Chuyện Thiết Tâm Nguyên nói rất hấp dẫn, không hẳn là vì kiếm tiền, chỉ là Tô Mi còn chút băn khoăn, thì thầm nói:” Làm vậy có hơi vô sỉ.”
Thiết Tâm Nguyên giờ biết thừa bản tính của cô thiên kim tiểu thư này:” Nếu cô thấy vô sỉ, sao lúc đầu lại hưng phấn như thế?”
Tô Mi hơi đỏ mặt, hứ một tiếng, cái cằm trắng trẻo xinh xắn hếch lên lên rõ cao, bộ dạng như con thú nhỏ kiêu ngạo:” Ta chỉ nghĩ đang chơi đùa.”
“ Ha ha ha, chuyện này vốn là trò chơi mà, chẳng qua là chúng ta biến cuộc chơi của đạt quan quý nhân thành của mình thôi. “ Thiết Tâm Nguyên rót lời ma quỷ vào tai Tô Mi:” Bao nhiêu năm qua những võ sĩ đoạt khôi được mấy người có bản lĩnh? Mười năm qua chỉ có hai lần khôi thủ họ Thạch, hai lần khôi thủ họ Tào, chỉ có một lần là Cát Hoài Mẫn nhi tử mãnh tướng Cát Bá, một vị khôi thủ, tuy không biết lãnh binh, nhưng ít nhất làm trọn chức trách của quân nhân chiến tử sa trường.”
Tô Mi nhìn bốn phía, chỉ sợ có người nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ, vì hai người họ Thạch họ Tào kia không phải là hai người bất kỳ nào đó, bọn họ tới từ võ huân thế gia hàng đầu Đại Tống, con cháu Thạch Thủ Tín và Tào Bân.
Thế nhưng cùng là hào môn nàng biết quá rõ, từ sau khi thái tổ dùng chén rượu đoạt binh quyền, vũ huân thế gia cơ bản không còn võ dũng nữa, chỉ biết ăn chơi hưởng thụ, đoạt võ khôi là để giữ thể diện tướng môn.
Sách lược nuôi lợn của thái tổ gia rất thành công, dùng vinh hoa phú quý biến từng con mãnh hổ thành lợn.
“ Được rồi, ngươi đã nói thế thì ta tìm người in sách, sau đó thua ít người bán cho bách tính Đông Kinh.”
Tô Mi cười vô cùng vui vẻ, đây là lần đầu tiên nàng được tự mình lo liệu một chuyện trọng đại, chứ không phải mấy loại việc thuê thùa may vá gì đó, sao không hưng phấn cho được.
Nhìn Tô Mi một đại cô nương sắp xuất giá đến nơi mà nhảy tưng tưng từ phòng ra, Thiết Tâm Nguyên cũng cười. Nữ nhân thời đại này cuộc sống quá vô vị, nhất là nữ nhân tài hoa lại không có đất dụng võ như Tô Mi, có lẽ vì thế mà một thiên kim tiểu thư lại sinh ra tính bạo lực, chẳng trách người xưa lại có câu, nữ nhân không tài mới là đức, quả thực là vậy.
Chỉ là Dương Hoài Ngọc muốn đoạt khôi đâu dễ dàng, Tào gia đem hết dũng sĩ trong quân ra trải đường cho Tào Phương rồi, không biết những nhà khác còn loại cao thủ nào nữa.
Thủy Châu Nhi nhìn Thiết Tâm Nguyên đang lẩm bẩm nói như bị ma nhập, tay thì nắm chặt dáng vẻ đáng sợ, thế là không dám nói gì nữa, hôm nay nó bị tiên sinh đánh rất thảm, sưng lên như bánh bao rồi, muốn cầu xin Nguyên ca nhi, hỏi y mình không đi học nữa được không, Tô Mi tỷ tỷ dạy rất tốt.
Giờ không dám hé răng, lau nước mắt, hờn tủi đeo túi sách tới trường.
Khi đi qua thiên tỉnh, nó nhìn thấy Dương Hoài Ngọc vừa từ đạo quán ngoài thành trở về, đang nhắm mắt dưỡng thần dưới mái hiên, trông rất giống bức tượng bồ tát.
Thủy Châu Nhi cũng không dám nhờ vả Dương Hoài Ngọc, vậy đứa bé ấy mang theo tâm tình giống như bi phẫn đi lên con đường cầu học gian truân của mình.
Võ cử năm nay sẽ rất khác mọi năm, những người tinh ý đều nhận ra điều đó, trong thành ngoài thành có thêm nhiều binh sĩ của Ngũ thành binh mã ti, việc xuất nhập thành được kiểm tra kỹ càng chứ không qua loa đại khái như trước, thế nên trước cổng thành luôn có hàng dài người xếp hàng.
Trên đường phố thi thoảng lại có dăm ba võ sĩ mang đủ loại vũ khí hạng nặng trên lưng, nào đại đao, nào trường cung, thậm chí quá đáng hơn có người còn mặc cả khải giáp, bộ dạng hung hăng như đi đòi nợ.
Thế nhưng đó chưa phải là nguồn gốc gây ra sự căng thẳng âm thầm lan đi khắp Đông Kinh.
Đối diện với Cao Liên Thăng một tửu lâu lâu năm ở Đông Kinh có một cái lán trà nhỏ, bốn cây cột, mái xếp bằng liếp trúc, đơn giản được cái thoáng đãng, tiện quan sát xung quanh, Thiết Tâm Nguyên và vị cung phụng què chân của Dương gia đã ngồi đó rất lâu.
Hai người uống trà lặng lẽ quan sát mỗi một võ sĩ đi vào Cao Liên Thăng.
Khi một đái hán cao lớn đeo bọc hành ý, kẹp cái gậy đồng tới, lão binh què thất kinh đặt chén trà trong tay xuống:” Làm thế nào mà Quan Tây Thiết Sư Tử cũng tới, đại lang muốn đoạt khôi khó hơn lên trời rồi!”
Thiết Tâm Nguyên nhìn người có danh hiệu rất kêu đó, người này tóc xoăn dài tùy ý xõa tới vai, mặc áo vải sờn rách bạc màu, nhưng kết hợp thể hình cao cao khôi vĩ của hắn, có một vẻ nam nhân cuồng dã như hùng sư, hỏi:” Lão bá, hắn nổi tiếng lắm sao?”
“ Người này là đô ngu hầu trong Tây quân, có cái dũng địch vạn người, năm ngoái Đại Tống ta hao binh tổn tướng vô số ở Hảo Thủy Xuyên, người này khi ấy cùng mãnh tướng Nhâm Phúc vốn là thân quân bản bộ của Hàn Kỳ. Sau khi quân trận hỗn loạn, hắn và Nhâm Phúc bị vây hãm, kết quả Nhâm Phúc chiến tử, hắn thì huyết chiến trong thiên quân vạn mã thoát thân, dũng sĩ Tây Hạ chết dưới đôi hoàng kim chùy của hắn nhiều vô số.”
“ Nghe nói lúc trở về toàn thân hơn mười vết thương, riêng mũi tên lấy từ người xuống hơn nửa cân, đó là hảo hán chân chính. Trận Hào Thủy Xuyên từ chủ tướng tới thám báo đều bị trách phạt, duy người ngày có quân công thăng liền ba cấp, rất hiếm có.”
“ Chỉ cần nhìn tay hắn đúng đưa vững thế kia, đủ biết sau khi thăng quan không hề bỏ qua luyện tập võ nghệ.”
Thiết Tâm Nguyên biết lão binh thích bốc phét, tất nhiên có phần khoa trương, nhưng phải thừa nhận người này ghê gớm:” Lão bá, hắn tới giúp ai đoạt khôi?”
Đường đường đô ngu hầu là tướng lĩnh trung tầng có thể cầm quân rồi, đâu cần xin nghỉ đi tham gia võ cử, chẳng lẽ hắn không thích làm quan lớn? Thích làm chức tiểu giáo?
Lão binh què gật đầu:” Thông minh lắm, huynh đệ trong quân vốn phải đồng sinh cộng tử, kết qua qua một cuộc đại chiến huynh đệ hoặc bị tử thương hoặc mất chức, chỉ có mình hắn thăng quan phát tài. Thế là không được, nếu hắn không rời Tây quân, sớm muộn cùng thành quỷ dưới đao.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày lật cuốn sổ nhỏ trong tay:” Tiểu nhi tử Cao Đình của Duyên châu tiết độ sứ Cao Quân Bảo cũng tham gia võ cử.”
“ Đúng rồi đấy, chỉ ông ta mới có quyền điều Thiết Sư Tử khỏi Tây quân tới dưới quyền chỉ huy của mình.” Lão binh gật đầu nhìn cuốn sách:” Ngươi lấy đâu ra thế, đó không phải thứ mà đứa trẻ miệng hôi sữa có được.”