Thiết Tâm Nguyên cười híp mắt: “ Tiểu tử sưu tập thông tin đơn giản, sau đó bán ra được tiền, tất nhiên là có người khác học theo, bọn họ muốn bán được thì phải có bản nhiều tin tức hơn, chỉ cần đem tin tức của họ tổng hợp lại là tiểu tử có bản chi tiết nhất, cuốn này còn có thể bán lần nữa, là loại đất nhất.”
“ Người lao tâm trị nhân, người lao lực bị nhân trị.” Lão binh què há mồm mất một lúc mới nói lên lời:” Trước kia thượng quan của lão phu từng nói câu này mà lão phu không hiểu hàm ý, ngay nhìn ngươi là lão phu hiểu rồi. Quốc triều võ cử tuyền sĩ, hào kiệt thiên hạ đều chuẩn bị so một phen cao thấp, chỉ tiếc tới tay người thông minh các ngươi, thành công cụ trò chơi quyền lực và kiếm tiền.”
Thiết Tâm Nguyên không bình luận, chỉ nói:” Số tiền đó sẽ có phần của lão bá, giờ lão bá nói xem nhược điểm của Thiết Sư Tử là gì, chúng ta còn phải ghi chép nhiều lắm, không có thời gian thương tâm cho bọn họ đâu.”
“ Thiết Sư Tử mạnh ở hai tay, tay không đủ sức không vung nổi hoàng kim chùy nặng hai mươi cân, nếu hắn ở trên ngựa, sức tựa ngàn cân, khó có đối thủ. Năm xưa hắn dựa vào sức một thớt bảo mã mà phá vây, giờ không thấy tọa kỵ đâu, xem ra hắn sống trong quân rất gian nan.”
Thiết Tâm Nguyên thắc mắc:” Sao Cao gia không cung cấp chiến mã cho hắn?”
“ Không đâu, chỉ khi giúp Cao công tử đoạt khôi thủ mới có thưởng.” Lão binh quỳ cảm khái:” Tiểu tử, địa vị đám người đánh giết bọn ta không cao như ngươi nghĩ đâu, Cao soái chỉ cần lộ chút tin tức, loại người như Thiết Sư Tử sẽ liều mạng tranh thủ một tia hi vọng.”
Thiết Tâm Nguyên dùng bút đỏ đánh dấu Thiết Sư Tử, sau đó gập sách lại, theo lão binh què tới Cao Liên Thăng.
Thiết Sư Tử ngồi một mình ở chiếc gàn gần cửa sổ, trước mặt là đĩa bánh hấp, hai món dưa mặn, một bát cháo loãng, ăn ngấu nghiến. Đồng côn dựng bên cạnh, Thiết Tâm Nguyên đưa tay sờ, không cẩn thận làm nó đỏ xuống, mắt thấy đồng côn sắp đè lên người thì bị một bày tay lớn giữ lấy đặt về chỗ cũ.
Thiết Sư Tử vẫn cắm cúi ăn không thèm để ý, Thiết Tâm Nguyên mỉm cười đi tìm hỏa kế, không lâu sau một đĩa dê xiên nướng và một vò rượu đặt trước mặt hắn.
“ Mỗ không ăn nổi loại thức ăn này.”
Hỏa kế cười:” Quân gia quá lo, một vị tiểu công tử bảo tiểu nhân mang tới, nói khách quan vì nước chính chiến, coi như cảm tạ khách quan huyết chiến biên cương.”
Thiết Sư Tử bấy giờ mới đứng thẳng người chắp tay:” Xin tiểu ca chỉ cho vị tiểu công tử nào hậu ái như thế, để mộ cảm tạ trước mặt.”
Hỏa kế liền chỉ chỗ, Thiết Sư Tử nhìn thấy lão binh què nâng chén mời, hắn không khách khí rót đầy chén uống hết sạch, sau đó ngồi xuống cắm đầu ăn.
Lão binh què nói với Thiết Tâm Nguyên:” Người ta không muốn dây dưa với chúng ta, xem chừng là quyết tâm ra sức vì Cao gia rồi.”
Thiết Tâm Nguyên nói nhỏ:” Tiểu tử không có ý gì, rượu thịt đúng là vì cảm tạ hắn, chứ không phải mua chuộc, nếu khí tiết người này chỉ đáng chút rượu thịt thì lại không đáng để mua chuộc.”
Lão binh què gật gù, lại uống ngụm rượu nữa:” Đại lang không đánh được người này, nhất là lên chiến mã càng không phải đối thủ.”
“ Dương đại ca phải đoạt khôi.” Thiết Tâm Nguyên khẳng định chắc như đinh đóng cột: “ Cảm kích thì cảm kích, nhưng ở mặt này mà nói, Thiết Sư Tử là kẻ địch, hắn đừng trách chúng ta dùng thủ đoạn.”
Lão binh què lạnh giọng:” Rượu thịt có vấn đề?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Lần này thì không, nhưng lần sau khó nói, bất kỳ kẻ nào ngáng đường Dương đại ca đều là kẻ địch.”
Lão binh thở phào:” Nếu ra tay bây giờ thì hắc ám quá, đám người bọn ta cũng không còn đường sống.”
“ Không nói chuyện này nữa, lão bá tiếp tục nói về Lâm Tiêu Xuyên xem.” Thiết Tâm Nguyên lại lấy sổ ra:
“ Lâm gia là hành gia dùng mã sóc trong quân, Lâm Hải phụ thân Lâm Tiêu Xuyên năm xưa có chút giao tình với lão phu, cùng trấn thủ Nhạn Môn Quan. Nếu như năm năm trước đại lang có tâm khí bây giờ, lão phu đảm bảo Lâm Tiêu Xuyên không phải đối thủ, nhưng bây giờ đại lang dù võ công tiến mạnh, muốn thắng Lâm Tiêu Xuyên chỉ năm mươi năm mươi.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, lại đánh dấu Lâm Tiêu Xuyên, đây là tên cần đối phó.
Lão binh què nhìn dấu đỏ chi chít trên sách của Thiết Tâm Nguyên thì cười:” Sao nào, ngươi định giết hết những người mà đại lang không đánh lại à? Ngươi làm sao để không bị người ta hoài nghi đây, những hào kiệt này không phải chỉ có hư danh, đều có công phu rất cứng.”
Thiết Tâm Nguyên tỉnh bơ: “ Lão bá tuổi tuy cao nhưng thân thủ không thụt lùi bao nhiêu, từ hôm nay trở đi, lão bá chuẩn bị có người đánh lén, xin hãy cẩn thận.”
Lão binh què mắt lóe lên, cười gằn:” Nếu ngươi có lòng tin như thế thì lão phu chấp nhận khiêu chiến, xem xem thằng bé nhà ngươi có thủ đoạn thông thiên gì.”
“ Quá trình chắc có chút đau đớn.” Thiết Tâm Nguyên nói trước:
Lão binh què chỉ cái chân bị thương:” Năm xưa gì giữ mạng mà lão phu bẻ gãy chân đấy, lão phu một chân đi ba mươi dặm ...”
Mắt thấy mặt trời sắp xuống núi, Thiết Tâm Nguyên và lão binh què tính tiền rồi rời Cao Liên Thăng, lên xe ngựa về thẳng ngõ Phá La.
Thiết Tâm Nguyên chỉ Tiểu Xảo Nhi đang ngồi vắt vẻo trên lan can gặm táo: “ Người muốn ám toán lão bá chính là hắn đấy.”
“ Ha ha ha, tiểu tử, các ngươi muốn ám toán lão phu à? Cứ dùng hết bản lĩnh ra đi.” Lão binh què vừa dứt lời cảm thấy cổ nhói một cái như côn trùng đốt, mặt biến sắc đưa tay ra sờ, lấy từ cổ ra một cái kim trúc, nhìn một cái rồi ném đi:” Bằng vào chút bản lĩnh này à?”
“ Trò vặt vãnh tất nhiên lão bá không để vào mắt, mời lão bá vào phòng uống trà, hai vị lão bá nữa cũng sắp về, chúng ta vừa vặn mở rộng kiến thức, xem anh hùng hảo hán nào tới Đông Kinh.” Thiết Tâm Nguyên ân cần đưa tay ra:
Lão binh què quay đầu nhìn Tiểu Linh Nhi đứng cách mình mười bước mồm ngậm ống trúc:” Dương đông kích tây khá lắm, vũ khí không hề phát ra tiếng gió, nhất là khí sử dụng trời u ám khiến người ta không thể đề phòng, tiếc là uy lực quá nhỏ.”
“ Cho dù kim trúc có độc thì hiệu quả cũng không lớn, vì kim nhỏ, đối phó với người như lão phu phải có lượng thuốc gấp ba lần người thường, nếu không chớ hòng khiến lão phu nằm xuống. Các ngươi định đối phó với người khác cũng bằng cách này sao?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Lão bá nói không sai, tiểu tử cải tiến xong sẽ mời ngài đánh giá.”
Lão binh què thở dài, lắc đầu vào thành, thủ đoạn của Thiết Tâm Nguyên làm ông thất vọng.