Gần đây chỉ cần Tô Mi đi gặp Dương Hoài Ngọc là sẽ kéo theo Thiết Tâm Nguyên, tựa hồ có thêm y thì hai bọn họ hội diện thành hợp lý hợp pháp vậy.
Cùng với thời gian lâu dần, hai người đều coi Thiết Tâm Nguyên thành vô hình, chỉ có y một cốc nước rồi bỏ mặc đó, nói những lời ngu ngốc giữa những đôi tình nhân.
“ Dương đại ca, muội chuẩn bị tiền mua đất ngoài thành, gần đây là Nhữ Nam vương chuẩn bị bán đi sáu nghìn mẫu đất, đều ở bên sông, chúng ta đủ mua một trăm mẫu, tránh tới lúc đó không còn.” Tô Mi coi như đã chấp nhận số mệnh, chuẩn bị tính toán cho tương lai thành thân:
Dương Hoài Ngọc lục lọi rương của mình, lấy ra cái bọc không lớn, đưa cho Tô Mi:” Đây là năm mươi lượng vàng tổ mẫu cho ta, muội làm ít đồ kim khí đi.”
Tô Mi nhận lấy, nguýt hắn một cái:” Làm đồ kim khí làm gì, có tiền dư chẳng bằng mua đất.”
Thiết Tâm Nguyên giơ cuốn sách trước mặt xem, trách nhiệm của y là tránh lão ma ma của Tô gia cứ thi thoảng lại bất ngờ xông vào xem y phục tiểu nương tử nhà mình có hoàn chỉnh hay không.
“ Nguyên ca nhi, đệ thấy bệ hạ sẽ chỉnh đốn sự hỗn loạn ở võ cử này ra sao?” Tâm tình một hồi Dương Hoài Ngọc rốt cuộc vẫn còn nhớ tới tiền đồ của mình:
Thiết Tâm Nguyên giọng điệu khó ưa như thường lệ:” Tưởng đâu huynh "hữu tình ẩm thủy bão" (*) rồi, vẫn còn quan tâm tới triều chính à?”
Dương Hoài Ngọc hơi xấu hổ, Tô Mi đối diện với Thiết Tâm Nguyên thản nhiên hơn nhiều:” Lão tổ tông nhà ta nói, e rằng khôi thủ lần này không dễ làm, dù đoạt khôi thì hậu quả cũng khó dự liệu, nhất là con cháu tướng môn.”
“ Võ cử năm nay ấm ĩ như vậy thì chừng mực nào đó sẽ công bằng hơn nhiều, mọi năm tướng môn chỉ cần đưa ra một viên mãnh tướng, sau khi đánh bại hết võ cử khác, rồi thua chủ tử của mình là xong, hà, năm nay xem bọn họ định làm thế nào.”
Dương Hoài Ngọc vỗ ngực:” Ta không cần ai mở đường hộ, khôi thủ như thế dù hai tay dâng lên cũng không thèm, như thế cũng không xứng với Mi muội.”
Thiếu nữ phòng khuê biết sầu đâu
Ngày xuân trang điểm lên lầu biếc
Chợt thấy đầu đường rủ liễu xanh
Hận xúi phu quân kiếm tước hầu.
Thiết Tâm Nguyên chẳng trả lời Dương Hoài Ngọc, khẽ ngâm bài Khuê Oán rồi vặn mình đeo ba lô lên vai, chuẩn bị tới Cao Liên Thăng thăm Thiết Sư Tử, một hảo hán như vậy, không nên để hỏng trong phong ba lần này.
Còn về phần Dương Hoài Ngọc và Tô Mi, bọn họ tự chọn con đường tiếp theo của mình thôi, Thiết Tâm Nguyên thấy mình đã làm tròn bổn phận của huynh đệ rồi.
Tô Mi đã muốn trượng phu của mình phải là anh hùng đội trời đạp đất, vậy thì Dương Hoài Ngọc phải thích lên chiến trường giết người, tiếp đó Tô Mi phải thích ở lại kinh thành khoe trượng phu của mình giết được bao người, đó gọi là chân ngươi cỡ nào, ông trời sẽ cho đối giày cỡ đó.
Vừa mới ra cửa thì nghe "cốp!", một mũi châm trúc ghim vào khung cửa, theo quỹ tích của nó, mũi châm này bay lướt qua má mình.
Tiểu Xảo Nhi đứng ở tầng hao, tay cầm cái tiêu dài, đang vờ vịt thổi tiêu.
“ Nếu ngươi thổi ra được tiếng tiêu thì ta phục ngươi.” Thiết Tâm Nguyên rút mũi châm ra, thong thả đi lên tầng hai, Tiểu Xảo Nhi lại bật người nhảy xuống, chạy tới chỗ y vừa đứng:” Ngươi chạy gì thế?”
“ Ta mà không chạy nói không chừng trúng nỏ tiễn giấu trong ống tay áo ngươi, nếu thứ khốn kiếp nhà ngươi bắn chuẩn thì lão tử đã chẳng lo, vấn đề là ngươi bắn không chuẩn.”
Thiết Tâm Nguyên cười hì hì giang tay:” Ta định tới gần ...”
Còn chưa nói hết thì đại môn "uỳnh" một cái mỡ cả mảng lớn, vụn gỗ bay tứ tung, mấy đứa bé chơi ngoài sân tức thì lăn mình vào phòng, đám tiểu cô nương sợ cứng người cũng bị Tiểu Xảo Nhi nhảy tới quát:” Vào phòng, đóng hết cửa lại nhanh lên.”
Dương Hoài Ngọc lập tức xông chắn giữa sân.
Một thớt ngựa sau khi dùng vó đạp vỡ đại môn chậm rãi đi vào, nói nó là ngựa, chẳng bằng nói nó là quái thú, toàn thân bọc trong khải giáp đen xì xì, nó cao lớn hơn bất kỳ con ngựa nào Thiết Tâm Nguyên từng thấy, lúc nó ngẩng đầu gần chạm tới khung trên cửa.
Trên ngựa không có kỵ sĩ, không biết dũng sĩ thế nào mới xứng với mãnh thú chiến tranh thế này.
Câu trả lời có rất nhanh từ sau mông chiến mã có người đi ra, vóc dáng trung bình, tướng mạo trung bình, đáng chú ý là trong thời tiết nước nhỏ thành băng này mà hắn lại phe phẩy quạt lông ngỗng, ung dung đi vào, mặt hếch lên trời:” Dương đại, chủ nợ tới sao không ra nghênh tiếp.”
Dương Hoài Ngọc không lạ gì hắn, chính là Tào Phương đứng thứ tám trong Tào gia, là người tham gia võ cử lần này:” Tào bát, ta nợ ngươi cái gì, sao ta không biết?”
Tên kia lúc ngày mới chịu nhìn ngang, chĩa quạt về phía Dương Hoài Ngọc:” Ngươi nợ lão tử một mạng người, giết người đã đành, sao còn vu oan cho Thiết Sư Tử, tối qua Thiết Sư Tử thiếu chút nữa bị dân phường đánh chết, ngươi có biết không?”
“ Cái gì mà Thiết Sư Tử với Đồng Sư Tử, lão tử không biết.”
“ Không có thi thể nên ngươi không nhận chứ gì, có cần lão tử giúp ngươi moi ra không? Hay dở gì chỉ là tên trộm thôi, trong mắt huynh đệ ta có là cái gì, ta giúp ngươi chôn rồi, cần giả câm giả điếc như vậy không?”
Dương Hoài Ngọc vốn rất tức giận vì hành vi ngông nghênh của Tào bát, nhưng thấy hắn không giống giả bộ, xua tay:” Tào bát, gia gia đây cũng là hán tử ở Đông Kinh, nếu đã làm, làm gì có chuyện không nhận. Năm xưa gia gia đây giết một tên ma men, có thể dễ dàng tìm người thế tội, vẫn quang minh chính đại tới Khai Phong phủ nhận tội, một tên trộm sao khiến gia gia phải mất thể diện.”
“ Quái.” Tào bát hoang mang quạt liên hồi, chợt nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên, nhíu mày quan sát một lượt, lớn tiếng nói:” Dương đại, thằng nhóc kia rời khỏi ngõ trước khi Thiết Sư Tử tới, ngươi đừng nói là nó giết người nhé, ngươi leo tường trốn chứ gì, lấy trẻ con ra thế mạng không phải anh hùng hảo hán.”
Thiết Tâm Nguyên bày ra một bộ mặt hết sức ngây thơ, không ai có thể liên hệ y với hung thủ giết người.
“ Hừ, bất kể thế nào ngươi nợ lão tử một ân tình, lão từ vì muốn dùng Thiết Sư Tử nên mới giúp ngươi chúi đít sạch sẽ, ngươi phải hứa, sau này không được hãm hại Thiết Sư Tử nữa.”
Dương Hoài Ngọc lấy làm lạ:” Thiết Sư Tử là người Cao gia, liên quan gì tới Tào gia ngươi, ngươi không phải tìm Mã Ngạn à?”
(*) khi yêu đương uống nước cũng thấy no.