Ở trong phòng hai vị lão binh đang ngồi uống trà bên bép lò, nhỏ giọng đàm luận thu hoạch hôm nay, sắc mặt không phải tốt lắm. Thiết Tâm Nguyên lấy trên bàn một nén hương mà Dương Hoài Ngọc dùng để tính giờ, thắp lên rồi cắm vào lư hương.
Lão binh béo thấy lão binh què đi vào thì vội hỏi:” Có phải Thiết Sư Tử cũng tới không, chỗ bọn ta đồn ầm lên rồi.”
“ Không chỉ Thiết Sư Tử, còn có Lâm Tiêu Xuyên, đều xuất hiện ở Cao Liên Thăng, chỗ các ông thế nào?”
“ Lôi Mãnh, Hoắc Bắc Sơn, hai lão già không biết xấu hổ đó đã là bậc tông sư rồi còn tham gia võ cử, ngoài ra có Hạ Châu Long Xuyên, Thương Châu Mạnh Thiết Phật, Hà Bắc Mã Ngạn, Cái Châu Quyền sư Lương Sư Mạnh, Tân Hóa quân thần xạ thủ Phác Thiên Điêu, thế chưa tính tới người tướng môn như Hô Diên Thọ của Hô Diên gia, Tào phương của Tào gia, Thạch Trọng của Thạch gia, Cao Duyên Tán của Cao gia.”
Lão binh béo vỗ bàn sầm một cái, sau khi trong miệng phát ra vô số tên người như pháo liên thanh, tức giận rống lớn:” Lão phu thậm chí nghe nói Trịnh thế gia đã lâu không xuất thế cũng tới, thế này là sao chứ? Chẳng qua là võ cử nhỏ xíu, đoạt khôi cùng lắm chỉ là quan tòng thất phẩm, sao lại có nhiều hổ lang tới cướp như thế?”
Trong phòng ấm áp làm lão binh què cảm thấy nóng bức, kéo khăn quàng cổ ra:” Ài, mọi năm võ cử chẳng là cái gì, trừ phi tướng môn muốn bố trí con cháu vào vị trí nào đó mới ra tay với võ cử, con cháu hàn môn ít nhiều còn có chút cơ hội. Lần này hào môn làm thế, chẳng lẽ muốn cướp luôn cả hạn ngạch của võ cử mới hài lòng sao?”
Bọn họ tuy là cung phụng hào môn, nhưng xuất thân bần hàn, lão binh gầy âm u nói:” Chỉ e võ cử năm nay không đơn giản, miếng thịt thối chỉ thu hút được chó hoang, nếu sư tử hổ báo giao long đều tới, thì ắt phải là trâu béo rồi.”
Lão binh què than thở:” Rốt cuộc võ cử năm nay có gì khác?”
Đã có hẹn trước nên mọi người đều tụ tập đông đủ, Tô Mi từ ngoài đi vào rót trà cho ba vị lão binh, mỉm cười nói:” Trận Tam Xuyên khẩu chúng ta mất Lưu Bình, Thạch Nguyên Tôn, trận Duyên Châu mất Hạ Thế Bình, trận Hào Thủy Xuyên mất Nhâm Phúc, Cát Hoài Mẫn. Ba cuộc đợi chiến, trận sau thảm hơn trận trước, bệ hạ nhất định có ý tưởng mới, đoán chừng trọng điểm ở võ cử năm nay, nên khiến quần lang tranh cướp không có gì lạ.”
Lão binh béo nhìn Tô Mi đầy kỳ vọng:” Đó là cái nhìn của Tô tiên sinh sao?”
Thực ra đây là suy đoán của chính Tô Mi, chỉ là nàng biết nếu thừa nhận thì không có sức nặng, vì thế để tăng thêm sức thuyết phục, nói:” Là cái nhìn của lão tổ tông nhà tiểu nữ, lão nhân gia sáng nay dộng quải trượng nói tâm tư của bệ hạ để lộ quá sớm.”
Quả nhiên nghe đó là ý kiến của lão tổ tông Tô gia, lão binh gầy tin tưởng hoàn toàn:” Lần này đại lang có thể vào tam giáp coi như được lão tổ tông phù hộ, đám người này thực lực quá cường đại.”
Dương gia đi xuống thật rồi, đó là sự thực không cách nào chối cãi được, bọn họ vốn không coi võ cử ra gì, đến khi động thái từ mới hoàng đế khiến tướng môn không thể không cử con cháu tham gia, họ mới giật mình nhận ra, đường đường Dương gia tướng lừng danh lại không thể lấy ra được một nhân vật khả dĩ.
Dưới tình hình đó đứa con ghẻ bị gia tộc gần như vứt bỏ bỗng nhiên lại trở thành bảo bối.
Không biết với Dường Hoài Ngọc thì đây là tin vui hay tin buồn nữa.
Thiết Tâm Nguyên trừng mắt với Tô Mi rồi tự đi rót trà cho mình, tiện tay rót thêm một chén thì chết chắc: “ Hì hi, chưa chắc, không phải ba vị lão bá nói rồi sao, đám hổ báo kia đâu phải tới làm khôi thủ, bọn họ đi mở đường cho chử tử thôi, nếu chúng ta có thể né tránh được họ, chuyên tâm đối phó với đám Hô Diên Thọ, Tào Phương, thì mọi người nói xem cơ hội của Dương đại ca thế nào?”
Lão binh què gật đầu liên hồi:” Đại lang dù kém cỏi cũng là người nổi bật nhất trong con cháu tướng môn, dù Hô Diên Thọ hay Cao Duyên Tán đều không địch nổi năm hiệp, thứ như Tào Phương và Thạch Trọng chẳng qua là người đọc sách biết ít quyền cước thôi, không đáng nhắc tới.”
Tô Mi trần ngâm:” Nếu bệ hạ có tâm tư khác ở võ cử lần này, vậy chắc chắn hành động của tướng môn sẽ không qua được mắt bệ hạ, bệ hạ cần là dũng sĩ chân chính bảo vệ quốc gia, đám Tào Phương giở thủ sẽ nếm mùi đau khổ. Võ cử tổ chức ba ngày, mai là vòng lựa chọn đầu tiên, chúng ta xem tình thế là hiểu ý đồ của bệ hạ.”
“ Quả nhiên không hổ danh Tô tài nữ.” Thiết Tâm Nguyên vỗ mông ngay, nhưng chỉ nhận được cái liếc mắt cao ngạo nàng, có điều khóe miệng nàng hơi cong cong, có vẻ muốn cười lắm:
Lão binh béo mừng rỡ:” Nói như vậy bệ hạ có sẽ đuổi hết những kẻ tới trợ lực kia.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn lão binh què đang ra xoa mạnh lên mặt giữ tình táo, cười:” Lão bá, nửa tuần hương rồi, lão bá hẳn cảm thấy toàn thân nhức mỏi, cổ như có lửa đốt, lúc này người còn đánh nổi Dương đại ca không?”
Lão binh què hắng giọng, khò khè nói một khó nhọc:” Thứ độc gì thế này, lão phu hít thở khó khăn, toàn thân bủn rủn như thương phong.”
Vân Sơ đắc ý giải đáp:” Nọc cóc.”
Lão binh què nhíu mày:” Thứ này hay gặp, khi đau răng lão phu vẫn rùng cơ mà, sao giờ khó chịu như thế?”
Cái này làm sao Vân Sơ giải thích được đây, mang mấy từ ngữ khoa học một chút ra e người ta bảo mình lừa đảo:” Hắc hắc, là bí phương.”
Đại Tống là thế giới bí phương hoành hành, thịt viên nhà Trương bà bà không biết cho thêm thứ thần bí gì, chỉ biết nó ngon hơn nhà khác không biết bao lần mà kể. Bánh canh Thiết gia vì sao ăn sướng miệng hơn nhà khác.
Đó là nhờ bí phương.
Hai chữ này thần kỳ hơn cả mọi nguyên lý khoa học.
Lão binh què nghe thế gật gù, giọng càng ngày yếu:” Chỉ cần đại lang có thể cầm cự nửa tuần hương là có thể tung hoành võ cử rồi, nếu phóng tiễn ở khoảng cách gần nên buộc sợi tơ mảnh để tiện thu về, tất nhiên ta cho rằng không cần thu về.”
“ Cứ quấy đục vũng nước lên, để tất cả nghi ngờ nhau là chúng ta an toàn rút lui.”
Hai lão binh béo gầy hỏi rõ nguồn cơn vui vẻ đứng dậy rìu lão hữu đi nghỉ ngơi.