Chỉ đánh một quyền thôi, đây là trút giận, chứ đánh nhau thì nghiêm trọng rồi, hắn sẽ dẫn một đám gia tướng tới ẩu đả Dương Hoài Ngọc. Đương nhiên khi đó Dương Văn Quảng và cha Tào Phương vẫn thân thiết, cùng cười ha hả tiếp tục kiếm chác lợi lộc Đại Tống cấp cho.
Ở Đại Tống, tướng môn là quần thể đoàn kết cao độ, nếu không gia nhập tổ chức này thì kết cục sẽ không tốt.
Giống như mãnh tướng Địch Thanh uy danh hiển hách, bị ném tới Chân Định lộ làm một phó tổng quản. Chỉ vì đánh một ca kỹ sỉ nhục Địch Thanh, mà mãnh tướng tâm phúc lập không ít công lao cho quốc gia bị Hàn Kỳ lấy tội bạo ngược chém đầu.
Một tiếng cười dài truyền ra dưới gầm bàn, Tào Phương bị đánh chảy nước mắt nước mũi, vậy mà vẫn cười, đứng lên hỏi:” Ân oán giữa chúng ta hết rồi chứ?”
Dương Hoài Ngọc uống một ngụm rượu:” Còn hai quyền nữa, khi nào gặp là đánh.”
“ Dương đại, ngươi đừng quá đáng, gia gia thân phận thế nào chứ, để ngươi đánh một quyền mà không trả đòn là ân điển rồi.”
Dương Hoài Ngọc nhạt giọng nói: “ Nếu ngươi cho người đánh ta, dù đánh bị thương thì ta đấm ngươi một cái coi như xong. Lần này ngươi đi quá xa rồi, giở trò lên chiến mã, chẳng may ta cưỡi ra đường nó phát cuồng làm hại tính mạng người khác thì lớn chuyện rồi, nên Tào bát, nếu không phải nể tình nghĩa giữa bá phụ và cha ta, ta đã giết ngươi rồi.”
Tào Phương trầm mặc một lúc, vẫy tay về phía sau, một văn sĩ trung niên mặc áo lam đi tới.
“ Chủ ý là do kẻ ngày đưa ra.”
Văn sĩ kia chắp tay với Dương Hoài Ngọc:” Học sinh Hà Bắc Trương Cung Viễn ra mắt thiếu lang ... Hự ...”
Tào Phương bẻ một cái chân bàn, đập một cú tàn bạo xuống đầu Trương Cung Viễn, máu tươi từ bên mũ tuôn ra, Trương Cung Viên chưa dứt lời đã loạng choạng, vẫn cắn răng đứng đó.
Lại một đòn nữa đánh vào vai, đòn này còn nặng hơn trước, Trương Cung Viễn hét một tiếng đau đớn, hai tay vịn chặt lấy bạn mới không ngã xuống, mặc cho Tào Phương đánh lên lưng như đánh trống.
“ Quân khốn kiếp, đều tại chủ ý hay ho của ngươi đấy ..” Thấy Dương Hoài Ngọc vẫn không lên tiếng, Tào Phương mắt hiện hung quang, quất vào khuỷu chân Trương Cung Viễn.
Trương Cung Viễn ngã vật ra đất, mặt không còn chút sắc máu nào.
Dương Hoài Ngọc ném một đĩnh bạc lên bàn, đưa tay mời Tô Mi đi, khi qua bên Tào Phương mới nói:” Tào bát, nếu vừa rồi ngươi chịu hai quyền của ta, ta còn kính ngươi là một hán tử dám làm dám chịu, bây giờ ngươi trút giận lên hạ nhân, tuy miễn được hai quyền, nhưng ta khinh bỉ ngươi. Từ giờ trở đi hai ta trừ lúc trước mặt trưởng bối xưng huynh gọi đệ với nhau ra, còn lại thì miễn.”
Tào bát cười gượng:” Cần tới mức đó không, ài , được, được ta sai, ta không tham gia võ cử nữa, Dương đại, thế đủ trả món nợ này chưa?”
“ Ha ha ha, chuyện này không do ngươi nữa, ngươi nghĩ lão tử không biết ý chỉ chưa ban bố kia của bệ hạ à? Lão tử biết rồi, ngươi cứ đợi đó, đến biên thùy tây bắc, ai là hảo hán ai là loại hèn hạ sẽ rõ ngay.” Dương Hoài Ngọc cười dài:” Lần này dù ngươi có đoạt khôi thủ cũng phải đi biên cương thôi, ha ha ha, đừng nghĩ có thể giống mấy vị khôi thủ trước kia chỉ treo cái danh ở hộ quân doanh sống trộm qua ngày, bệ hạ ở trên nhìn đó.”
Dương Hoài Ngọc nói xong bỏ đi, để lại Tạo Phương đứng ngây ra đó, chỉ hận không thể cầm cái chân bạn đập lên đầu mình.
Trương Cũng Viễn mặt mày máu me be bét loạng choạng đứng lên:” Thiếu lang quân, không ngờ Dương Hoài Ngọc tinh minh hơn chúng ta nghĩ, khổ nhục kế hỏng rồi, thật đáng tiếc.”
Tào Phương vứt chân bàn đi, ngồi bệt luôn xuống đất, tỷ tỷ hắn ở trong cung truyền tin ra, hoàng đế về hậu cung nổi trận lôi đình, không ai dám khuyên giải nửa lời, vì thế hắn bày trò ám hại Dương Hoài Ngọc hòng kiếm cớ thoát thân:” Chúng ta tính đủ đường rồi, không ngờ tới bệ hạ phẫn nộ như thế, chuyến này xem ra ta không thoát nổi ... Nguyên Hành, ngươi vất vả rồi.”
Trương Cung Viễn hư nhược đáp:” Thế này chưa là gì, thiếu lang quân khách khí rồi, theo ý kiến của học sinh, chiêu số của Dương Hoài Ngọc sử dụng không tệ đâu, thiếu lang quân thử xem.”
“ Bệ hạ hiếm một lần chú trọng võ cử, đây là cơ hội ngàn năm khó gặp, chỉ cần thiếu lang quân qua được ba năm ở biên thùy, khi trở lại nhất định thăng quan, thêm vào Cao gia ra sức ở phía sau, lo gì không có được chức vị trọng yếu.”
“ Không giống bây giờ, dù xuất sĩ cũng là huân hàm, nay người có huân hàm ở kinh thành nhiều như lông trông, tới ngày nào mới vươn lên được?”
Tào Phương ôm đầu nói:” Ta biết, ta biết, nhưng nghĩ tới phải đi biên cương là toàn thân ta đã nổi da gà, chốn man hoang làm sao sống nổi?”
Trương Cung Viễn tới gần hơn, nói nhỏ:” Thiếu lang quân, phú quý không quá ba đời, đây không phải câu nói xuông thôi đâu, mà dùng vô số máu hào môn tổng kết ra. Tào gia tới thời lang quân đã là đời thứ ba, thiếu lang quân là đời thứ tư, nay quyền thế tướng môn đã dần suy vi, thiếu lang quân không cảm thấy chút nguy cơ nào sao?”
“ Aaa ...” Tảo Phương tức giận nằm thẳng cẳng ra đất, đánh đuổi tên hỏa kế chạy lại xem, thống khổ lăn mấy vòng:” Nhưng đi tây bắc chỉ có chết thôi, nếu chết rồi thì quan lớn tới mấy cũng không làm nổi. Tên khốn kiếp Dương Hoài Ngọc ấy thì khác, hắn bỏ công sức luyện võ, còn ta, con mẹ nó mấy năm qua chỉ lêu lổng chơi bời, lên chiến trường chỉ có phận bị người Tây Hạ bắt làm nô lệ.”
Trương Cung Viễn nặn ra nụ cười khó coi:” Thiếu lang quân chẳng lẽ cho rằng lang quân để ngài đi biên cương một mình sao? Chẳng lẽ cho rằng không có gia tướng hộ vệ, chủ mẫu nỡ để ngài đi nạp mạng à?”
Tào Phương thở dài:” Mua dây buộc mình, giờ không muốn đi cũng không được, vì thế phải lung lạc Thiết Sư Tử, ở Đông Kinh chúng ta là lão gia, ra chiến trường loại người như Thiết Sư Tử mới là vương giả chân chính.”
Trương Cung Viễn đỡ hắn dậy, vỗ ngực đảm bảo:” Loại người như Thiết Sư Tử không khó đối phó, hắn chẳng qua chỉ muốn dựa vào một thân võ nghệ để kiếm lấy xuất thân tốt, quang tông diệu tổ thôi.”
“ Nếu đã có theo đuổi là tự có nhược điểm, Cao gia đối xử với hắn quá hà khắc, thiếu lang quân chỉ cần hạ mình xuống một chút, dùng lễ đối đãi, hắn sẽ cúc cung tận tụy. Chuyện này cứ để học sinh làm, thiếu lang quân chỉ cần ra mặt vào lúc thích hợp là được.”
Tào Phương gật đầu:” Ba ngày nữa là đại tỷ, ta muốn thấy hiệu quả vào lúc đó.”