Mẹ uy phong lẫm liệt, Thiết Tâm Nguyên không dám ho he, kiên nhẫn nghe mẹ kể chuyện ái tình Ngưu Lang Chức Nữ râu ông nọ cắm cằm bà kia một cách ly kỳ cổ quái, sau đó cung kính tiễn mẹ đi.
Vương Nhu Hoa về tới cửa đột nhiên quay đầu:” Tiểu công chúa đi đâu rồi, sao lâu không thấy?”
“ Con nghe nói bệ hạ cũng không ở trong cung, đi tới Ly cung tránh rét rồi, đừng hỏi con, con cũng không biết Ly cung ở đâu .. Mẹ thích tiểu công chúa?” Thiết Tâm Nguyên tò mò:
Vương Nhu Hoa quay lại sân, ôm con chó béo nhất lên, giọng có chút không đành lòng:” Giờ đám chó con đều đã cai sữa, nên tự tìm chủ của mình rồi, nhi tử, thấy nhà ta nên giữ lại mấy con?”
Thiết Tâm Nguyên nói ngay:” Tất nhiên là giữ hết, nếu đưa mỗi con đi một nơi, hồ ly sẽ đau lòng lắm.”
Vương Nhu Hoa lắc đầu:” Vậy không được, nếu giữ cả thì qua một hai năm nữa, nhà ta toàn là chó, có phải nuôi ăn thịt đâu, nuôi nhiều thế làm gì? Mẹ muốn hỏi là, số chó này đều do tiểu công chúa nuôi lớn, xem ý công chúa thế nào?”
Thiết Tâm Nguyên cũng bế một con chó lên, nặng trĩu cả tay, đây đúng là phiền toái to, đám chó này là chó nhà bình thường nhất, nhà có tiền nuôi chó đa phần là chó trông nhà hung dữ, nhà quyền quý nuôi chó nhỏ dùng đi săn.
Chỉ bách tính mới nuôi loại chó nhà vừa không thể đi săn lại không hung dữ này, tác dụng lớn nhất của bọn chúng là khi trộm đến gâu gâu vài tiếng báo động, sau đó chui vào nhà đợi chủ đuổi trộm đi.
Cho nên quán thịt chó ở Đông Kinh rất nhiều, nhưng toàn được đám đồ tề bán với danh nghĩa thịt dê.
Cái lưỡi nhỏ hồng xinh xinh liếm tay ngưa ngứa, Thiết Tâm Nguyên làm sao có thể liên hệ chúng với món ăn, tiểu công chúa mà biết chó mình nuôi sẽ bị người ta ăn mất, trời mới biết làm ra chuyện điên rồ gì.
Nhưng thực sự là nhiều chó quá, giờ chúng còn nhỏ chưa thấy chật chội, sang năm lớn lên rồi trong nhà không còn chỗ mà ở nữa.
Phải xử lý sớm thôi.
Thiết Tâm Nguyên đợi mấy ngày không thấy Tiểu công chúa đâu, có lẽ phải sau Nguyên Tiêu mới về.
Tạm gác lại chuyện Phúc Thọ đông, cuộc sống tiếp diễn với câu chuyện vụn vặt thường ngày.
Nghe Tô Mi nói Liễu Vĩnh một mình mang hành lý về quê nhà Võ Di Sơn ngắm hoa gạo. Thiết Tâm Nguyên thấy hôm đó có lẽ mình đã làm một việc tốt, ít nhất để ông ta không chết bên sông, đương nhiên cũng không còn câu chuyện phong nhã kỹ nữ nhặt xác ông ta.
Dương Hoài Ngọc thời gian qua không ở trong ngõ Phá La, hắn ra một đạo quán bỏ hoang ở ngoại thành, đi cùng hắn còn có một đám lực sĩ của Hổ Dực doanh.
Hắn muốn tranh thủ thời gian cuối cùng này nâng cao trình độ võ thuật.
Tiểu Xảo Nhi cũng không rảnh, chẳng những phải ra ven sông bắt cóc, còn luyện thổi tiêu. Tuy thôi tiêu rất dễ, nhưng mà tên này đúng là có khiếu, tập một thời gian đã chuẩn xác kinh người, con ruồi trên tường cách mười bước cũng không thoát khỏi độc thủ của hắn.
Thế là hắn tẩm độc cóc, đêm bắn lung tung.
Con chó vàng nhà Hoa bà bà sau khi bị trúng tiễn, một tuần hương hô hấp gấp gáp, toàn thân co giật, miệng sùi bọt mép, nằm ở góc tường nửa canh giờ khôi phục bình thường.
Đến khi hắn muốn ra đường tìm một tên lưu manh hoa ca bạc thử uy lực vũ khi thì Thiết Tâm Nguyên dứt khoát ngăn cản.
Có điều ngày hôm sau Xuân Phong lâu truyền ra tin người trung gian Lão Thái bị thượng mã phong.
Rồi võ khoa hai năm một lần cuối cùng sắp bắt đầu sau Nguyên Tiêu huyên náo.
Thoáng cái Đông Kinh xuất hiện rất nhiều đại hán khôi ngô, bọn họ hoặc cưỡi ngựa hoặc lưng đeo vũ khí từ bốn phương tám hướng tràn vào Đông Kinh.
Chuyện này cũng không khác gì võ khoa hàng năm, khác biệt duy nhất là ở mỗi cổng thành đột nhiên có thêm một tên hỏa kể cầm sổ ghi chép nơi ở của các võ sĩ tiến kinh.
Bọn họ tuyên bố, chỉ cần để lại tên tuổi trên sổ sẽ được một bình mỹ tửu từ đại lâu Đông Kinh, còn sẽ có người thuyết thư đem sự tích oai hùng của các võ sĩ lưu truyền dân gian.
Gió xuân chưa thổi, chim én chưa về, nhưng những ngày giá lạnh nhất ở Đông Kinh đã qua rồi, thời tiết nhiều hơn những ngày nắng ấm, nắng chiếu xuyên qua tán cây hòe lâu năm giữa tiểu viện, xuyên qua cửa sổ, căn phòng như bừng sáng, không phải vì ánh nắng, mà vì thiếu nữ ngồi nghiêng người bên cửa sổ.
Chiếc váy vàng chẳng hoa lệ, mái tóc đen không cần gài trâm ngọc, thiếu nữ thanh lệ như một đóa sen nở rộ, đều tràn trề mị lực dụ người, Tô Mi ngay cả dáng vẻ gảy bàn tính thôi cũng vô cùng xinh đẹp, chỉ là mày nhíu chặt, mãi mới tính toán xong, mệt mỏi ngửa người dạ vào lưng ghế, nói với Thiết Tâm Nguyên:” Chúng ta không đủ tiền.”
Thiết Tâm Nguyên đang ghi chép ở đối diện, ngẩng đầu hỏi:” Còn thiếu bao nhiêu?”
Tô Mi báo:” Ít nhất là sáu trăm quan.”
Đến lượt Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Sao lại tốn nhiều tiền như thế, ta còn hi vọng nhờ chuyện này mà kiếm một khoản kìa.”
“ Kiếm thế nào được, đây là cái động không đáy, tích góp bao năm của Dương đại ca ném vào cũng không đủ, thêm cả tiền của ta nữa mới là thiếu sáu trăm quan đấy.”
Thiết Tâm Nguyên xem sổ sách Tô Mi tính toán:” Bao nhiêu tin tức kiếm tiền, sao cô lại tính hết vào phần chi?”
“ Hả?” Tô Mi ghé sát lưng Thiết Tâm Nguyên xem thành quả của mình, toàn là chi, làm gì có thu:
“ Cô xem, người Đông Kinh xưa nay thích đánh bạc, phác mãi, không ai dám cá cược văn trạng nguyên, nhưng võ khoa thì khác, mỗi năm có vô số đổ trường lấy ra một vài võ sĩ nổi tiếng để mở cược.” Thiết Tâm Nguyên hơi tránh người ra một chút, vừa rồi có thứ mềm mại co dãn khẽ chạm vào vai y:
“ Cái này ta còn biết rõ hơn ngươi, nhưng cho dù chúng ta đặt Dương đại ca thắng thì cuối cùng cũng kiếm nổi bao nhiêu?”
Tô Mi vẫn hậm hực, nàng tức cũng phải thôi, Thiết Tâm Nguyên dùng lời lẽ ngon ngọt lừa nàng và Dương Hoài Ngọc mang toàn bộ tài vật, để tìm ra những võ sĩ lợi hại, sau đó định ra biện pháp ứng phó.
Kết quả là nàng sắp cạn tiền rồi.
Thiết Tâm Nguyên ngán ngẩm vỗ tay lên sấp giấy dày ghi thông tin võ sĩ:
“ Đây là bảo bối, trước kia mọi người dựa theo tỉ lệ đổ trường đưa ra mua bừa, giờ thì khác, có thông tin rồi, người mua sẽ biết đặt võ sĩ mà mình đánh giá cao. Tới khi đó mỗi người trong thành chẳng phải sẽ cần một cuốn sách thế này à, chúng ta riêng bán sách đã đủ phát tài, chứ đi đặt cược làm cái gì?”
Tô Mi nghe y nói mà rùng mình, mấp máy môi hồi lâu mới nói:” Sau này ngươi mà không phát tài thành phú ông thì không còn thiên lý nữa. Nhưng chúng ta làm như thế sẽ khiến người đổ trưởng nảy ý đồ xấu, biến người có khả năng đoạt khôi nhất thành thứ lỗ vốn.”
Thiết Tâm Nguyên giơ ngón cái:” Không thẹn là tài nữ Tô gia, nghe một mà suy ra ba. Thực ra bán quyền sách này chỉ là để quấy đục nước, nước có đục chúng ta mới có cơ hội mò cá, thuận tiền giúp Dương đại ca đoạt khôi.”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.