...
Hẳn kẻ đó đi xa rồi.
Khi Thiết Sư Tử thu ánh mắt cảnh giác về thì tay trái lại nhói lên, đưa mắt nhìn, vẫn là cái que trúc đã đâm vào một nửa, hắn rút ngay ra, sải bước tới cửa quát:” Kẻ nào ám toán ta?”
Một đại hán cao to cổ chảy máu đứng giữa đường la hét, tức thì khiến đám đông qua lại hỗn loạn, lại có một que trúc nữa lặng lẽ cắm vào đùi Thiết Sư Tư.
Thiết Sư Tử đã nhận ra phương hướng, vươn tay cầm cái ấm trà đầy nước ném ngay về phía đó.
Tiểu Xảo Nhi sau khi đắc thủ lần thứ ba đã như ly miêu vượt qua lan can Cao Liên Thăng, hòa vào đám đông, nghe thấy tiếng vỡ ngay cái cây sát bên cạnh mình, nhưng không quay đầu lại. Cùng một tiểu cô nương bán đồ ăn vặt nấp sau một con sư tử đá cao lớn.
“ Cẩn thận hán tử đó điên rồi.” Đều là người cùng kiếm ăn trên phố, tiểu cô nương nhận ra Tiểu Xảo Nhi, nhỏ giọng nhắc:
Thiết Sư Tử cắt thêm một nhát nữa ở đùi, toàn thân máu me vẫn đứng giữa đường quát tháo:” Hạng tiểu nhân vô sỉ, chỉ biết ám toán, có gan ra đây đánh với gia gia ba trăm hiệp.”
“ Á, đó là võ cử Thiết Sư Tử, nghe nói đấm chết được cả ngựa đấy.”
Tiểu cô nương quay đầu làm tóc lướt qua mũi Tiểu Xảo Nhi, khiết mũi hắn ngưa ngứa, mùi trên người nàng rất dễ ngửi, hắn nhịn lắm mới không hắt hơi.
Thiết Sư Tử la hét một hồi không ai ra mặt, quay người bỏ đi.
Tiểu Xảo Nhi thấy vậy ngậm đoản côn vào miệng thổi mạnh, sau đó không xem kết quả, kéo tiểu cô nương đi ngay.
Thiết Sư Tử đã có đề phòng, toàn thân gồng lên, cơ bắp rắn như sắt, que trúc chỉ đâm vào đoạn nhỏ, hắn quay ngoắt người lại, bi thương nhìn đám đông hỗn loạn, nào tiểu phiến, văn sĩ, khổ lực, đôi thiếu niên thiếu nữ lớn gan nắm tay nhau giữa phố, làm sao tìm được ai ám toán mình ...
“ Aaaa ...” Hét một tiếng đầy bất cam, Thiết Sư Tử đi tới chỗ con sư tử đá, ôm lấy con sư tử, gân xanh như rắn trườn khắp người, gầm lớn không ngờ nhấc bổng sư tử đá lên, ném đi:
Uỳnh!
Bụi đất mù mịt sư tử đá lún xuống đất vàng, như mọc lên từ đất, thanh thế khiếp người.
Tiểu Xảo Nhi dẫn tiểu cô nương đi một đoạn quay lại quan sát, tức thì sửng sốt, hắn thấy vai Thiết Sư Tử có hai cái que trúc, nhưng hắn không ra tay.
“ Tiểu nhân! Tiểu nhân! ...” Thiết Sư Tử lẩm bẩm, thân hình cao lớn trở nên lom khom, lảo đảo từng bước đi về Cao Liên Thăng ...
Một bàn tay trắng trẻo thì vào giỏ của tiểu cô nương, lấy một con chim cút nướng, Tiểu Xảo Nhi đang định ra tay trừng trị tên trộm to gan thì phát hiện ra Thiết Tâm Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên ngoạm một cái đứt đầu chim cút, nhai ngon lành:” Thủy Châu Nhi tới giờ vẫn không có dấu hiệu đau bụng, đại phu khám qua rồi, chỉ nói bọn chúng nôn quá nhiều nên mệt.”
Tiểu Xảo Nhi cấp thiết hỏi:” Hoa quả không có vấn đề sao?”
Thiết Tâm Nguyên trấn an:” Có chứ, đều là nhờ ngươi phản ứng rất nhanh nên đám đệ đệ muội muội không ai làm sao hết, có điều mục đích của bọn chúng đã đạt được, là chọc giận Dương đại ca, nhưng chúng không ngờ người ra tay lại đáp trả lại là chúng ta.”
Nói tới chuyện này thì Tiểu Xảo Nhi rất nhạy bén:” Có kẻ theo dõi chứ?”
“ Ừ, vẫn ở đầu ngõ, không đi theo ngươi, Xảo Nhi, ta nói rồi, làm việc không thể cứ dựa vào vận may như thế ...”
“ Ngươi đừng dạy đời nữa, lúc này ta không có tâm trạng nghe.”
Tiểu cô nương ôm cái giỏ nhìn hai người, mắt đầy nghi hoặc, chẳng hiểu họ nói cái gì, nhưng mà nàng thấy thức ăn trong giỏ sắp hết, đó là chuyện tốt.
Tiểu Xảo Nhi lấy hết số chim cút còn lại của tiểu cô nương, chỉ Thiết Tâm Nguyên:” Nó trả tiền nhé.”
Rồi đi luôn.
Thiết Tâm Nguyên làu bàu trả tiền rồi chạy theo.