Đơn Viễn Hành đặt sợi dây thừng lên bàn, vào nhà, không bao lâu sau cầm một túi đỏ đi ra, bên trong không ngờ cũng là sợi dây thừng thắt nút, chỉ là số nút không nhiều bằng của Thôi đồ tể.
Lão tiên sinh lấy hai sợ dây thừng đặt song song với nhau:” Thấy chưa, nút thắt không gì nhau, nhìn kỹ sẽ nhận ra nó làm từ tay một người. Năm năm trước lão phu giết một tên ô lạn, lấy thứ này từ người hắn.”
Thiết Tâm Nguyên giật này mình nhìn vị lão tiên sinh gầy gò mái tóc nửa đen nửa bạc đang cho tay vào ống tay áo nhìn trời, thực không ngờ ông ta có cái dũng khí ấy.
“ Ngài không nên nói ra.”
“ Không hề gì, nay lão phu không còn vương bận gì nữa, sao không dám nói, chẳng lẽ quan phủ tới truy cứu tội giết người của lão phu à?”
Thiết Tâm Nguyên có quyết định dứt khoát, cho hai sợ dây thừng vào trong túi đeo, chắp tay tự tin nói:” Tiểu tử về nghiên cứu hai sợi thừng này, hẳn không thể làm khó được tiểu tử.”
Đơn Viễn Hành cảm khái:” Trời cao kỳ thực chưa bao giờ công bằng, có người ngậm thìa vàng xuất thế, có người sinh ra là thiên hoàng quý trụ, cũng có người trí tuệ trăm năm hiếm có như ngươi, hãy trân trọng, đừng để uổng phí ân điển của trời cao.”
Thiết Tâm Nguyên tò mò:” Lão tiên sinh không thấy lạ à, chẳng lẽ tiên sinh đã gặp đứa bé còn thông tuệ hơn tiểu tử?”
“ Ngươi sẽ gặp được.”
Đơn Viễn Hành nói một câu không đầu đuôi sau đó tiếp tục mài đao, lần này không ngờ ông ta ngậm Lê hoa bạch vào miệng sau đó phun lên đao, ánh mắt như không có gì khác ngoài thanh đao đó.
Đợi ngoài cửa hồi lâu, thấy Thiết Tâm Nguyên ra, Tiểu Xảo Nhi đang ngáp nắn ngáp dài sán tới hỏi ngay:” Lão già đó nhận lời không, ta dám đánh cược ông ta không đi đâu. Vừa rồi ta nghe ngóng xung quanh, hàng xóm đều nói ông ta suốt ngày chỉ mài đao, trước kia thì lấy cớ lão nương chưa chết, khuê nữ chưa gả, giờ hết cớ rồi thì vờ vịt mài đao, ngươi tìm nhầm người rồi đấy, lão già vô dụng đó chỉ nói mồm thôi.”
“ Ta chợt phát hiện ngươi càng ngày càng ngốc.” Thiết Tâm Nguyên nhìn hắn nghi hoặc:
Mấy lần liền làm sai, còn là sai lớn, Tiểu Xảo Nhi mất hết tự tin:” Vậy sau này ta khỏi nghĩ nữa, dù sao nghĩ ra cái gì cũng không bằng ngươi, lại còn toàn làm sai việc.”
Thiết Tâm Nguyên dứt khoát nói:” Không được, làm việc phải nghĩ, dù ta phủ định, ngươi vẫn phải nghĩ.”
Tiểu Xảo Nhi không hiểu gì, gãi đầu gãi tai.:” Ngươi nói đấy nhé!”
“ Đúng là ta nói.”
“ Vậy ta nói, giờ đã chặt đứt liên hệ giữa Đặng bát gia và người Phúc Thọ động, Thôi đồ tể chắc chỉ còn xác vào nhà lao, chúng ta không còn nguy hiểm nữa, ngươi còn lắm chuyện làm gì?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không đơn giản như vậy đâu, những chuyện kiểu thế này một khi dính vào là như giòi bám xương, không đuổi đi được. Ngươi xem, khởi nguồn là ngươi trộm rượu, chúng ta vì che dấu chuyện này mà giết Thôi đồ tể, vậy là dính vào một mạng người, cái nhân quả này chưa kết thúc, vì cái ruột tượng này liên quan tới một mạng người khác, nếu tiền không tới Phúc Thọ động thì người đó sẽ chết.”
“ Ngươi xem, nếu chúng ta không giải quyết rốt ráo, nói cho cùng thì ngươi nợ người ta một mạng, khả năng ngươi phải đền mạng, đó là nhân quả.”
Tiểu Xảo Nhi xì một tiếng rõ to, tỏ vẻ không tin.
“ Ta biết nói những lời này ngươi không nghe lọt đâu, nhưng không sao, chúng ta còn nhỏ, có thời gian nhìn nhân thế giai biến hóa, ngươi càng già sẽ càng tin, đến khi ngươi không nhúc nhích được nữa sẽ hiểu đó là lời vàng ý ngọc, tiên sinh ta dạy thế, ta tin tiên sinh không nói dối.” Thiết Tâm Nguyên cáo biệt hắn tới cửa hiệu nhà mình.
Cửa hiệu còn chưa khai trương, vì Thiết Tâm Nguyên có cái thẻ bài, nên nhà y được phép bán rượu, rượu không phải rượu ngon, số lượng không nhiều, nên không khiến đại tửu lâu chú ý, ngược lại rất nhiều đại tiểu lâu muốn liên kết bán rượu.
Chuyện độc quyền bán rượu ở Đại Tống rất thất đức, quan phủ lũng đoạn toàn bộ tửu khúc, tư nhân muốn nấu rượu phải tới tìm quan phủ mua tửu khúc, nếu không có mà tự ý cất giữ hơn mười cân rượu là đày tới Lĩnh Nam, ở đó tha hồ nấu rượu rồi tự uống.
Hiệu bánh canh Thất ca trứ danh với món bánh canh, phải đợi sau mùng tám mới khai trương, nếu không làm ăn sẽ bất lợi.
Thiết Tâm Nguyên chẳng hiểu câu này xuất sứ từ đâu, mẹ không giải thích, y biết điều ngậm mồm, hỏi là mẹ nổi giận ngay. Cho nên hiệu bánh canh khác bán hàng tấp nập, còn nhà mình chỉ kinh doanh lạp xưởng, món ăn vặt và rượu.
“ Chưởng quầy Lưu Đức Hợp tới tìm nhà ta, không biết ông ta nghe đâu nhà ta có thẻ bài chế tạo, nhất định muốn hai cửa hiệu kết hợp kinh doanh, nhà ta chiếm bốn thành, ông ta sáu thành. Nhi tử, con thây sao?” Vương Nhu Hoa ngồi trên quầy cao cúi xuống nhìn nhi tử:
Lưu Đức Hợp là cửa hiệu lớn nhất ngõ Tảo Trủng, nghe nói ở Thái Nguyên, Hoài Trung, Kinh Đông đều có phân điếm, Thiết Tâm Nguyên đặt ba lô lên quầy:” Nói thế kết hợp rồi nhà ta chẳng phải quản gì, ngồi đó đợi tiền chảy về ạ?”
Vương Nhu Hoa thực ra không hỏi đã biết nhi tử không thích, thẻ bài do nhi tử mang về, nó không muốn lấy ra thì thôi, dù sao hai mẹ con cũng không thiếu tiền tới mực đem thứ hoàng đế ban thưởng kiếm tiền.
Thứ đó nếu tự nhà mình dùng, có lẽ truyền đời trăm năm cũng không sao, chỉ cần đừng để toàn bộ rượu tư ở Đại Tống đều nhờ thẻ bài này mà ra là được, như vậy, chỉ cần Đại Tống vẫn còn, thẻ bài vĩnh viễn hữu dụng.
Vương Nhu Hoa không phải là không bận tâm tới số tiền đó, mà là không muốn dùng hết toàn bộ tiền của con cháu đời sau lên người mình. Tuổi còn quá trẻ mà trượng phu đã qua đời, cho nên bây giờ Vương Nhu Hoa chỉ mong đợi ngày thành lão tổ tông, chỉ cần tương lai sau này con cháu quân quần bên gối mới là nữ nhân thành công.
Thẻ bài này chính là để cho giành cho con cháu mai này, Vương Nhu Hoa luôn tính rất xa.
Vừa về tới nơi, ngồi chưa nóng chỗ đã bị mẹ sai bảo, Thiết Tâm Nguyên lại mang một túi lạp xưởng tới ngõ Phá La, đây là tiền học cho Thủy Châu Nhi rất thích đi học, hôm mùng một Tết nó xin xỏ mẹ chuyện này, mẹ cũng nói với Quách tiên sinh rồi.
Thực ra Tô Mi dạy học rất tốt, hơn xa tiên sinh bình thường, nhưng Thủy Châu Nhi đơn thuần cho rằng chỉ có học vấn của lão tiên sinh râu dài mới là học vấn tốt, thế là đứa bé này khóc lóc với Vương Nhu Hoa, nói khi trường vỡ lòng bắt đầu học, nó cũng muốn đi học.
Trẻ con thích học tập thì ai cũng yêu, thế là chửi mắng đám Tiểu Xảo Nhi một chập, tội gây trở ngại một đứa bé tiến bộ, sao có thể tùy tiện kiếm một nữ tử dạy dỗ đứa bé thông minh thế này.
Nữ nhi Vương gia chẳng có ai xuất sắc trên con đường học vấn hết, vì thế Tiểu Xảo Nhi nói Tô Mi là đại gia học vấn, nàng không tin.
Thiết Tâm Nguyên không ngỗ nghịch ý mẹ, dù mẹ sai thì y cũng kiên định đứng bên mẹ.