Thiết Tâm Nguyên và Tiểu Xảo Nhi ngồi trong quán trà buồn chán uống nước, nhìn Thôi đồ tể cười híp mắt từ một tửu lâu đi ra, trên vai một cái ruột tượng nặng trịch, xem ra tên này hôm nay phát tài rồi.
Lúc thì ướm ướm sức nặng của ruột tượng, lát thì đưa nó lên miệng hôn, đi qua nửa con phố, mỗi cửa hiệu đều đi vào, nhưng chẳng mua gì, bất kể chưởng quầy người ta có vui vẻ hay không, hắn cứ vỗ cái ruột tượng của mình, nói lão tử có tiền, chẳng qua hàng hóa của ngươi không vừa mắt.
Có điều khi đi qua chỗ bán rượu, rốt cuộc hắn không đi nổi nữa, Hồ cơ ngồi trong quán rượu nửa bầu ngực mơn mởn lộ ra ngoài, còn không ngừng vẫy tay chào mời những hán tử đi qua.
Vừa uống rượu vừa sờ nắn ngực Hồ cơ tuyệt đối là chuyện tuyệt vời, uống hết ba bát rượu, Hồ cơ đánh bạt bàn tay bẩn thỉu của Thôi đồ tể, đưa tay đòi tiền.
Thôi đồ tể móc ra một nắm tiền đồng trả, Hồ cơ không chịu, đòi tiền thưởng, hắn cười lớn đè Hồ cơ xuống bàn sờ soạng khắp lượt, ợ một hơi nghênh ngang bỏ đi, để lại Hồ cơ dậm chân chửi bới đằng sau.
Ngất nga ngất ngưởng, loạng chà loạng choạng đi trên phố, hơi rượu bốc lên làm Thôi đồ tể càng thêm đắc ý, nhìn những quý phụ đội mũ che mặt đi qua đi lại trên đường, bất giác nhớ tới nữ tử non mịn như cánh hoa mình được hưởng thụ trong động Phúc Thọ.
Cố nhịn kích động muốn nhào tới, Thôi đồ tể nhổ phẹt một bãi nước bọt, mắt hau háu nhìn vòng eo đong đưa của những quý phụ, sải bước về nhà.
Mai là ngày quay về Phúc Thọ động giao sổ sách, không được có sai sót.
Một đứa bé bẩn thỉu ngồi ở cửa ngõ, nước mũi dính cả mặt, cầm cái gì đó gặm, chẳng biết con cái nhà ai.
Phố xá ngày Tết vắng vẻ, Thôi đồ tề nhìn quanh quất không thấy người qua lại, nhiều cửa hiệu dán chữ đỏ đóng cửa im lìm, thế nên không có người Cái Bang gần đó, chửi thầm một tiếng, đứa bé này tuy bẩn một chút, nhưng nhìn quần áo là biết con nhà có tiền, nếu người Cái Bang bắt đi, mình nói không chừng có một khoản.
Khi hắn đi về phía đứa bé đó, mắt muốn lọt khỏi tròng, làm sao hắn ngờ được thứ đứa bé đang gặm là một cái ngọc bội, hắn biết hàng lắm, đây là thứ bảo bối đáng tiền.
Thiết Tâm Nguyên đứng ở xa nhìn Thôi đồ tể đã không đi nổi nữa, bảo Tiểu Xảo Nhi: “ Nhìn thấy chưa, đó chính là trộm, cho dù hôm nay hắn không trộm, khi nhìn thấy bảo bối, suy nghĩ đầu tiên của hắn là trộm, không phải bất kỳ lựa chọn nào khác.”
Tiểu Xảo Nhi nhíu mày:” Ngươi đừng suốt ngày đeo từ trộm lên miệng được không, ta thà bị Đặng bát chôn sống còn hơn.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài, muốn hắn hiểu ra chuyện này cần thời gian, giải quyết nguy cơ trước đã, thong thả đi về phía đứa bé bẩn thỉu kia. Đám Thủy Châu Nhi khó khăn lắm mới đánh lạc hướng được nha hoàn bà tử trông coi đứa bé này, sau đó Tiểu Linh Nhi bế nó đi, đứa bé này chính là nhi tử độc nhất của Trương Doãn huyện lệnh Khai Phong huyện.
Lợi dụng một chút, không thể để làm mất đứa bé được.
Hai ngày qua Thôi đồ tể chưa tới Phúc Thọ động, nên Thiết Tâm Nguyên còn cơ hội ngăn hắn đem chuyện Tôn Dương chính điếm nói với người trong động, tống hắn vào nhà lao.
Đề phòng huyện lệnh làm việc bất phát, lấy con ông ta ra làm vật dẫn là thỏa đáng nhất rồi.
Thôi đồ tể càng nhìn miếng ngọc bội càng hoan hỉ, liếm cánh môi khô, chuyển ruột tượng sang bên trái, rốt cuộc đi tới, một tay bịt miệng thằng bé, tay phải giật ngọc bội. Hắn chỉ dám cướp đồ thôi, người thì hắn không dám cướp, long đầu lão đại từng nói rồi, nếu hắn dám bắt người, sẽ chặn chân tay hắn nhét vào chum, bán cho gánh xiếc ở Ngõa thị.
Không ngờ ngọc bội của đứa bé được dùng thừng buộc vào cổ, không thể giật được, mà sợi thừng lại nhỏ hơn đầu đứa bé, sợ hỏng ngọc bội, cũng sợ làm đứa bé bị thương, Thôi đồ tể dùng cả hai tay kéo thừng tơ, muốn dựt đứt nó.
Thiết Tâm Nguyên nhân cơ hội đó bước chân nhẹ nhàng đi qua Thôi đồ tể, thuận tay nẫng cái ruột tượng.
Lúc này Thôi đồ tể phải dùng hai tay nên buông miệng đứa bé, làm nó khóc toáng lên, khiến hắn càng cuống.
“ Buông tiểu lang quân nhà ta ra.” Bỗng đâu một bà tử áo xanh hét lên, hung hãn nhào bổ tới, ngoạm vào tay Thôi đồ tể, một thanh y tiểu tỳ khác khóc lóc thảm thiết ôm chặt lấy đứa bé, cổ họng phát ra tiếng hét chói tai mà nhân loại gần như không phát ra nổi.
Tiểu Xảo Nhi đặt tay lên cò nỏ tiễn, nếu Thô đồ tể muốn làm thương tổn đứa bé kia, hắn không chút do dự bắn mũi tên tẩm độc.
Tiếng thét của thanh y tiểu tỳ làm Thôi đồ tể hoàn toàn tỉnh lại, vội buông tay, đá bà tử ngã nhào muốn chạy.
“ Cướp, cướp! Có kẻ bắt người, ôi dời ơi! …” Bà tử hung dữ ôm chặt lấy chân hắn, liều mạng hô hào quan sai.
"Cheng cheng cheng", vô số thanh la gõ lên, hàng xóm xung quanh theo dân ước trộm tới cùng đánh từ bốn phương tám hướng hò hét xông tới.
Thôi đồ tể cuống lên nhìn quanh tìm đường trốn, thấy hướng nào cũng toàn người, hạ mình xuống định chui vào lỗ chó ở chân tường bỏ trốn.
Người vừa mới chui qua một nửa thì chân đau nhói, luôn mồm cầu xin mà không ai nghe.
Tiểu Xảo Nhi rùng mình nhìn bà tử kia dùng kim khâu đế giày dài hai tấc đâm vào hạ thân Thôi đồ tể, cứ đâm một phát là có máu phọt ra, Thôi đồ tể lại gào thảm thiết, bà tử đó đâm tới hứng khởi, ngồi luôn lên lưng Thôi đồ tể đâm tiếp ...
Cho ruột tượng vào ba lô đeo sau lưng, Thiết Tâm Nguyên khịt mũi:” Đừng nhìn nữa, chúng ta còn có việc phải làm, phụ nhân đó bị kích thích tới điên rồi, nhất thời không dừng lại đâu. Biết vì sao không, nếu con bà ta bị mất, đau lòng một thời gian rồi sẽ quên chuyện bi thảm này, nhưng đánh mất nhi tử của huyện lệnh, huyện lệnh sẽ khiến hà bà ta cả đời khó quên.”
“ Xem ra ta lại làm sai rồi.” Tiểu Xảo Nhi nhìn mức độ điên cuồng của bà tử mà khiếp khãi, cắn răng nói:
Kế hoạch của bọn họ vốn là tìm một thiếu niên nhà quyền quý, sau khi chuốc say dụ Thôi đồ tể vào bẫy, không ngờ đám Tiểu Xảo Nhi lại đi bắt đứa trẻ con hai tuổi, thời gian qua quan hệ hai bên có chút căng, một mực trách móc không phải cách giải quyết. Thiết Tâm Nguyên nói:” Sai thì sai rồi, nhưng càng thêm chân thật, mà các ngươi đến bao giờ mới học được làm việc theo kế hoạch, lão huyện lệnh đó không ra gì, lão ta chết chẳng ai nhỏ một giọt nước mắt, nhưng thằng bé đó mà làm sao, các ngươi tội lớn.”
Tiểu Xảo Nhi tức giận:” Ngươi biết sao khi nãy không nói?”
Thiết Thâm Nguyên nghiến răng rít lên:” Vì trong mắt ta đứa bé đò không quan trọng bằng các ngươi, kế hoạch đã có thể thực thi, vì sao phải cản trở, nói để các ngươi sau này làm việc cân nhắc hậu quả.”
Tiểu Xảo Nhi làu bàu:” Ngươi là thứ quái thai.”