Một đạo ý chỉ của hoàng đế chẳng khác nào sấm sét nổ vang giữa Đông Kinh, tử thương vô số anh hùng hảo hán.
Trước đó mọi người muốn giúp đỡ chủ tử của mình đoạt khôi là rút lui, lấy món tiền thưởng về nhà hoặc mở võ quán, hoặc mở tiêu cục, sống tiêu diêu. Giờ thì hỏng rồi, đám võ cử biết phải đi tây bắc, tức thì nháo nhào cả lên.
Mọi người đều nhắm vào vinh hoa phú quý, chứ có phải đầu bị lừa đá đâu mà ra tây bắc ăn gió cát, bây giờ chưa thấy bóng dáng phú quý đâu thì chuyện tới tây bắc tác chiến đã ngay trước mắt.
Một số võ cử thấy tình thế chẳng lành, ngay trong đêm tính chuồn khỏi Đông Kinh, ra tới cổng thành mới phát hiện nơi này canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt, quân tốt Phủng Nhật quân kẻ nào kẻ nấy mặt khó đăm đăm, thiết diệt vô tư, dù nói ngon nói ngọt hay là hối lộ đều không có khe hở nào để len qua.
Sự thực chứng minh, chỉ cần Khai Phong phủ làm việc nghiêm túc, Đông Kinh sẽ là bảo lũy vững như tường đồng vách sắt.
Trên tường thành nỏ tám trâu bắn chết một số kẻ muốn nhân lúc trời tối gió to leo tường vượt quan, một số võ cử bị bắt sống, Bao Chửng không cần đợi tới khi trời sáng đã khai đao, đầu người treo cổng thành, khiến ai nấy đi vào Đông Kinh như đi vào địa ngục âm u.
Chém đầu là tất nhiên thôi, lén vượt thành quan vốn là tội nghiêm trọng tới không thể nghiêm trọng hơn, bất luận ở thời đại nào cũng đều bị chém tại chỗ.
Thế nhưng bao giờ cũng có những kẻ lợi dụng tình hình.
Vương Nhu Hoa nhìn rau củ nhà mình bị đám quan binh lục tung lên, vứt bừa bãi trong bếp, lòng tức giận lắm:” Rời thành lục soát cũng đành, lục soát trong thành làm cái gì chứ? Rau mùa đông vốn non, bọn chúng bới bừa lên, còn ăn nổi sao?”
Cố đải tầu vội vàng bịt miệng nàng lại: “ Thiết nương tử ơi, đừng nói linh tinh, cháu của bà tử làm sai dịch trong Khai Phong phủ nói, nông hộ đưa rau cho Tôn Dương chính điếm lắm mồm một câu mà bị đám binh sĩ Phủng Nhật quân đánh ba mươi quân côn ngay tại trận. Đừng nói rau, ngay cả trâu kéo xe cũng bị bọn chúng kéo đi giết ăn thịt. Đám đó hung ác lắm, hiệu nhà ta không trêu chọc nổi đâu, thôi cứ cho chúng ít tiền cho êm chuyện.”
Vừa nói vừa đánh miệng ra phía đại sảnh nơi có năm sáu tên đang ăn uống.
Vương Nhu Hoa vứt nắm rau nát trong tay đi, thở dài:” Xem ra chỉ còn cách làm cháo rau thôi, rau hẹ thì chọn một ít trộn với trứng gà, thịt băm làm hồn đồn, còn mong dựa vào số rau này kiếm tiền, giờ hỏng hết rồi.”
Nói xong những lời tức giận mọi người bắt tay vào thu dọn số rau bị ném bừa bãi khắp nơi, đây là thứ quý giá, không thể lãng phí được.
Từ cổng thành đếm số đầu người về, Thiết Tâm Nguyên ăn một bát bánh canh lớn nóng hổi, cho nhiều dấm thù du cay, cảm giác nhân sinh thế là hoàn mỹ lắm.
Lần trước nhìn thấy xác Lão Lương bị treo lủng lẳng, tâm linh của y bị xung kích lớn, hai người là đồng minh, nếu chuyện bại lộ, chính bản thân cũng bị treo trên đó. Vì thế sinh ra cảm giác phẫn nộ, bi thương, thậm chí đồng bệnh tương lân cũng không có gì lạ.
Đám võ cử không muốn cống hiến vì nước này bị chém đầu là đáng, Thiết Tâm Nguyên chẳng có chút bi thương nào, thậm chí còn hứng thú quan sát từng vẻ mặt khi họ chết, đương nhiên y sẽ chẳng nhận mình là kẻ vô tâm như thế.
Còn Tiểu Xảo Nhi đi xem chặt đầu cùng y thì đúng là thằng ngốc vô tâm rồi, vừa xem người chết về còn ăn được não lợn thì không phải người thường đâu, huống hồ hắn còn bô bô cái miệng kể cho tiểu nhi tử của Cố đại tẩu, khiến mẹ nghe được bợp một phát cắm mặt vào bát óc lợn mới chịu im miệng.
Dương Hoài Ngọc ăn bánh canh thích cho thật nhiều dấm, chủ yếu do tổ cư của hắn ở Hà Đông, nước nơi đó chẳng ủ ra được rượu ngon, nhưng làm ra món dấm tuyệt thế, nên người nơi đó thích uống dấm hơn uống rượu.
Khi nào tâm tình cực tốt hắn cũng uống dấm, vì thế khi Thiết Tâm Nguyên thấy hắn ôm bình dấm là biết tâm tình hắn tốt lắm rồi.
Một mình đi biên quan thực sự rất cô đơn, giờ khỏi lo, toàn bộ con cháu tướng môn Đông Kinh trúng bẫy của hoàng đế, tương lai mọi người cùng xuất quan tha hồ mà hoành tráng.
Con cháu tướng môn dù chết chứ không dám tùy tiện đào tẩu, nếu không thanh danh gia tộc hủy trong sớm tối, gia tộc mà mất thanh danh thì khỏi tồn tại ở Đại Tống.
Tô Mi ăn một bát canh thịt nạc, thở dài:” Biết rõ con cháu tướng môn đi biên ải chỉ có nạp mạng, bệ hạ tội gì ép họ chứ?”
Vương Nhu Hoa ngồi xuống bên cạnh Tô Mi, đẩy tới trước mặt Tô Mi bát rau trộn:” Cô nương gia ăn ít thịt, nhiều rau vào. Cũng đừng quản chuyện nam nhân, lo mãi cũng không hết đâu, cháu lo cho họ, thương họ, nhớ họ, nhưng tim họ lại như sắt đá vậy.”
“ Đánh trận là chết người, dù bên thắng cũng chẳng tốt hơn, giết địch một vạn tổn thất ba nghìn. Nên nếu Nguyên nhi tương lai mà dám đi biên quan, ta đánh gãy chân nó, nuôi cả đời cũng được.”
Thiết Tâm Nguyên nhe răng cười:” Không đâu mẹ, con ghét nhất loại chiến tranh vung đao chém qua chém lại.”
Dương Hoài Ngọc cười lớn:” Vạn sự đâu như chúng ta tính toán, thứ ta muốn và thứ sau này ta đối diện khác biệt cực lớn. Nào, không nói cái này nữa, ca ca có ngày hôm nay cũng là nhờ ngươi, ân này Dương Hoài Ngọc ghi nhớ, uống ngụm dấm, ca ca chúc ngươi cả đời vô bệnh vô tật tới bách niên.”
Thiết Tâm Nguyên cũng cầm bình dấm lên uống cùng Dương Hoài Ngọc:” Hai ngày nữa huynh bước vào con đường chinh phạt võ cử rồi, vậy ta chúc huynh kỳ khai đắc thắng, mã đáo thành công.”
Bất tri bất giác hai người uống hết cả bình dấm, Dương Hoài Ngọc cười dài cùng Tô Mi rời hiệu bánh canh, Tiểu Xảo Nhi cũng chạy theo, tối nay hắn còn chuẩn bị khải giáp, vũ khí, chiến mã cho Dương Hoài Ngọc.
Nhìn ba người họ đi xa, Thiết Tâm Nguyên nới với mẹ có vẻ chưa yên tâm:” Mẹ, con không học theo người ta đâu, mẹ là gà mái, con là gà con dưới cánh mẹ, mẹ đi đâu con đi đó, nhưng mà thế giới này không thể thiếu loại người như Dương Hoài Ngọc, nếu không thì chúng ta dù ở đâu cũng không được an toàn.”
Vương Nhu Hoa xoa đầu nhi tử:” Đừng lấy lý lẽ không đáng tiền của con ra nói với mẹ, ai muốn đem bảo bối mình mười tháng mang nặng đẻ đau đi nạp mạng, mẹ không muốn thấy con lên chiến trường, dù bao nhiêu lý lẽ cũng thế.”
Thiết Tâm Nguyên không tranh luận, ngoan ngoãn gật đầu, mẹ sinh ra sinh mệnh, chiến tranh hủy diệt sinh mệnh, hai thứ này là băng và than không thể cho vào cùng một lò.