Làn sóng đánh cược bỗng nhiên bùng lên một cách cực kỳ mãnh liệt, hơn nữa lại còn ăn sâu tận từng ngõ ngách Đông Kinh, khiến cho khi ngự sử ngôn quan dâng tấu ngăn cản cái thứ cờ bạc hại người hại mình này lập tức bị quan viên hộ bộ cực lực phản bác.
Quan viên hộ bộ lấy ra một cuốn sổ thu nhập dự kiến cho hoàng đế và văn võ bá quan xem, khiến tất cả sững sờ.
“ Bảy mươi vạn quan? Sao lại thu lợi nhiều như thế?” Triệu Trinh lại lần nữa xem tấu chương thật kỹ, nhíu mày hỏi Hộ bộ thị lang Vu Tiềm:
Vu Tiềm ưỡn ngực bẩm tấu, tiền lá gan ông ta:” Bệ hạ, phong trào đánh cược này không chỉ ở Đông Kinh, mà đã lan ra cả Lạc Dương , Tây Kinh, nếu không phải thời gian quá ngắn thì Thục, Dương Châu, Hàng Châu đều khó thoát.”
“ Lợi nhuận cực lớn như thế chúng thần sao có thể để đổ trường độc chiếm, vì thế hộ bộ phái chuyên viên trú ở các đổ trường, bảy thành lợi nhuận phải nộp quốc khố, vẻn vẹn có bảy chục vạn quan tiền còn chưa đủ nói hết vấn đề. Không sợ bệ hạ chê cười, ngay cả ấu tử mười tuổi của vi thần cũng đặt cược hai quan tiền cho Thiết Sư T ử.”
Triệu Trinh gật gù không tỏ rõ thái độ, chuyển ánh mắt sang Bao Chửng:” Ái khanh, cá cược làm người ta kích động, nhất định có bạo loạn nhỏ xảy ra, thành phòng và đàn áp thường ngày ở Đông Kinh không có vấn đề chứ?”
Bao Chửng mặt nghiêm nghị bước ra chắp tay:” Khởi tấu bệ hạ, thần không đồng ý việc cá cược võ cử, điểm này tới nay thần vẫn kiên trì. Còn bệ hạ hỏi tới thành phòng thì đó là bản chức của thần, bách tính vốn lương thiện, dù có va chạm cũng chỉ lác đác, không thành đại họa.
“ Nếu bệ hạ có thể phái một phần Phủng Nhật quân hiệp trợ vi thần thì Đông Kinh nhất định yên ổn như thường ngày.”
Không để cho những kẻ lắm mồm khác kịp lên tiếng, Triệu Trinh đứng lên tuyên bố:” Lần này coi như trẫm cúi đầu trước dân ý, ái khanh cho rằng có năng lực khống chế cục diện, sở bộ của Phủng Nhật quân sẽ thuộc quyền phân phối của Khai Phong phủ, đợi võ cử kết thúc thì quay lại chức trách cũ, chuẩn đánh cược võ cử, thoái triều.”
Trở về điện Đại Khánh, Triệu Trinh cầm cuốn Anh Hùng phổ in ấn tinh xảo lên, hôm qua đang đọc dở, cuốn sách này cung cấp cho hắn không ít thông tin hữu ích, vừa xem vừa lấy đốt ngón tay gõ bàn:” Thứ này thực sự do thằng tiểu lưu manh đó làm ra?”
Vương Tiệm như biết thuật ẩn thân, xuất hiện ngay bên cạnh khom lưng nói theo giọng điệu của hoàng đế:” Cực kỳ chính xác ạ, thằng tiểu lưu manh mượn tay Tô tiểu nương tử in đem Anh Hùng phổ bán cho hơn bảy mươi hiệu in ấn, kiếm nhiều lắm.”
Triệu Trinh bật cười, ngả người dựa vào lưng ghế:” Nói thế là trẫm chưa phát tài thì nó đã kiếm lớn rồi?”
Vương Tiệm tặc lưỡi:” Hai lần ạ, bệ hạ, lần đầu chỉ là cuốn sơ sài, nhử các hiệu in thấy lợi học theo, sau đó nó lại tổng hợp tin tức toàn bộ các hiệu in lại, chỉnh lý bán lần nữa, giá cao hơn cả lần thứ nhất.”
“ Ha ha ha, đúng là tiểu lưu manh tới quả chuối cũng không tha, đợi nó trưởng thành tham gia khoa khảo, trẫm sẽ bố trí nó tới hộ bộ ngay, bản lĩnh này mà không phục vụ quốc gia thì phí.” Triệu Trinh nói tới đó chợt nhớ ra:” Ấy, không phải trẫm cho nó cái thẻ bài chế tạo à, đáng lẽ nó không thiếu tiền mới đúng chứ? Sao làm trò này?”
Vương Tiệm vội giải thích:” Thiết Vương thị nói quốc triều sở dĩ cấm chỉ mọi người nấu rượu, luyện sắt, làm muối là để dự trù tiền thuế phục vụ quốc gia đại sự, nếu Thiết gia ỷ vào ân điển bệ hạ kiếm tiền là cướp lợi của quốc gia, vì thế cho dù có thương cổ tới nhà hứa một năm chia lợi vạn quan chỉ cần được dùng chung thẻ bài, Thiết Vương thị vẫn dứt khoát từ chối.”
Triệu Trinh "ồ" một tiếng ngồi thẳng lên:” Gia phong Vương Đán vẫn còn, chỉ là chuyển tới Thiết gia thôi.”
Vương Tiệm cười hì hì:” Bệ hạ, Thiết gia vẫn kiếm lớn ạ.”
“ Không hợp tác cùng thương nhân trục lợi thì làm sao kiếm tiền?”
“ Thiết Vương thị công khai tuyên bố với toàn bộ mười hai chính điếm Đông Kinh, thẻ bài chế tạo của Thiết gia chỉ dùng để tự nấu rượu tự bán, tuyệt không làm loạn giá rượu hiện tại ở Đông Kinh.”
Triệu Trinh cũng là vị hoàng đế vô cùng thông minh, hiểu ra ngay:” Làm thế những chính điếm kia không mang hậu lễ tới tặng mới là lạ, vừa được tiếng tăm vừa có thực lợi, kỳ mẫu chẳng trách sinh ra kỳ tử.”
Nói rồi lại cầm cuốn sách lên, nhưng chỉ xem một lúc ném đi, có thể nhìn ra lần này nổi giận thực sự.
“ Võ cử của trẫm là để lựa chọn dũng sĩ chân chính cho Đại Tống, không phải so gia đinh, bộ tướng nhà ai dũng mãnh hơn, thật đáng hận.”
Chuyện này liên quan tới con cháu cao môn đại hộ, Vương Tiệm không dám nói vào, khom lưng đợi lệnh.
“ Hừ, nếu như bọn chúng đều muốn ra sức vì nước, thế thì trẫm thỏa mãn hảo ý của chúng, Vương Tiệm, truyền chỉ của trẫm, võ cử tham gia thi tuyển lần này, bất kể có được quan chức không, đều sẽ đi tây bắc tuất biên ba năm .” Triệu Trinh cười lạnh:” Bất kể chúng mang họ gì, cứ tuất biên ba năm sau hẵng luận thứ khác.”
Vương Tiệm vội vàng lùi hai bước quỳ xuống, dùng kế hoãn binh:” Nô tài sẽ đi thông báo bí thư giám soạn chỉ, mời cấp sự trung phê hồng, sau đó ...”
Triệu Trinh đang nóng giận gạt phắt đi:” Không cần, những kẻ đó tai mắt thông thiên, đi qua nhiều nha môn như vậy, khó tránh khỏi biến cố, trực tiếp theo trung chỉ ban phát, nói đây là ân điển của trẫm.”
Vương Tiệm đi lui ra khỏi đại điện, đến khi lùi khỏi tầm nhìn của hoàng đế mới thở hắt ra, sờ mấy món châu báu trong lòng ngực, tiếc nuối vô cùng, thứ này không giữ được rồi, phải trả lại thôi:” Các vị nương nương, không phải là Vương Tiệm nhận lễ không làm việc, mà ý bệ hạ đã quyết, nô tài cũng hết cách, các vị đi cầu thần bái phật mong huynh đệ tử chất mình từ biên cương bình an trở về đi.”
….