Nhìn Hầu Phượng ngã mạnh xuống đất, Triệu Trinh giật mình:” Làm sao như thế được, võ công của Hầu Phượng ...”
Mạnh Nguyên Trực thở dài:” Bệ hạ, võ nghệ của Hầu Phượng không cần nghi ngờ, nhưng hắn nhiều năm qua ở lại Đông Kinh an toàn, đã mất đi nhạy bén với nguy hiểm rồi. Chỉ ở chiến trường mới có dũng sĩ chân chính, còn mãnh tướng trong cung chẳng qua là hổ nuôi thôi ...”
“ Thả hổ về rừng ư? “ Triệu Trinh rất muốn lắc đầu từ chối, thế nhưng nhìn Hầu Phương đang lồm cồm từ dưới đất bò dậy, thẹn quá hóa giận mang bụi đất truy kích, trầm ngâm một lúc nói:” Lệnh, Mạnh khanh phụ trách chỉnh huấn Kim thương ban.”
Mạnh Nguyên Trược khom người:” Bệ hạ, xin cho thần đưa Kim thương ban tới tây bắc một chuyến.”
Triệu Trinh nhắm mắt lại:” Đi đi, trấn điện tướng quân không thể thua một đám hoàn khố, nếu không lâu dần người ta cũng không còn kính sợ trẫm nữa.”
Trận mũi tên không vì Hầu Phượng mà dừng lại, tiếp tục dùng tốc độ cao nhất lao vào đám người Kim thương ban, song chùy của Thiết Sư Tử thể hiện thần uy, người Kim thương ban chỉ miễn cưỡng chống được một chiêu, chưa kịp ổn định thân hình bị thiết thương và mưa tên để lại bốn năm chấm trắng trên người.
Thoáng cái mất ba người, Kim thương ban phải tập trung đối địch.
Hầu Phượng bị phiên tử áp giải ra khỏi quân giáo trường, tiếng la hét giận dữ của hắn bị đám đông phấn khích nhấn chìm, gần như không ai quan tâm.
Người Kim thương ban không phải dễ đối phó, bọn họ nhanh chóng từ bỏ biện pháp dùng cứng chọi cứng, lợi dụng ưu thế đội hình tản mác, đánh vào phía sau trận, nhanh chóng bắt sống Tào Phương, kẻ có võ nghệ kém nhất.
Nhưng khi viên tướng quân kia vốn định xách Tào Phương lên thị uy, không ngờ tên tù binh trong dùng tay đeo hộ thủ sắt đấm thẳng vào mặt, còn đang choáng váng thì Tào Phương đấm liên tiếp mười mấy cái đến khi gục hẳn mới thôi.
Đến khi phiên tử tới nói hắn bị loại phải rời đi, Tào Phương mặt dày chỉ người:” Lão tử không có chấm trắng nào, làm sao phải rời trận? Mau, đi dắt ngựa của ta lại đây rồi lát tới phủ mà lĩnh thưởng.”
Phiên tử lúng túng nhìn tuần kiềm, thấy tuần kiểm không có chỉ thị gì, cười hì hì dẫn ngựa của hắn tới, quỳ luôn xuống đất cho Tào Phương dẫm lên ...
Dương Hoài Ngọc đang cùng một tướng quân đánh bất phân thắng bại, vừa gạt được một thương ngặt nghèo, thì tướng quân kia bị chọc ngã xuống ngựa.
Ngẩng đầu lên thấy Tào Phương vừa rón rén tới gần đâm vào gáy người ta, sau đó hung hăng hô lớn: “ Giết chết bọn chúng.”
Cuộc chiến diễn ra dữ dội, một nửa số người đã bị đánh rơi xuống ngựa, xông vào vật lộn, đấm đá túi bụi, tuy không đẹp mắt tí nào, nhưng được cái kích thích, khán giả hò reo khản giọng, đổ dồn tới hàng rào xem, làm binh sĩ làm nhiệm vụ canh gác vô cùng vất vả.
Keng! Keng! Keng! ...
Rốt cuộc chiêng thu binh đã điểm.
Thiết Sư Tử không dừng tay ngay mà đánh lui một viên tướng quân đã phát cuồng, Dương Hoài Ngọc tỉnh táo thu thập đồng đội còn sót lại, tổ chức trận hình từ từ lui về trận.
Mười chỉ còn sáu, Cao Duyên Tán, Hô Diên Thọ, Lâm Tiêu Xuyên trận vong, tên ăn hại nhất là Tào Phương dương dương đắc ý khoe khoang vừa rồi mình hạ được ba tên địch.
Hô Diên Thọ toàn thân chấm trắng, tuy hắn bị loại, nhưng không hề chán nản, trái lại trận chiến vừa rồi khơi lên không ít huyết khí nam nhi:” Lục tướng quân, nếu ngài cùng bọn ta tới biên quan, chỉ cần ba năm bọn ta bình an vô sự, sau đó ngài muốn đi đâu, bọn ta đều dốc sức tương trợ.”
Thiết Sư Tử phát tiết không ít lửa giận, lòng trấn tĩnh hơn nhiều, tuy không ưa đám người này, biết mình không chọc vào nổi, nói:” Chư vị thiếu lang quân, Tây tặc hung dữ, nếu không phải đi thì đừng đi mới là đạo giữ mệnh, trận Hảo Thủy Xuyên, một đám huynh đệ cách ta chưa tới trăm bước, nhưng trơ mắt nhìn họ bị Tây tặc giết chết, đến cái xác nguyên vẹn cũng không cướp lại nổi.”
Dương Hoài Ngọc bỏ mũ trụ, thở dốc nói:” Lên chiến trường thì ai đảm bảo chiếu cố được cho ai, năm xưa thái tông còn chẳng phải thất tán với thân binh, cuối cùng ngồi xe lừa về đấy thôi.”
Nói tới chuyện đi biên ải Tảo Phương mất hết nhiệt tình khoe khoang:” Không đi không được ... Ô, nhìn kia, chúng nổi điên rồi, ha ha ha.”
Quân giáo trường vang lên tiếng kêu thảm không ngớt, vô số võ cử lăn lộn trên mặt đất, đám người Kim thương ban thua mất trận đầu giờ dùng toàn bộ bản lĩnh trút giận lên những võ cử còn lại, bọn họ là những cao thủ đích thực rất hiểu đánh vào đâu khiên người ta đau đớn nhất.
Thiết Tâm Nguyên không còn chú ý tới quân giáo trường, hoàng đế đã tỏ thái độ khống chế tất cả, y không dám làm bừa, lỗ tai dựng lên rất cao.
Chính dương đại cát.
Có nghĩa là Long Hổ thiên sư đang chuẩn bị đón ly hỏa tới đốt Tông Chính phủ vào chính ngọ.
Hôm nay là ngày tốt, nếu không đã chẳng được chọn để tổ chức thi điện.
Tiểu Xảo Nhi chen lấn tới bên cạnh Bao Tử, cũng leo lên lưng hắn, ghé sát vào tai Thiết Tâm Nguyên nói: “ Phúc Nhi đến báo, bọn chúng bắt đầu đào kênh nước nóng rồi.”
“ Thùng dầu bị phát hiện chưa?”
“ Phúc Nhi nói những kẻ đó đào từ rừng hạnh, toàn bộ đã bị lật lên, tiếp theo là đào tới ao sen …”
Thiết Tâm Nguyên vội nói:” Gọi Phúc Nhi về, ở đó xảy ra chuyện gì cũng không liên quan tới chúng ta.”
“ Cơ mà ta muốn đi xem lắm.”
“ Câm mồn, xem võ cử ấy.”
Triệu Trinh rốt cuộc cũng rời đi, được thị vệ bảo hộ, uể oải lên đài cao.
Hoàng đế xuất hiện, người khác tất nhiên phải cúi mình, nhưng Thiết Tâm Nguyên chưa kịp leo khỏi người Bao Tử đã bị thị vệ tóm cổ xách tới bên Vương Tiệm.
“ Đế vương xuất, vạn dân bái, sao ngươi có thể là ngoại lệ?”
Cái giọng choe chóe của Vương Tiệm mà nói những lời châm chọc rất khiến người ta muốn đấm vỡ mũi, Thiết Tâm Nguyên gãi đầu: “ Tiểu tử không xuống được, nhưng đã quỳ bái rồi, Vương thúc không thấy chân tiểu tử cong xuống sao?”
Vương Tiệm trợn mắt: “ Thế mà cũng tính à?”
Thiết Tâm Nguyên nghiêm mặt nói:” Vương thúc, chúng ta tôn kính bệ hạ nên để ở trong lòng, chứ đặt nó ở đầu gối không ổn lắm đâu.”