Thiết Tâm Nguyên lờ Tiểu Xảo Nhi đang lên cơn đi, nhìn ao Nhiệt Thang phía trước, đó là là một trong vô vàn nhà tắm công cộng thịnh hành ở Đông Kinh, hơi nước bốc lên, bất giác nghĩ tới chuyện Tông Chính phủ.
Nghe nói nước nóng ở Tông Chính phủ không thể tắm được nữa, vì người tắm qua đều nói tắm xong còn bẩn hơn chưa tắm, còn có một cái mùi khó ngửi ám vào người, mấy ngày mới hết.
Nghĩ tới mỹ nhân trong Tông Chính phủ toàn mùi dầu, Thiết Tâm Nguyên muốn cười thật to.
Qua nhiều ngày như thế, cho dù người Tông Chính phủ dù đào ra dược số dầu kia cũng không cách nào tìm được ai đã cho vào đó.
Tiểu Xảo Nhi dùng vai huých Thiết Tâm Nguyên đang cười ngớ ngẩn:” Không phải họ vào đó tắm rửa rồi ngủ luôn rồi chứ, lâu thế mà không có động tĩnh.”
“ Đợi chút đi, ba người đó là lão binh, nói về kinh nghiệm hại người thì hơn chúng ta chục lần, dù bọn họ không có cơ hội trong đó, đợi Lôi Mãnh ra chúng ta đánh lén cũng được ...”
Tiểu Xảo Nhi nghe thế đành kiên nhẫn đợi tiếp.
Lôi Mãnh là cao thủ cuối cùng bọn họ có cơ hội hạ thủ rồi, một khi tin tức Thiết Sư Tử, Long Xuyên, Mạnh Thiết Phật bị tấn công truyền đi, những người còn lại sẽ tìm chỗ nấp cho kỹ, chưa tới lúc điện thí chưa thò mặt ra.
Khi Tiểu Xảo Nhi lần thứ một trăm đẩy con lừa rất hứng thú với hắn ra thì ba vị lão binh vừa tắm nước nóng xong sảng khoái xuất hiện, cười nói vui vẻ, xem ra đắc thủ rồi.
“ Hai thằng tiểu tử này có hiếu đây, chuyên môn ở đây đợi gia gia, đi nào, dẫn các ngươi đi ăn bánh hoa quế.” Lão binh béo cười vẫy hai người tới trà lâu gần đó:
“ Ba vị đắc thủ rồi chứ?” Tiểu Xảo Nhi nóng lòng chạy lại gần hỏi:
Lão binh gầy quát:” Cái gì là đắc thủ rồi? Bọn ta thấy người lạnh, đi ngâm nước nóng, tẩy mụn cơm ở bàn chân khai xuân còn đi Phượng Châu, đón hàng sinh nhật của lão thái quân.”
Khai xuân là thọ chẵn 90 của lão thái quân Dương gia, Thiết Tâm Nguyên nghe Dương Hoài Ngọc nói chuyện này rồi, còn nói thành thân xong sẽ dẫn Tô Mi tới Phượng Châu bái kiến phụ thân.
Đối diện với ba vị lão binh khủng bố này, Tiểu Xảo Nhi cũng phải ngoan ngoãn, năm người ngồi ở tầng hai trà lâu, uống trà ăn bánh, nghe ba lão binh lần nữa kể lại những chuyện cũ kỹ xa xưa không biết kể đã bao lần.
Chưa uống hết ấm trà thì thấy hai hỏa kế ao nước nóng chạy thẳng vào y quán cách đó không xa.
Lão binh béo nhấp ngụm trà, bộ dạng cao nhân nói:” Chắc là ai đó nhìn thấy bọn lão phu vừa nhổ mụn cơm, lại châm cứu rất thư thái, cũng muốn thư thái một phen, kết quả gân cốt không đủ cứng không chịu nổi, chuyện này xảy ra luôn, ngủ một giấc là được.”
Lão binh gầy thì chỉ số bánh trái trên bàn:” Lão què thấy đại phu châm cứu bận rộn nên thuận tay giúp người ta, ông ta chẳng phải đại phu, không có thứ quý giá như ngân châm nên dùng châm trúc. Tiền bọn ta mời các ngươi uống trà ăn bánh là người ta thưởng đấy, hài lòng lắm.”
“ Ha ha ha, bệnh lâu thành y.” Lão binh què cười rất khoan khoái:” Vì cái chân này thoải mái chút, lão phu tự học cách dùng châm chữa trị không ít, chẳng ngờ hôm nay lại còn dùng tài mọn đó kiếm được tiền. Hai thằng tiểu tử ăn nhiều vào, đây là lần đầu gia gia dựa vào tài nghệ kiếm tiền, ăn ít không được đâu nhé.”
Thiết Tâm Nguyên rùng mình, ở nơi như phòng xông hơi như thế, lão già này đâm vài chục châm lên người thì thần thánh cũng chẳng sống nổi. Tiểu Xảo Nhi nhét cái bánh to vào mồm, tham ăn tí nghẹn, vẫn hớn hở nói:” Các vị đừng để người ta nhận ra, đi báo quan cái tội làm lang băm.”
Lão binh què cười ha hả:” Cháu ngoan, dạy khôn cho ngươi nhé, thói đời này đều dựa vào y quan mà nhận người, trong đó ai cũng cởi sạch làm sao nhận ra ai vào ai. Tên đó ngâm nước nóng xong, gân cốt buông lỏng, nằm trên giường thấp nửa tình nửa ngủ chờ đại phu xoa bóp châm cứu, nhận ra ai với ai mới là lạ.”
Tiểu Xảo Nhi thầm nhủ sau này có đi tắm nước nóng, nhất định phải mở to mắt, nếu không bị người ta hại ra sao cũng chẳng biết.
Khi ấm trà thứ ba được đưa lên thì Lôi Mãnh được nha dịch khiêng từ ao Nhiệt Thang ra, vị đại phu châm cứu còn mình trần cổ bị đeo gông luôn mồm kêu oan kéo theo sau.
Lão binh béo vỗ vai Tiểu Xảo Nhi:” Chịu khó mà học, sau này dùng tới.”
Tiểu Xảo Nhi mới mười bốn, Thiết Tâm Nguyên nay mới tám tuổi, dù dùng châm độc hại người cũng chỉ khiến người ta ngứa ngáy khó chịu, mất sức một thời gian thôi, chứ ba lão già này một khi ra tay, muốn sống cũng khó.
Lão binh què trả tiền xong cùng hai đồng bọn run run bám tay vịn xuống thang, bộ dạng như có thể đi gặp Diêm Vương bất kỳ lúc nào, ai mà có thể ngờ bọn họ mới là Diêm Vương.
Tiểu Xảo Nhi và Thiết Tâm Nguyên cũng không muốn cùng ba lão quỷ này tiếp xúc nhiều, chắc chắn không có kết quả tốt.
Trở về ngõ Phá La, Thủy Châu Nhi bị tiêu chảy, mấy nữ hài tử sức khỏe yếu cũng không ổn, nằm bép trên giường, mặt mày xanh xao, đang được phó dịch Dương gia chăm sóc.
Đại phu nói may phát hiện sớm, xử lý kịp thời, nếu không thứ quả ngâm ba đậu này sẽ khiến mấy đứa bé tiêu chảy tới ruột già lòi ra ngoài, rất nguy hiểm.
Thủy Châu Nhi đã ỉa chảy ba lần, tạm ổn, chỉ là nó rên rỉ kêu đói suốt, kệ nó đi thăm mấy nữ hài, may là không ăn nhiều nên triệu chứng không nghiêm trọng, để bọn chúng nghỉ ngơi.
Nhìn Thủy Châu Nhi vưa mới có sức rời giường là lục nổi ăn như chết đói, Thiết Tâm Nguyên day trán:” Cái thói nhặt được là ăn của nó bao giờ mới sửa đây, đến hồ ly còn không ăn đồ người lạ cho. Giờ cũng đâu còn đói khổ như trước mà bạ cái gì cũng ăn.”
Tiểu Xảo Nhi vung tay định cho Thủy Châu Nhi một bài học, nhưng nó đã ném nồi nhào vào lòng Thiết Tâm Nguyên khóc nức nở, đây là chiêu nó hay dùng để tránh ăn đòn.
Chập tối Dương Hoài Ngọc mệt mỏi về nhà, ngửa cổ tu một hơi hết ấm trà:” Thành Đông Kinh loạn rồi.”
Thiết Tâm Nguyên gập sách lại:” Loạn thế nào?”
“ Thiết Sư Tử bị người ta đánh lén, toàn thân ngứa ngáy, chạm nhẹ một chút cũng như bị dao đâm.”
“ Đại phu nói sao?”
“ Là độc cóc, nhưng mạnh hơn gấp mười lần, đại phu nói ắt là thứ cóc dị chủng mới gây ra hậu quả như thế. Thiết Sư Tử phải ba ngày mới dần bình phục, xem ra người ta chỉ không muốn hắn tham gia thi điện chứ không muốn giết hắn.”
“ Mạnh Thiết Phật bị người ta xẻo mất chỗ hiểm, chảy máu mà chết, Lôi Mãnh càng thảm, người sưng lên gấp đôi, căn bản không nhận ra ai. Hoắc Bắc Sơn một thân công phu đều nằm ở đôi chân, không ngờ bị người ta dùng chùy sắt đánh gãy chân trái, vậy mà hắn dứt khoát nói mình đá vào đá gãy chân. Phác Thiên Điêu Dĩnh Văn khi chọn cung vừa giương cung lên thì cung gãy, cánh cung đâm mù một mắt. Lương Sư Mạnh chạy vào Khai Phong phủ thà ở trong đại lao chứ không chịu ra ngoài.”
“ Nay triều đình phái toàn bộ tai mắt đi điều tra, ta và Hô Diên Thọ, Tào Phương, Cao Đình Tán bị gọi tới phủ Khai Phong. Bao bá phụ cảnh cáo nghiêm khắc bọn ta, nói nếu bắt được sẽ không tha thứ.”
Thiết Tâm Nguyên bĩu môi, y cực kỳ không có thiện cảm với Bao Chửng:” Võ cử khác thì sao?”
Dương Hoài Ngọc mệt mỏi nằm xuống giường:” Ai cũng như chim sợ cành cong, hoặc tụm lại thành vài nhóm với nhau, hoặc trốn vào Khai Phong phủ, giờ không thấy võ cử nào dám đi lại trên đường phố nữa.”
“ Tào Phương nói sao?”
“ Hắn nói mấy người tướng môn bọn ta chơi đoán quyền quyết định khôi thủ cho nhanh, đỡ mất công.”
Tên đó rất vô sỉ, nhưng nói thật, Thiết Tâm Nguyên tán đồng:” Cách này không tệ, giờ ai mà làm khôi thủ là xui xẻo.”