Bất kể là nghe đọc Luận Ngữ hay nho sinh giảng giải yếu nghĩa hành vi nho gia, Thiết Tâm Nguyên đều nghe say sưa, còn tích cực tham dự, khiến Vương Nhu Hoa và Vương Ung mừng lắm.
Nhưng tới cửa cuối cùng thì Thiết Tâm Nguyên thà chết không theo.
Nhìn những đứa trẻ khác rơi nước mắt bị cắt tóc thành thịt ba rọi , ý chí Thiết Tâm Nguyên càng thêm kiên định.
Cái đầu đang tốt lành, vậy mà để lại hai bên đỉnh đầu hai cái chỏm, sau đó dùng thừng bó chổng lên trời, lại còn có một vị cực phẩm dùng ngón tay chấm lên má đóng giả trẻ con ngây ngô, khiến các trưởng bối đồng thanh khen hay, Thiết Tâm Nguyên chỉ buồn nôn.
Không! Không! Không! Dứt khoát là không!
Vương Nhu Hoa hết cách đành dẫn nhi tử rời Văn miếu, dọc đường đi không ngừng chỉ cái đuôi gà của nhi tử:” Thế này thì đẹp lắm chắc, nam không ra nam, nữ chẳng ra nữ, trẻ con phải có dáng vẻ của trẻ con. Con xem đứa bé vừa nãy, chấm tay lên má ngoan ngoãn làm sao, sao con không học người ta, hôm nay là ngày trọng đại, sao con ương bướng như vậy? Vì cái đuôi gà này mà không nghe lời mẹ nữa.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ cười, biết mẹ chẳng trách móc được lâu, mẹ ghét lắm lời.
Thiết Tâm Nguyên ở Đông Kinh trừ Vương gia ra thì không có thân thích nào, cho nên năm mới không có nhiều người để bái phỏng.
Nói thế nào thì đám trẻ con ở ngõ Phá La trong mắt Vương Nhu Hoa là do nhi tử nâng đỡ, mình là trưởng bối, tới thăm, thuận tiện phát ít tiền mừng tuổi là nên làm, vì thế đánh xe tới ngõ Phá La.
Thấy mẹ mặt nặng mày nhẹ, Thiết Tâm Nguyên vì hóa giải không khí lúng túng, hỏi:” Mẹ, vì sao đại cữu công lại ở Văn miếu?”
Vương Nhu Hoa hừ một tiếng, còn chưa nguôi giận:” Đại cữu công con nay bị phái tới lễ bộ nhậm chức, chủ sự nghi lễ cát hung, đầu năm mới tới Văn miếu tuyển môn đồ cho Thánh nhân là một trong số chức trách. Hừm, giờ con không cắt tóc, mẹ không biết đã hoàn thành lễ nhập môn chưa.”
Thiết Tâm Nguyên lè lưỡi không dám chuốc thêm họa vào thân nữa, thấy ngõ Phá La ở ngay trước mắt, hoan hô một tiếng nhảy xuống xe, chạy ù vào ngõ.
Vì sao Vương phủ không cháy, y nhịn cả ngày rồi.
“ Muốn hỏi vì sao không cháy à?” Tiểu Xảo Nhi thấy Thiết Tâm Nguyên điệu bộ muốn chất vấn, lửa giận bốc lên đầu, ném cái bào xuống, hùng hổ nói:” Ta cũng muốn biết đây.”
Bỏ, chuyện này không hỏi nữa, bản thân Thiết Tâm Nguyên đang sôi máu, nếu hỏi chỉ gây xung đột nội bộ thôi.
“ Có lẽ là thùng không đủ kín, hơi nước trong thủy đạo thấm vào làm tắt dây cháy.”
Tiểu Xảo Nhi thấy Thiết Tâm Nguyên tự tỉnh ngộ, thở dài:” Ta cũng thử cho thùng gỗ tương tự vào nồi hấp, kết quả mở nồi ra dây cháy ướt hết, dùng thuốc nổ đúng là sai lầm lớn, thứ đó gặp nước là vô tích sự.”
“ Chuyện này tới đây là thôi, quên cả đi, coi như chúng ta chưa bao giờ làm, lão già đó thoát kiếp nạn này coi như lão mạng lớn, quên hết từ nay không nói, không nghĩ, không hỏi, không tới xem.”
Tiểu Xảo Nhi lại thở dài, đấm mạnh vào đầu, nhìn qua cửa sổ thấy Vương Nhu Hoa đi vào viện tử, vội vàng đi ra đón, hắn thích Vương Nhu Hoa hơn Thiết Tâm Nguyên nhiều.
Vương Nhu Hoa mắt cười cong vút như trăng non, kéo Tiểu Xảo Nhi tới gần thân thiết xoay một vòng nhìn, vỗ vai hắn:” Được lắm, cuối cùng cũng thành người lớn rồi.”
Tiểu Xảo Nhi cảm kích gọi hết đám đệ muội trong nhà ra:” Nhờ di di chiếu cố, Xảo Nhi và các đệ muội khấu đầu, chúc di di phúc như Đông Hải, thọ tỉ Nam Sơn.”
Trong lúc đám Tiểu Xảo Nhi quỳ xuống khấu đầu chúc tết thì Thiết Tâm Nguyên chạy ra xe ngựa, mang từng bộ quần áo vào đặt lên bàn:” Của các ngươi đấy, vốn mẹ ta định tới trước năm mới, kết quả trong nhà có việc nên bị lỡ, giờ mặc áo mới cũng không muộn.”
Chẳng ai để ý tới Thiết Tâm Nguyên, đám trẻ con không cha mẹ này thấy Vương Nhu Hoa là bám lấy không rời, nhất là Thủy Châu Nhi rúc vào lòng nàng không chịu xuống, cái mồm không biết nịnh bợ gì mà làm Vương Nhu Hoa cười ngặt ngoẽo.
Cứ như bọn họ mới là mẹ con ấy.
Vương Nhu Hoa chia quà xong liền hài lòng về nhà, nhi tử ở lại chơi với đám trẻ con cùng tuổi nàng rất yên tâm.
Kế hoạch thất bại mà không có cách nào sửa sai làm Thiết Tâm Nguyên và Tiểu Xảo Nhi chẳng còn tâm trạng nào mà Tết với nhất. Thủy Châu Nhi ôm một cái trống bát lãng lớn vui vẻ cả ngày, đám Tiểu Phúc Nhi thì ôm những túi mứt quả khô đủ loại ăn luôn mồm, đám nữ hài tử thì đóng kín cửa ở phong phòng thi thoảng lại cười khúc khích với nhau.
Tiểu Xảo Nhi theo thói quen ngồi vắt chân ngang cái ghế dài, bình rượu không rời tay, tên này trước kia còn chỉ uống rượu hoa quả, giờ thì bắt đầu uống rượu thực sự rồi.
Cái bình của hắn rất tinh xảo, rượu trong bình rất thơm, hương rượu vấn vít mãi không tan.
Thiết Tâm Nguyên lấy bình rượu tu một ngụm, hơi giật mình:” Mới uống rượu mà toàn uống Ngọc Đống Xuân với Lê Hoa Bạch không tốt.”
Tiểu Xảo Nhi nhướng mày:” Ngươi nói giá cả hay độ rượu?”
Thiết Tâm Nguyên nuốt rượu xuống, khà một tiếng, khuôn mặt nhỏ thoáng cái đỏ hồng:” Ngươi biết mà, con người ta quái lắm, khi nói những lời này thường chỉ giá trị.”
“ Thực ra ta cũng nghĩ thế, hai thứ rượu này hiện chưa phải thứ ta có thể uống được, có điều ...” Tiểu Xảo Nhi cười hăng hắc một cách thần bí:” Hầm rượu của Tôn Dương chính điếm ở ngay dưới lầu, ngươi không biết khi ta từ thủy động chui vào hầm rượu của họ mà giật mình. Không hổ là chính điếm nổi danh, rượu chất như núi, vậy mà nói với bên ngoài là Lê Hoa Bạch không dễ kiếm, mỗi ngày chỉ cung cấp một ít, làm giá cao vút. Thế là ta trộm một ít, khi về ngươi mang một phần, coi như bọn ta hiếu kính di di.”
Thiết Tâm Nguyên giật bắn mình, kinh hãi nhìn hắn:” Ngươi đã tới Tôn Dương chính điếm, vậy Đắc Ý lâu hẳn cũng không bỏ qua?”