“ Đừng nói nữa, Mã Ngạn bị Thiết Sư Tử đánh tàn phế rồi, ngươi biết tính lão tử, hoặc không lấy, hoặc lấy thứ tốt nhất, cho nên nhìn trúng Thiết Sư Tử rồi.. Tào bát chỉ con ngựa đang đi lại quanh sân:” Ngươi khỏi mơ khôi thủ võ cử năm nay, gia gia ta lấy chắc rồi, nhìn thấy không, nếu ngươi không tranh thì con ngựa này là của ngươi, thương nhân Ba Tư kiếm từ Hà Trung đấy, là bảo mã ngày đi ngàm dặm, ngựa Hà Trung chính tông hẳn hoi đây, ngươi lãi rồi nhé.”
Dương Hoài Ngọc phẫn nộ, đang định từ chối thì Thiết Thiết Tâm Nguyên hò reo át đi, chạy từ trên lầu xuống:” Quyết định như thế đi, Dương đại ca sẽ không nhờ ai giúp sức hết.”
Tào bát cười híp mắt:” Thằng bé này thông minh đáng yêu lắm, nói thật nhé Dương đại, ngươi mà gặp phải Thiết Sư Tử cũng bị đánh nát bét thôi, tới khi đó ta sẽ bảo Thiết Sư Tử nhẹ tay chút.”
Dương Hoài Ngọc nghiến răng:” Nếu gia gia dựa vào bản lĩnh đoạt khôi thì sao?”
Tào bát nhìn Dương Hoài Ngọc một lượt, bĩu môi xem thường rõ ra mặt, hắn không tin Dương Hoài Ngọc có thể đánh nổi đám Thiết Sư Tử, Lương Sư Mạnh: “ Trong đám bọn ta, võ công Dương đại ngươi cũng là số một, nhưng nói một câu không dễ nghe nhé, đám người sống trong nhung lụa bọn ta không phải đối thủ những kẻ vươn lên từ gian khổ đâu. Võ công là thứ một phần gian khổ đổi một phần thành tựu, không làm giả được.”
“ Nếu ngươi thực sự dựa vào bản lĩnh đoạt khôi thì khỏi nói, Tôn Dương chính điếm, Phàn Lâu, muốn chỗ nào huynh đệ bày tiệc chúc mừng ở đó, con ngựa này cũng là của ngươi.”
Dương Hoài Ngọc nắm lấy cương ngựa:” Được, giao hẹn như thế, lão tử không tìm ai hỗ trợ hết, chỉ dựa vào bản lĩnh của mình đánh giết.”
“ Ha ha ha.” Tào bát quay người đi, lập tức có bốn tên cương phu khiêng cái kiệu mềm tới cửa, hắn thả người xuống, phe phẩy quạt rời đi, từ xa vẫn còn truyền tới tiếng cười chế nhạo của hắn.
Tiểu viện quay trở lại yên tĩnh, Tiểu Xảo Nhi sán tới hỏi:” Này, ngươi lại giết người à?”
“ Tên đó định bắt cóc ta đem bán, ngươi nghĩ ta sẽ làm gì?” Thiết Tâm Nguyên nhún vai:
“ A, thế thì hắn tự tìm cái chết, sao không ai tới lừa bán ta nhỉ?” Từ khi được Tô Mi dạy đọc ( Đồng khu ký truyện), một tác phẩm truyền ký kể câu chuyện có thật về đứa bé bị hai tên cường đạo bắt cóc, sau đó dựa vào trí dũng, giết hai tên cường đạo, bảo toàn bản thân, bọn Tiểu Xảo Nhi và Tiểu Linh Nhi luôn đợi có kẻ lừa đảo tới lừa bán mình:
“ Mù mắt mới đi lừa bán loại người ngoài ăn thì không được tích sự gì như ngươi.”
Nghe Thiết Tâm Nguyên vì nâng cao bản thân mà buông lời bôi nhọ kẻ khác, Tiểu Xảo Nhi chỉ cười ngặt ngoẽo, thừa biết rồi, thằng nhóc này phun ra những lời ác độc khi bản thân khó chịu, ai bảo cứ thích làm người lớn, không chịu chấp nhận phận trẻ con của mình, bị người ta bắt cóc hẳn vẫn còn cay cú lắm.
Dương Hoài Ngọc lúc này cười không khép miệng lại được, mình vốn định tìm trợ thủ đâu, con ngựa này được miễn phí rồi, đang định cưỡi thử thì Thiết Tâm Nguyên ngăn lại.
Đầu tiên là tháo hết toàn bộ giáp trên người ra, kiểm tra từng tấc da thịt, da thịt không có vấn đề thì kiểm tra giáp, giáp không có vấn đề thì buộc vào cột gỗ mười hai canh giờ, đợi cơ thể nó bài tiết một vòng với được cưỡi.
Từ xưa tới nay chuyện dùng bảo mã hại người xảy ra không dứt, Thiết Tâm Nguyên không keo kiệt suy đoán Tào bát lang Tào Phương ác độc thêm một chút.
Dương Hoài Ngọc vốn không tán đồng hành vi này, trong mắt hắn, Tào Phương giống mình, là hậu đại tướng môn, chú trọng tín nghĩa, là người mình. Nếu Tào Phương hạ độc thủ với mình, sau này khỏi lăn lộn trong vòng tròn hoàn khố tướng môn.
“ Này Xảo Nhi ngươi làm trò thô bỉ gì thế, tránh mau!” Tô Mi nhìn thấy Tiểu Xảo Nhi úp mặt vào mông con ngựa cái xăm xoi, còn đưa tay sờ xoạng, bộ dạng bất nhã, thì đỏ mặt quát to:
“ Con ngựa này vẫy đuôi hơi nhiều nên ... Hả gì đây? Linh Nhi, đưa nhíp.” Tiểu Xảo Nhi đang trả lời thì phát hiện ra cái gì đó, nhận lấy nhíp từ tay Tiểu Linh Nhi kéo ra từ hậu môn của chiến mã một cái ngân châm dài cả tấc, lại còn bị nhuộm thành máu đen:
“ Con bà nó, không phải chỉ một cái, nếu ngựa cứ tiếp tục vẫy đuôi thế này, ngân châm sẽ cắm sâu hơn, lúc đó nó không nổi điên mới lạ.”
Đến khi Tiểu Xảo Nhi rút ra cái ngân châm thứ sáu thì Dương Hoài Ngọc và Thiết Tâm Nguyên lạnh người nhìn lại đại môn bị nó đạp thủng, nếu chiến mã nổi điên giữa chỗ đông người, Dương Hoài Ngọc không gánh nổi hậu quả.
Con chiến mã vốn có chút nóng nảy, cùng với việc ngân châm được lấy ra, dần khôi phục sự nhàn nhã của loài ngựa, khoan khoái vẫy đầu hí một cái.
Ngay cả Tô Mi vốn sợ chiến mã cũng không kìm được chạy tới nhìn ngân chậm, tức tối dậm chân:” Sao bọn chúng có thể ác độc tới mức đó?”
Thiết Tâm Nguyên hừ một tiếng:” Nếu đã muốn hại người thì kế sách tất nhiên phải ác độc rồi.”
Tiểu Xảo Nhi cực kỳ tán đồng:” Chính xác, dù gì cũng trở mặt đắc tội với nhau, so với dùng mưu kế ôn hòa, không bằng chơi dữ một lần dồn kẻ địch vào đường cùng khỏi phản kích lại được, vô độc bất trượng phu mà.”
“ Thường ngày bảo ngươi đọc nhiều sách một chút, ngươi không chịu, giờ hay rồi, mở miệng ra là bại lộ cái bản mặt ngu ngốc, cái gì mà vô độc bất trượng phu?” Tô Mi nghiêm khắc nói:” Câu đó vốn là lượng tiểu phi quân tử, vô độ bất trượng phu, từ độ trong độ lượng, tức là không biết độ lượng thì không phải bậc trượng phu, độc đâu ra, nhớ đấy, lần sau đừng có bêu mặt.”
Tiểu Xảo Nhi là tên cực kỳ thích thể diện, đặc biệt trước mặt nữ nhân, lấy một cái ngân châm, liếm qua, nhổ nước bọt:” Người ta bôi thuốc hủ thực lên ngân châm, ngoài còn có sáp, giờ sáp tan rồi, đây không phải hạ độc là gì? Tất nhiên vô độc bất trượng phu.”
Thiết Tâm Nguyên nhăn mặt lui ra sau ba bước:” Đại trượng phu có độc hay không chẳng sao, nhưng ngươi vừa liếm cái ngân châm rút từ đít ngựa ra đấy!”
Tiểu Xảo Nhi mặt vàng ệch, Tô Mi không nhịn nổi cười.
Trong số tất cả mọi người thì chỉ có Dương Hoài Ngọc không cười, nắm đấm siết chặt, ôm cổ ngựa rít lên:” Đồ vô sỉ.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Huynh rồi sẽ quen, có điều con ngựa này thực sự không tệ, Tào Phương nói là ngựa Hà Trung, hẳn không sai, nhìn vóc người là biết, hơn thứ ngựa như lừa của Đại Tống cả trăm lần.”
“ Sao bọn chúng lại vô sỉ như thế?” Dương Hoài Ngọc vẫn không nguôi ngoai được, trước đó còn coi Tào Phương như huynh đệ:
“ Huynh không vui thì đợi tới diễn võ trường quang minh chính đại đánh hắn một trận, đánh xong không thèm giải thích, còn được hoàng đế đánh giá cao, không tệ.”
Dương Hoài Ngọc vuốt ve con chiến mã vừa bị cực hình, hiện vô cùng uể oải:” Đợi người khỏe lại rồi, chúng ta đi tìm Tào Phương tính sổ nhé!”
Chiến mã như hiểu được lời Dương Hoài Ngọc, thè lưỡi ra liếm tay hắn.
(*) Mình cũng tới giờ mới biết nó vốn là “vô độ bất trượng phu” đấy, bao năm qua toàn hiểu sai rồi một câu nói mang ý nghĩa tích cực như thế không biết bị quân khốn kiếp nào bóp méo.