An toàn sản xuất phải đặt lên hàng đầu, Tiểu Xảo Nhi không cưỡng lại được sự cương quyết của Thiết Tâm Nguyên, đành đầu hàng, chấp nhận những điều khoản vô lý do y đề ra.
“ Sản lượng phải khống chế, không thể vì tiến độ mà làm càn, ngươi dã man với dầu hỏa, nó càng dã man với ngươi.” Thiết Tâm Nguyên biết Tiểu Xảo Nhi là tên có máu liều, dặn kỹ càng:” Người làm việc ở đây toàn đệ đệ muội muội của chúng ta, ai bề gì cũng là chuyện đau lòng tột độ, muốn mua thuốc hối hận cũng không có chỗ bán đâu.”
Tiểu Xảo Nhi gân cổ lên:” Ngươi trói tay ta lại luôn cho xong, thế này còn làm được mẹ gì nữa.”
Hai người đang cãi nhau ỏm tỏi thì "ruỳnh!", một tiếng nổ lớn rung chuyển mặt đất, sau đó khói đen cuồn cuộn bốc lên cùng liên tiếp tiếng nổ nhỏ hơn.
Chẳng mấy chốc bốt xung quanh có tiếng kẻng đinh tai, chạy ra ngoài chỉ thấy hòa tuần phô đang khẩn trương đẩy xe thủy long chạy quá.
Gió lớn thổi khói đen tới tận chỗ bọn họ, Tiểu Xảo Nhi hít hít:” Thuốc nổ nổ rồi, động tĩnh lớn thế này, tử thương không ít.”
“ Sao ngươi biết?”
“ Ta nghe Hầu lão thất của Tương tác giám nói, bọn họ đang chế tạo một thứ tên đột hỏa thương, khi hai quân đối trận, đốt dây cháy, thuốc nổ đẩy hạt sắt từ ống ra, có thể rối loạn quân trận địch ở khoảng cách gần.”
Thiết Tâm Nguyên kinh ngạc há hốc mồm, đám nhà quê này làm cả súng rồi à, hỏi dồn:” Có làm được ra không? Thành công không?”
“ Thuốc nổ thì không thành vấn đề, khó là ở roi sắt, nếu đúc dày thì quá nặng, nếu giảm bớt trọng lượng, chỗ lỏm vào mỏng đi, nếu quả nổ không bắn ra sẽ gây nổ tự hại mình. Hôm nay nổ tám phần là do roi sắt, sau đó lan sang chất nổ ....” Tiểu Xảo Nhi thao thao bất tuyệt:
Thiết Tâm Nguyên không dám tin:” Bọn họ thí nghiệm luôn trong xưởng à?”
Tiểu Xảo Nhi đáp hết sức hiển nhiên:” Còn gì nữa, ngoài lạnh thế !”
“ Quân khốn kiếp.” Trời ơi ai nói người Tống hèn nhát, đây là đám người dũng cảm nhất thế giới mới đúng, một lũ điếc không sợ súng, Thiết Tâm Nguyên bất ngờ đẩy Tiểu Xảo Nhi ngã, nhảy lên đấm túi bụi:” Lần sau ta mà còn thấy các ngươi đốt lửa sưởi ấm ở nơi chưng dầu, ta sẽ đốt hết dầu luôn.”
“ Được rồi, được rồi.” Tiểu Xảo Nhi cơ bản chẳng đau tí nào, cười hăng hắc, ngồi dậy kéo Thiết Tâm Nguyên, qua con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo tới đường phố, liền thấy Dương Hoài Ngọc dắt con ngựa, tay cầm mã sóc, lưng đeo hai cái rương lớn, bộ dạng anh hùng sa cơ.
Hai muội tử mời hắn vào, hắn ngẩng đầu không biết nói lời quỷ quái gì, thấy đám Thiết Tâm Nguyên nhe răng ra cười:” Ta không còn chỗ để đi nữa, nên tới ta túc.”
Tiểu Xảo Nhi lấy làm lạ:” Nơi này có phòng của huynh, đồ đạc vẫn còn đó, sao nói lạ vậy?”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày phỏng đoán:” Lần này huynh hoàn toàn cắt đứt với Dương gia rồi hả?”
Dương Hoài Ngọc ưỡn ngực lên:” Đúng thế, đại trượng phu phải có dũng khí tử chiến tới cùng, bây giờ ta chặn đứt đường lui, một lòng ứng phó với võ khoa sắp tới.”
Thiết Tâm Nguyên tiếp tục đi vòng quanh quan sát hắn, mép hơi nhếch lên, cất cái giọng khó ưa:” Có nghĩa là huynh nghèo rớt hả, loại anh hùng như huynh khi rời nhà chắc hai bán tay trắng?”
Dương Hoài Ngọc cười lớn:” Ở cùng với đám yêu ma quỷ quái các ngươi lâu như thế làm sao không biết tầm quan trọng của tiền? Yên tâm đi, ta đem tiền trong trang tử và ba cửa hiệu đến rồi, trang viên năm nay bội thu, nhiều trang hộ tranh thủ nộp luôn tiền tô năm sau, nên ta thu được mười vạn cân lương thực, đủ ăn vài năm chứ?”
“ Quả đủ rồi, phục!” Thiết Tâm Nguyên giơ ngón tay lên, lần đầu tiên thực lòng khen ngợi tên này, trải qua nhiều gập ghềnh, ít nhiều hắn đã trưởng thành, không còn suy nghĩ ngờ nghệch của đại công tử nữa, hắn mà ra đi tay trắng, Vân Sơ đá đít đuổi về ngay:
Dương Hoài Ngọc bây giờ không tệ, ít nhất hắn biết rõ mình nên cần cái gì, không nên đòi cái gì, yên tâm lấy đi thứ nên lấy, mà không phải như kẻ làm việc bất chấp hậu quả, rống một tiếng lão tử tay trắng đánh thiên hạ, kiêu ngạo qua rồi lang thang trên phố xin ăn.
Thiết Tâm Nguyên vẫn đánh giá thấp độ “khốn nạn” của Dương Hoài Ngọc, hắn mang tới rất nhiều đồ đạc, ngay cả bô tiểu đêm cũng không bỏ qua, trang hộ mang lương thực tới vui vẻ giúp họ chất đầy lương thực các phòng.
Khi mọi người đang tưng bừng vận chuyển đồ đạc thì một quý công tử đầu buộc khăn lụa xanh, ngồi trên lưng ngựa từ xa nhìn Dương Hoài Ngọc rất lâu, Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy huých hông hắn một cái, Dương Hoài Ngọc nhìn ra đầu đường, bỏ công việc đấy đi tới.
Không biết hai bên nói chuyện gì, cuối cùng người kia rời đi, Dương Hoài Ngọc mắt đỏ hoe quay về.
“ Đó là đệ đệ ta.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, chẳng khó đoán, bọn họ rất giống nhau, chém đinh chặt sắt nói:” Hắn đòi đồ về à, không trả!”
“ Xéo, hắn tới khuyên ta về nhà ... Nói, nói mẹ ta khóc thương tâm lắm.”
“ Vậy huynh về với mẹ hay muốn tự lực cánh sinh đây?”
Dương Hoài Ngọc như không nghe thấy lời trào phúng của Thiết Tâm Nguyên, khiêng cái rương lên vai đi vào nhà:” Ta phải học phụ trách vì mình ... không về nữa..”
“ Ồ, vậy nữ tử xinh đẹp kia là ai? Có phải Tô Mi không?” Thiết Tâm Nguyên sững người chỉ:
Dương Hoài Ngọc vốn vác rương qua cửa, nghe vậy quay ngoắt lại:” Đâu ? Đâu?”
Cửa ngõ trống không làm gì có bóng ma nào, ánh mắt Dương Hoài Ngọc tối dần, bợp Thiết Tâm Nguyên một cái, ủ rũ vác rương.
Ài, tên này vẫn còn ma chướng trong lòng, một khi không giải quyết dứt khoát thì đừng hòng tiến bộ được, Thiết Tâm Nguyên đột nhiên gân cổ nghêu ngao hát:
Gió bắc nổi
Lệ anh hùng
Chàng có tình
Thiếp vô ý
Bắt con lừa làm ngựa cưỡi
Tay trái chùy
Tay phải roi
Gió lớn nổi
Mây tung bay
Dương Hoài Ngọc muốn võ trạng nguyên …
Thiết Tâm Nguyên xưa nay sở trường ca hát, nhất là bài hát chế bậy chế bạ thì y cứ mở mồm là có, dù Thủy Châu Nhi hay Tiểu công chúa đều rất thích nghe, luôn nghĩ cách để dụ Thiết Tâm Nguyên hát.
Thiết Tâm Nguyên cũng không qua loa, hát tử " lấp lánh lấp lánh ngôi sao xinh cho tới hai con hổ hai con hổ chạy cho nhanh".
Những bài hát thiếu nhi thuận miệng vui tai đó mau chóng được trẻ con toàn Đông Kinh học được, thế nên khi đi trên đường phố nghe thấy một đám trẻ con đồng thanh hát " lấp la lấp lánh sáng long lanh, bầu trời đều là ngôi sao xinh", Thiết Tâm Nguyên đều cười thần bí.
Tiểu Xảo Nhi ghét đi học vì thế hắn không biết Dịch học, không hiểu được sức mạnh của những bài hát thiếu nhi, thái sử Bá Dương Phụ tấu viết :" Phàm những lời không nguồn gốc trên đường, gọi là tin đồn. Trời cao cảnh cáo người đời, lệnh sao Huynh Hoặc hóa thành trẻ con, làm ra lời đồn, dạy trẻ con học, thành đồng dao. Nhỏ thì ngụ ý cát hung một người, lớn thì liên hệ tới hưng suy quốc gia."
Theo lời Tiểu Xảo Nhi cực hiểu Thiết Tâm Nguyên, y lại giở trò xấu rồi, chỉ là không biết kẻ xui xẻo là ai.