“ Không biết Đặng bát gia có đem chuyện đường hầm kia nói với người khác không?”
Xảo Nhi thấy Thiết Tâm Nguyên chủ động nhắc tới chuyện này thì sáng mắt:” Ngươi muốn dùng nó ăn trộm lần nữa à?”
Thiết Tâm Nguyên tung chân đá:” Ngươi không tò mò những Oa nữ đó tới đây làm gì à? Thời gian tới chú ý bộ hạ cũ cùng gia quyến Đặng bát gia, xem có gì thú vị không, nếu có tặng cho quan phủ.”
Xảo Nhi mất hứng:” Đặng bát gia vốn là Hán nô của người Khiết Đan, nếu người Khiết Đan không truy cứu thì chẳng ai thèm phá an, sao, ngươi định minh oan cho hắn à?”
Thiết Tâm Nguyên không trả lời, hơi say rồi, chân lảo đảo về đường Hoàng Thành.
“ Bài vở của ta nặng lắm, mỗi tháng phải khảo hạch một lần, nếu khảo hạch không hợp cách, tên sẽ bị treo ở cổng học cung cho mọi người chế nhạo.”
“ Ta chẳng để ý, nhưng mẹ ta để ý, mỗi tháng đều đi xem bảng, còn gọi bằng hữu đi theo, nếu đột nhiên không thấy tên ta trên bảng đỏ, mẹ ta sẽ nổi điên.” Sắp về tới nhà, Thiết Tâm Nguyên than thở:
“ Nói cái này làm gì, ta cũng thích thấy tên ngươi trên bảng đỏ, lần nào nhìn cũng hoan hỉ.”
“ Nên ta sắp điên mất rồi, bao năm qua làm đứa bé ngoan, rất muốn làm chút chuyện theo ý mình.”
Xảo Nhi gạt ý tưởng kỳ lạ đó đi:” Thế này không tốt à, giờ ngươi là Thái học sinh, sau này tham gia khoa khảo, tương lai đỗ Trạng Nguyên, tệ lắm là tiến sĩ, sau đó cưới một lão bà xinh đẹp, làm quan ... “
Nói tới đó lẩm bẩm:” Mẹ nó! Đúng là vô vị thật.”
“ Rồi, ta về đây, này giúp ta theo dõi nữ nhân như hồ lô đó, ta rất muốn biết người Oa rốt cuộc muốn làm gì?” Thiết Tâm Nguyên nghe Xảo Nhi nói cụt hứng rõ rệt:
“ Dù sao ta cũng rảnh, ngươi lại không cho ta đi tìm Vương Bà Tích, chuyện này cứ để ta.” Xảo Nhi nhún vai:” Mà trong thành rất nhiều người Khiết Đan, Tây Hạ, Cao Ly, Ba Tư, Giao Chỉ, Hồi Hột sao ngươi chỉ để ý tới người Oa?”
Thiết Tâm Nguyên vẫy tay:” Thói quen thôi.”
Hôm nay là ngày Thái học hưu mộc, không cần ở lại học cung, càng không phải tới Tam Hòe đường xem những thứ kinh văn tối nghĩa, là thời khắc thả lỏng hiếm có, Thiết Tâm Nguyên chậm bước đi qua khung cảnh lạ mà quen ở Tây Thủy Môn, thi thoảng mỉm cười đáp lại những lời chào.
Thiết Tâm Nguyên chính mắt nhìn tòa thành thị này phồn hoa theo từng năm, cho dù là chỗ hoang vu phụ cận Tây Thủy Môn cũng đã trở nên náo nhiệt.
Nơi đó đã không còn trại lợn, tất nhiên cũng không thấy Nguy lâu, bất kể là thô tục hay cao nhã, đều không thích hợp tồn tại, cuối cùng biến thành tro bụi.
Trở về tới đường Hoàng Thành, cảm giác thời gian ngưng đọng ở nơi này, vẫn là tường thành cao lớn, một ngôi nhà nho nhỏ mọc lên như ốc đảo giữa sa mạc.
Hồ ly đã ngồi đợi trong sân, hồ ly trắng mà lại mọc râu đen, đó là phát hiện làm Thiết Tâm Nguyên thích nhất, lông của nó không còn là lông tơ mềm mại như trước kia mà mọc ra ít lông xám rất cứng, ôm vào lòng chẳng thoải mái tí nào.
Nhưng con quỷ sứ chẳng thèm để ý tới cảm thụ của người khác, từ xa đã chạy nhong nhong tới, bổ vào lòng y như chó, hít hít mùi ở cổ.
Thực ra là nó đang xác định địa bàn, bình thường là sẽ đái một bãi để đánh dấu, nhưng không dám làm thế với Thiết Tâm Nguyên, vì nó làm rồi, và được bài học tởn đến già.
Mười bốn tuổi, nó đã là con hồ ly già lắm rồi, cũng không còn được nhanh nhẹn như trước nữa, gần đây vận động ít hơn, nhưng vẫn có thể dễ dàng trèo lên vai Thiết Tâm Nguyên ngồi.
Vương Nhu Hoa đứng dựa ở cửa, đợi cả hai chơi đùa với nhau một lúc rồi mới đi ra:” Nghe nói con tới Tôn Dương chính điếm uống rượu?”
Thiết Tâm Nguyên vỗ đầu hồ ly:” Con đi với Xảo Nhi, có hắn ở đó, cơ bản chẳng tới lượt con uống.”
“ Muốn uống rượu thì đợi vài năm nữa, con chưa trưởng thành, không tốt đâu.”
Thiết Tâm Nguyên làm vẻ mặt tội nghiệp, xoa bụng:” Uống chút rượu, ăn vài miếng thịt, bụng đói meo rồi mẹ ơi.”
Vương Nhu Hoa cười:” Đoán chừng con sắp về, có hồn đồn mới gói, mẹ nấu cho, ăn no rồi ngủ.”
Thiết Tâm Nguyên biết ăn no đi ngủ không phải thói quen tốt, cơ mà thoải mái lắm, đây chính là cái cảm giác được về nhà làm nũng mẹ mà, người ta nói, với cha mẹ thì con cái mãi mãi trẻ con, còn Thiết Tâm Nguyên mãi mãi muốn làm trẻ con trước mặt mẹ ...
Tháng tư, lê của Thiết mới to bằng ngón cái, một số quả còn chưa rụng hết đế hoa.
Thế mà đã có người mưu tính rồi.
Suốt ngày bám vào tường thành nhìn, nhìn lê của Thiết gia nở hoa, hoa rụng, quả dần dần lớn lên, biến thành màu vàng, đó là chuyện quan trọng nhất trong năm của công chúa.
Hậu cung luôn tịch mịch, cho dù nơi đó có phồn hoa như gấm cũng không giữ được trái tim công chúa muốn ra ngoài nhìn ngắm thế giới.
Công chúa vị thành niên chưa gả là không được xuất cung, vì thế nàng cùng tần phi và cung phi tuổi hoa đã qua trong cung chỉ có thể đứng ở nơi cao nhất hoàng thành là Ngọc Hoa Sơn, nhìn đăng hỏa muôn nhà bên ngoài.
Khi mọi người tụ tập với nhau ngắm cảnh đêm ngoài thành, công chúa luôn có chút ưu việt, vì nàng còn có cảnh trí Thiết gia để độc hưởng, luôn có câu chuyện mà nàng biết đầu tiên.
Răng Thiết Tâm Nguyên rụng, nói chuyện lọt gió, làm nàng vui cả năm.
Vương Nhu Hoa di di lấy lại mảnh đất ở Tây Thủy Môn, nơi đó dựng một cửa hiệu to lắm, nghe nói làm ăn vô cùng thuận lợi, công chúa rất hay tưởng tưởng cảnh tấp nập ở đó, nàng từng ao ước mở một cửa hiệu bán bánh canh.
Hồ ly bị chó cắn, Thiết Tâm Nguyên hùng hổ dẫn đám người Xảo Nhi mang gậy gộc đi tìm con chó tính xổ, làm nàng không ngủ được, thao thức suốt đêm …
Bất tri bất giác, công chúa thấy cái tiểu viện tử ấy không bao giờ hết chuyện, cũng làm nàng lo lắng mãi không thôi ...
Hoàng cung chẳng có những thứ đó, trừ mỗi ngày mẫu thân đều tỉ mỉ trang điểm bản thân thì chẳng có cái gì khiến người ta hứng thú nhìn thêm một cái.
Gần đây công chúa cũng chẳng còn tâm tình ứng phó qua loa lấy lệ với mẫu thân, dung mạo mẫu thân dù có mỹ lệ tới mấy, y phục có lộng lẫy tới mấy, phụ hoàng cũng không tới cung điện qua đêm.
Phụ hoàng chỉ thích thiếu nữ trẻ trung, đó chẳng phải là bí mật.
Đám thiếu nữ còn ít tuổi hơn mình biết cười nũng nịu ngã vào lòng phụ hoàng.