Bến tàu ở Tây Thuy Môn đã hoang phế, nghe nói vương phủ mua, giá rất rẻ, vì là đấu giá, nên chẳng ai nói ra nói vào được. Không có bến tàu, những phu phen dựa vào đó kiếm sống tản khắp nơi, thế lực Đồ Hộ bang sụt giảm theo.
Không chỉ thế, quan phủ gần đây rất hứng thú với việc Toan Nghê bang sụp đổ, vì Đồ Hộ bang từng xung đột dữ dội với Toan Nghê bang.
Đối với thứ không tôn trọng pháp luật như Toan Nghê bang và Đồ Hộ bang, Bao Chửng chưa bao giờ có chút mềm lòng, sau khi văn thư Khai Phong huyện báo lên, Bao Chửng thấy không liên lụy tới bất kỳ bình dân nào rất hài lòng, thế là hoạt động thanh trừng hắc băng quy mô lớn ở Đông Kinh bắt đầu.
Hơn trăm bang hội lớn nhỏ bị quân binh Phủng Nhật quân bắt sống vào đại lao Khai Phong phủ.
Tất nhiên, gặp phải đả kích nghiêm trọng nhất Đồ Hộ bang sắp tẩy trắng, thế là Đồ Hộ bang bỗng nhiên dính líu tới tên võ sĩ Tây Hạ đã chết.
Soát nhà, diệt môn, sung quân, đi đầy, qua một loạt quy trình, Lão Lương đã không còn giữ nổi đàn lợn của mình nữa.
Thiết gia vẫn may, sau khi cửa hiệu không cẩn thận gặp hỏa hoạn, đã rời Tây Thủy Môn, không bán đất cũng không từ chối, hành vi này ở Đông Kinh không lạ, chẳng qua là muốn bán giá cao thôi, thủ đoạn thương gia bình thường.
Điểm này phía Nguy lâu rất thông cảm, nhưng ngày Nguy lâu khai trương thì không có loại gian thương như Thiết gia nghe ngóng nữa, khi đó cần quyết định rồi, hoặc bán, hoặc đợi chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Đơn Tướng Quân miếu nằm ở ngay đầu ngõ Tảo Trủng, trước miếu có cái sân gạch rất rộng, giữa sân là cây táo cổ thụ được dân phường dùng rào ngăn cách cẩn thận, xung quanh thường xuyên có nhiều người bán rong tụ tập họp chợ, kiếm sống qua ngay. Hiện giờ gần tết, cái chợ tạm này càng đông đúc, đủ mọi âm thanh huyên náo khiến người ta cảm thụ một cách chân thật nhất về hai chữ cuộc sống.
Vốn có thể đi đường vòng chỉ xa hơn một chút, nhưng Thiết Tâm Nguyên thích xuyên qua đám đông tới ngõ Tảo Trủng.
Gọi là ngõ nhưng rất rộng rãi, hai xe ngựa tránh nhau vẫn thoải mái, vì thời Đường mọi đường nhỏ trong phường đều gọi là ngõ hết, chỉ có con đường lớn ngoài phường xuyên khắp toàn thành mới gọi là đường, giờ tường phường đã bị đập bỏ, cách gọi cũ vẫn còn.
Cửa hiệu mới đã được trang trí xong, căn phòng vốn u ám dưới sự chỉ huy của Vương Nhu Hoa, mở thêm hai cửa sổ, sáng sủa hẳn lên, nhà bếp và nhà ăn được ngăn cách hoàn toàn, cửa hiệu không những có một gian đại sảnh, phía sau còn có bốn tĩnh thất phong nhã, thuận tiện cho quý nhân có thân phận lén tới đây ăn thịt lợn mỡ màng.
Khi Thiết Tâm Nguyên tới nơi, mẹ đang hài lòng nhìn cửa hiệu mới, ba bà tử cũng tươi ra mặt.
Một cửa hiệu bình dân lại sạch sẽ khí khái thế này, ở Đông Kinh đếm trên đầu ngón tay.
Cố đại tẩu thân hình to béo nhưng làm việc rất nhiệt tình, vừa lau cái bàn tới sáng bóng, phấn chấn nhìn cửa hiệu mới còn rộng rãi khí thế hơn hiệu cũ, cười hì hì kiến nghị với Vương Nhu Hoa:” Thiết nương tử, cửa hiệu cũng mua vài Hồ nữ chứ, ba bà tử này không vào nhã phòng phục vụ quý nhân được.”
Vương Nhu Hoa lắc đầu:” Không được, cửa hiệu chú trọng chữ sạch sẽ, không chỉ ở thức ăn mà còn ở danh khí, Hồ nữ có mùi lẳng lơ, chuyện ấy chúng ta không làm.”
Cố đại tẩu nghe vậy thì lẩm bẩm tính toán: “ Hoàng hoa khuê nữ thì tất nhiên là tốt, nhưng mà một tiểu nương tử được dạy dỗ thì đắt lắm, chậc chậc, chúng ta không mua nổi, huống hồ tối đa tám năm phải trả về, mỗi tháng phải trả tiền công, tính ra thì không có lãi.”
“ Vả lại tiểu lang quân trong nhà còn nhỏ chưa dùng tới, vào là hoang hoa khuê nữ, ra cũng vẫn là hoàng hoa khuê nữ, bọn họ lợi chết.”
Vương Nhu Hoa không hài lòng nói át đi: “ Nói linh tinh cái gì thế, ai nói sẽ dùng tiểu nương tử? Chỗ chúng ta không phải thanh lâu mà là nơi bán đồ ăn đàng hoàng. Nhị tiểu tử nhà cô, Tứ tiểu tử nhà Hồ tẩu, ăn mặc sạch sẽ, dạy dỗ chút quy củ rồi tới hiệu phục vụ.”
Cố đại tẩu và Hồ tẩu tức thì mặt nở hoa, cửa hiệu còn đang sửa sang mà đã có khách đi qua hỏi khi nào khai trương, một khi khai trương, sinh ý không kém được.
Con mình vào đây, làm bảy tám năm học được tay nghề, tương lai tự mở hiệu riêng, thành gia lập thất ngay trước mắt.
Thiết Tâm Nguyên nhìn ba bà tử theo sau mẹ, thao thao bất tuyệt nịnh bợ, lòng cũng vui cho mẹ.
Hai mẹ con lên nhã phòng lầu trên, nhìn dòng người náo nhiệt ngoài đường, Vương Nhu Hoa mỉm cười:” Của đi thay người, chúng ta không cần mảnh đất ở Tây Thủy Môn không cần nữa cũng được, chỗ này đông đúc, chuyện buôn bán sẽ tốt thôi.”
Thiết Tâm Nguyên cũng nghĩ thế, cái cửa hiệu này trước kia cũng mở quán ăn, nhưng không cạnh tranh được với quán nhỏ ngoài trước Đơn Tướng Quân miếu nên đã đóng cửa, hiệu bánh canh nhà y không sợ sự cạnh tranh này: “ Mẹ không phải gặp người trung gian đồng ý bán đất rồi à, sao nhà ta còn nhận được thiếp mời?”
“ Người trung gian trả lời, nói nhà ta muốn bán cũng phải tới Nguy lâu bán, bán trước mặt mọi người, tránh tương lai người ta nói vương phủ ức hiếp cô nhi quả mẫu.”
“ Vậy nhà ta làm gương rồi.”
“ Đúng vậy, Bao Chửng đã cảnh cáo vương phủ, nếu dám ép mua ép bán, ông ta sẽ kiện Bộc vương lên bệ hạ, còn thông báo toàn bộ khế ước đất đai vương phủ mua sẽ vô hiệu, cho nên người ta mới mời mẹ con ta tới Nguy lâu ký giấy bán đất trước mặt mọi người.”
Thiết Tâm Nguyên cười nhạt: “ Bỏ hai mươi quan ra mua đất nhà ta, còn không phải cưỡng ép à, dưới sự uy hiếp của vương phủ, dù chỗ công khai thì sao, mẹ con ta có tư cách mặc cả không?”
“ Chẳng phải mẹ đã nói của đi thay người sao, mai theo mẹ tới Nguy lâu, đi sớm về sớm là được. Mẹ cứ cảm giác cái tòa lâu đó thế nào cũng sập, đặt tên gì không đặt, đặt là nguy lâu, nghe tên đã chẳng lành, hiệu bánh canh Thất ca nhà ta hay biết mấy, chỉ cần có người đọc một lần, là một lần hoài niệm cha con ...”
Thiết Tâm Nguyên không dám khen lối logic của mẹ, nhưng mà mẹ vui vẻ, khỏe mạnh là được rồi.
Câu của đi thay người thực ra là câu nói bất đắc dĩ như đá trong lòng.
Mẹ đã cố vui vẻ, thân làm nhi tử, Thiết Tâm Nguyên thấy có nghĩa vụ làm mẹ thực sự vui vẻ.