Vương Ung cũng mặc bào phục đỏ rực đi tới, xuyên qua tường người nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên đang chớp mắt liên hồi, vuốt râu cười khà khà:” Té ra các ngươi không phải tới quan chính, mà là tới thị uy, Bành Đỗ thảm rồi, tư vị bị sĩ tử thiên hạ khinh bỉ e là không dễ chịu , ha ha ha ...”
Quan viên lác đác rời đi, khi không còn ai nữa, tấm lưng thẳng tắp của Lý Phồn Minh cong vẹo đi, yếu ớt nói với đám học đệ:” Giải tán đi, hôm nay quan chính kết thúc, về cả đi, nếu có ai muốn theo ca ca uống chén rượu thì đi cùng, bao nhiêu cũng được, dù sao người Oa trả tiền ...”
Thiết Tâm Nguyên rất muốn xoay đầu đi luôn, cảm giác rất nhục mặt, vừa rồi cữu công cười dài, e là cười mình, nhục quá thể ... Thế không bao giờ tham gia hành động vô nghĩa như thế nữa.
“ Đừng đi, hôm nay ca ca mời khách, mọi người cùng tới Lam Thiên cư chơi.”
Một giọng nói chói tai truyền tới khiến Thiết Tâm Nguyên dừng bước, híp mắt cười quay lại, có trò hay.
Có gì đâu, vì đó là giọng Lý Vĩ , vừa rồi tìm một vòng còn không thấy, tưởng tên này không tới, không ngờ giờ mới chui ra.
“ Lý huynh, Lam Thiên cư là nói ăn thịt người không nhả xương, bọn ta không đi đâu.”
“ Đúng thế, hôm qua Lý huynh mới thua bốn mươi quan ở Lam Thiên cư, đi nữa cũng chỉ là dê vào miệng hổ thôi, không đi là hơn.”
“ Đi Lam Thiên cư làm cái gì, hôm đó ta vô tình tới Tôn Dương chính điễm, chậc chậc, nữ tử trong đó, ông trời ạ ... Nhất là nữ chưởng quầy, đúng là tiên nữ hạ phàm, không, phải là ma nữ họa phàm.”
Lý Vĩ tức thì bị huynh đệ nào đó miêu tả ma nữ thù hút, choàng vai người đó rất thân thiết, quyết định không tới đổ trường nữa, chuyển sang Tôn Dương chính điếm.
Tôn Dương chính điếm thì quá tiếng tăm ở Đông Kinh rồi, Lý Vĩ hô một tiếng, lập tức cả đám đi theo, vứt Lý Phồn Minh định rủ học đệ tới thanh lâu chơi sang một bên.
Ánh mắt Lý Phồn Minh mang theo vẻ thù hận không hề che dấu, hai tên này ở Thái học kèn cựa nhau chẳng khác gì nữ nhân thanh lâu.
Văn nhân Đại Tống có tiếng âm độc, Xu mật sứ Hạ Tủng năm xưa nghèo túng, có đồng song đi thanh lâu, tửu lâu chỉ rủ người khác không rủ hắn, hắn ghi nhớ chuyện này trong lòng ba mươi năm. Khi đắc thế, một lần khách khứa tụ tập đầy nhà, đem chuyện đó nói ra, còn hỏi đồng song, yến hội hôm nay có so được với tửu quán nhỏ năm xưa không? Đồng song đó che mặt chạy đi.
Từ sau khi biết chuyện ấy, Thiết Tâm Nguyên cho dù trong tay chỉ có một cái bánh cũng bẻ ra chia cho mọi người, thà dùng thước đo từng miếng chứ không thể để bị người ta nói bên trọng bên khinh.
Lâu dần Thiết Tâm Nguyên có tiếng "quy củ" ở Thái học, lại còn có người khen y làm việc công bằng, chưa bao giờ phân biệt đối xử.
Lý Vĩ dẫn đi một nhóm, Lý Phồn Minh kéo đi một nhóm, còn lại hơn mười người không ai đoái hoài, ngượng ngùng nhìn nhau, định nói vài câu giữ thể diện rồi ai về nhà nấy thì Thiết Tâm Nguyên đi tới móc trong lòng ra một xâu tiền, nói với đám đồng song bị bỏ rơi:” Ta còn một trăm đồng, mọi người nghĩ xem đủ làm gì bây giờ nhỉ?”
Lập tức một tên mặt dơi tai chuột, vàng vọt như quỷ bệnh lao hướng ứng ngay:” Mua ít bánh uống ấm trà vẫn đủ.”
Một vị đồng song đen đúa nói:” Uống trà sao bằng uống rượu.”
Tức thì có thằng khốn kiếp tiếp lời:” Uống rượu sao có thể thiếu thịt?”
Thiết Tâm Nguyên chỉ muốn cho nắm đấm vào mặt để hắn ăn no luôn, mặt vẫn cười:” Gia thế chúng ta không bằng người ta, muốn uống rượu, lại muốn có thịt thì phải kiểm tra xem đầu của chúng ta có ngốc không rồi. Mọi người góp năm mươi đồng nữa, tổng cộng thành một trăm năm mươi đồng, mời ba vị thông minh, mỗi người năm mươi đồng, chia nhau ra mua trà, thịt và rượu. Nhớ nhé, không được bỏ thêm tiền, chỉ được dùng đầu óc.”
“ Hay, thú vị lắm ta tham gia.”
“ Thiết huynh, không thể thiếu ta nhé!”
Xung quanh nhao nhao ủng hộ góp tiền cho Thiết Tâm Nguyên, gì chứ nói tới trí tuệ thì bọn họ tự tin lắm, họ là ai nào, Thái học sinh, luôn tự hào là tinh anh của Đại Tống.
Tên quỷ bênh lao lấy bốn mươi đồng trong tay Thiết Tâm Nguyên:” Tích góp ba tháng trời, gửi bà nương và hài tử ở quê một quan, trong tay còn có mười đồng, nếu ta muốn uống trà, vậy do ta bỏ thêm mười đồng mua trà.”
Vị nhân huynh muốn uống rượu cười khổ:” Năm mươi đồng mua rượu hơi thiếu một chút, nhưng chưa làm khó được tiểu đệ.”
Còn lại tên muốn ăn thịt, đành lấy năm mươi đồng còn lại, tuyên bố rất mạnh miệng:” Chưa bao giờ giàu có thế này, năm mươi đồng à, đủ mua thịt cho mười hai người chúng ta ăn rồi.”
Thiết Tâm Nguyên cười lớn:” Hà Ly huynh, nhà ta bán bánh bán thịt, ta rất rõ năm mươi đồng mua được bao nhiêu thịt, huynh chớ mua thịt thối, khi đó mọi người không tha cho huynh đâu.”
Hà Ly huynh vỗ ngực:” Yên tâm đi, đảm bảo là thịt tươi nhất, vẫn hẹn nhau ở cái quán trà nhỏ ngoài thành nhé?”
Nói xong hiên ngang chắp tay rời đi trước tiên.
Quỷ bệnh lao nửa đùa nửa thật:” Chạy nhanh thế này, chẳng lẽ là mang tiền bỏ trốn rồi.”
Mọi người ôm bụng cười, có tên xoa xoa tay nhìn Thiết Tâm Nguyên cười rất không tốt lành:” Thiết huynh nổi danh thần đồng, trong Thái học cũng tiếng tăm lừng lẫy, hơn bọn ta không biết bao lần ...”
Thiết Tâm Nguyên sảng khoái nói luôn:” Kỹ tử tất nhiên là do ta tìm, Nham Tẩu huynh, tới khi đó phải làm vài khúc từ thưởng cho người ta nhé.”
Nham Tẩu huynh gật đầu:” Đấy là tự ngươi nói đấy nhé.”
Thiết Tâm Nguyên cười hì hì chắp tay một vòng:” Tiểu đệ đi tìm kỹ tử thích hợp, chư huynh cứ ra quán trà ngoài thành mà đợi đi.”
Cáo biệt đồng song, Thiết Tâm Nguyên đi tới ngõ Tảo Trủng, mẹ đang đợi ở đó.
Tối qua đã hứa cùng mẹ tới Kim Ngọc lâu một chuyến, áo quan bằng bạc trắng chế tác cho cha hẳn đã xong rồi, không hiểu mẹ vì sao nhất định muốn làm cái này, tốn tiền thì không là gì cả, chủ yếu chôn thứ này chỉ tổ khiến đám đào trộm mộ moi ra.
Cha luôn sống trong tim mẹ, thế chẳng phải là phần mộ tốt nhất à, không hiểu sao mẹ muốn làm việc chỉ có ý nghĩa bề ngoài này.