Tối nay Dương Hoài Ngọc cần sự yên tĩnh tuyệt đối, cho nên Thiết Tâm Nguyên không đi quấy nhiễu hắn.
Tiểu Xảo Nhi sẽ chiếu cố hắn thật tốt, cả Dương gia cũng phái nhiều phó dịch tới ngõ Phá La nghe sai bảo, cho dù Dương Hoài Ngọc rời nhà đi, nhưng một khi lên quân giáo trường, hắn vẫn là lão đại của Dương gia.
Trở về nhà nhìn thấy hồ ly đứng trên tường thanh gọi xuống, bám vào tường thành là một đống đầu chó con, ngoài cùng còn có cái đầu xinh đẹp, nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên là cao hứng thổi mấy hồi còi thật to.
“ Ngươi về rồi đấy à?” Thiết Tâm Nguyên vui vẻ vẫy tay:
“ Đúng thế, ta về rồi, chẳng thích Cảnh Phúc cung chút nào, không vui, vắng tanh, nửa đêm còn có chó sói tru nữa.”
“ Nơi bệ hạ ở làm sao có sói được?”
Tiểu công chúa ôm vai rùng mình:” Có đấy, có đấy, nghe nói phụ hoang lo nhiễu dân, không cho đại quân mở rộng vòng bảo vệ ngoài mười dặm. Phải rồi, ta không tìm được lông gà rừng cho ngươi, phụ hoàng chẳng đi săn, suốt ngày ở trong Cảnh Phúc cung không chịu ra.”
“ Không sao.” Thiết Tâm Nguyên nói to:” Đợi nhé, ta cho ngươi xem một thứ hay lắm, vốn định đợi sinh nhật tặng cho ngươi, giờ ngươi không vui, ta tặng luôn.”
Tiểu công chúa thấy Thiết Tâm Nguyên sắp đi vào nhà, rối rít gọi:” Đừng, đừng, đợi tới sinh nhật ta hẵng tặng, ta đợi được.”
“ Không sao, giờ tặng ngươi, sinh nhật lại tặng cái khác.”
“ Đừng, nhà ngươi nghèo lắm ..”
“ Vớ vẩn, ai bảo nhà ta nghèo? À, đương nhiên so với nhà ngươi thì thiên hạ toàn là quỷ nghèo ...”
Tiểu công chúa nói thế nhưng nhón chân hết cỡ đợi xem Thiết Tâm Nguyên tặng cho mình cái gì, một lúc sau thấy y mang ra một cái hộp gỗ trông chẳng có gì trân quý nhưng chế tác cực kỳ tinh tế.
Thiết Tâm Nguyên mở hộp ra, chỉ thấy trong hộp có một tiểu mỹ nhân khắc bằng gỗ mặc cung trang, y vặn cót, tiểu mỹ nhân bắt đầu xoay tròn như đang múa, trong hộp cũng phát ra tiếng nhạc đinh đang giống nước chảy qua bãi đá cuội bên sông.
Đây là một cái hộp âm nhạc thô sơ nhất, Tiểu Xảo Nhi phải tốn nhiều công sức mới làm ra được dây cót, theo lời hắn nói, thứ này mà tặng cho hoa khôi thanh lâu, hắn có thể được ở lại trong phòng mười ngày.
Thiết Tâm Nguyên dạy công chúa lên dây cót, cô nhóc liền quên béng luôn hồ ly và đám chó con bị đói kêu nhặng xị bên cạnh, cung nữ Tiểu Châu Nhi và đám ma ma vừa ở bên cho chó ăn, vừa len len nhìn Tiểu công chúa loay hoay với cái hộp gỗ phát ra âm thanh.
Tiểu công chúa cực kỳ say mê cái hộp, đến khi về Tử Trúc hiên của mình vẫn giữ khư khư trong lòng.
Tiếng nhạc đinh đong đinh đong cứ kêu suốt ngày.
Người đầu tiên phát hiện chuyện lạ ở chỗ nữ nhi chính là Đổng Thục phi, khi nàng vào phòng, nhìn thấy nữ nhi như châu báu của mình hai tay chống cằm nhìn một mỹ nhân gỗ xoay tròn.
Không quấy nhiễu nữ nhi, Đổng Thục phi chỉ lặng lẽ đứng sau nhìn thứ thần kỳ trên bàn mà nàng chưa bao giờ nghe nói tới, nhìn một cái là nàng biết không phải nội phủ chế tạo, vì đồ nội phủ làm ra bất luận kích cỡ, màu sắc cho tới hoa văn đều có quy củ hoàn chỉnh.
Linh kiện bằng đồng, hộp không phải gỗ đàn thơm, thứ này tới từ dân gian.
Nàng biết nữ nhi và thần đồng được quan gia tán thưởng có quan hệ rất tốt.
Mặc dù không biết vì sao quan gia lại coi trọng láng giếng duy nhất của hoàng gia như thế, Đổng Thục phi không ngăn cản nữ nhi suốt ngày chạy tới tường bắc của ngự hoa viên.
Sống trong hoàng cung nhiều năm, nàng biết quan gia không vì yêu thích cá nhân mà đề cao ai đó, mà các đại thần cũng chưa bao giờ trách móc Thiết gia.
Quà Tết vừa rồi của Thiết gia là một giỏ mì sợi cùng với đĩa thịt lợn, nhưng quan gia hồi lễ lại dựa theo quy cách của quan tam phẩm, không biết đứa bé thông tuệ đó vì sao được quan gia đối xử khác như thế. Thậm chí có một thoáng nàng sinh ý nghĩ cực kỳ hoang đường, đứa bé đó là con tư sinh của quan gia, nhưng nhanh chóng phủ định ngay, nếu đúng thế quan gia đã bấp chấp tất cả đón vào cung rồi, đâu cần làm chuyện vòng vèo như vậy ...
Mỹ nhân gỗ dần dần ngừng xoay tròn, tiếng nhạc cũng tắt, Đổng Thục phi thấy khuê nữ chuẩn bị chơi tiếp, đưa tay giữ lại:” Khi nào để mẫu phi gặp tiểu tử đó?”
Tiểu công chúa thi lễ với mẫu phi rồi nở nụ cười thật tươi, nũng nịu:” Mẫu phi không được dọa y.”
“ Con nói tới cái tên tiểu tặc trộm chuối ấy hả? Gan y không phải nhỏ đâu.”
“ Nhà y nghèo lắm …”
“ Nhà kẻ trộm đều nghèo, chẳng lẽ vì nghèo mà ai cũng đi ăn trộm?”
Tiểu công chúa rối rít xua tay phân bua:” Y không trộm, không trộm, là con cho đấy.”
Đổng Thục phi ấn mũi nữ nhi:” Con đã bao che cho nó tới mức này rồi, mẫu phi còn nói gì được nữa đây, con hãy nguyện cầu cho tiểu tử đó tương lai đừng xướng danh Đông Hoa môn đi, nếu không giờ con càng thích, tương lai càng đau khổ.”
Nói câu này ra thấy nữ nhi ngoẹo đầu mở to đôi mắt ngây thơ nhìn mình đây hoang mang, Đổng Thục phi mới biết mình lỡ lời, thở dài ôm nữ nhi còn chưa hiểu chuyện gì vào lòng.
…………… …………
Thiết Tâm Nguyên thấy tai mình sắp ù rồi.
Quân giáo trường ở người đông nghìn nghịt, vô số người Đông Kinh đứng sau hàng rào, vẫy mảnh giấy xanh đỏ cổ vũ võ cử chiến đầu phía dưới.
Cảnh tượng này làm Thiết Tâm Nguyên như trở về sân bóng đá thời sau, sự nhiệt tình của người Tống còn hơn xa cổ động viên bóng đá.
Toàn bộ quân giáo trường chỉ có một người không hứng thú xem đánh nhau là Bao Tử.
Thiết Tâm Nguyên ngồi trên vai Bao Tử, cho nên có ưu thế hạc đứng giữa bầy gà nhìn rất rõ ràng, khiến không ít người hâm mộ. Trên cổ Bao Tử treo một cái túi lớn, bên trong là đủ các loại thức ăn, nên Bao Tử rất hài lòng, hắn ăn việc của hắn, Thiết Tâm Nguyên xem náo nhiệt của mình, không liên can tới nhau.
Ở dưới giáo trường những tiểu phiên đảm nhận vai trò trọng tài đội mũ chóp nhọn màu đỏ chạy tán loạn, bọn họ vây quanh võ cử đếm chấm trắng trên người, dựa vào số chấm trắng cùng vị trí yếu hại để phân thắng bại.
Trận Thiết Sư Tử tham gia thì không phiền toài như thế, hắn múa cái chùy gỗ vù vù, chỉ một đập là khiến người lẫn ngựa lăn ra đất, không cần tiểu phiên tính điểm, võ cử kia không ngừng thổ huyết bò khỏi võ trường.
Tất nhiên đánh như thế thì chẳng có gì để xem, đa phần tiếng hò reo cổ vũ cho võ cử ra sân đấu còn chưa lắng xuống thì đối thủ của hắn đã bị một chùy hạ gục, sau đó tiểu phiên khiêng đi.
Thiết Tâm Nguyên và Tiểu Xảo Nhi đứng ở chỗ Thiết Sư Tử thi đấu, ám khí sẵn sáng, chỉ đợi lúc Thiết Sư Tử và Dương Hoài Ngọc quyết chiến là ra tay.