Thiết Tâm Nguyên chẳng thèm để ý Dương Hoài Ngọc bêu xấu mình, nhún vai:” Nếu cô không thích bài này thì ta tìm cơ hội làm bài khác, đảm bảo không kém.”
Tô Mi thở dài lắc đầu:” Không cần, bài từ hay như thế ta không làm ra được, cho dù ta mang ra cho người khác nghe lấy được vinh diệu nhất thời, nhưng phải áy náy cả đời để trả, nếu thế thì thôi vậy.”
Thiết Tâm Nguyên giơ ngón cái lên:” Đây mới là Tô nương tử trong lòng ta, có khí cốt, xương cũng cứng, tuyệt vời!”
Tô Mi quay đầu đi, hờn dỗi một mình, hôm nay vô tình thất thố, khiến trước mặt tên nhóc này nàng mất đi một phần khí thế.
Thiết Tâm Nguyên quay sang hỏi Dương Hoài Ngọc:” Huynh có biết người va phải ta không? Lúc nãy thấy huynh tóm cổ hắn chất vấn, có vẻ chẳng sợ đó là quyền quý không chọc vào nổi sao?”
Dương Hoài Ngọc rót đầy chén rượu, cười khẩy:” Một tên đồ tể có chút tiếng tăm mà thôi, chó hoang cũng cao quý hơn hắn, khi đó ngươi mà không ngăn là ta đánh hắn.”
Thiết Tâm Nguyên dò hơi:” Đồ tể à? Nếu vậy sao có thể đường hoàng xuất hiện ở nơi này?”
Dương Hoài Ngọc nhìn Đặng bát gia đang nói cười với khách nhân:” Đông Kinh của chúng ta không chỉ có phố xá và ngõ ngách như ngươi thấy, dưới mặt đất là cống ngầm trải khắp nơi, người ở đó tự xưng là Phúc Thọ động, người Đông Kinh gọi là địa động nhân. Những kẻ đó mới đầu là một đám ăn mày, không có chỗ nương thân mới chui xuống cống tránh mùa đông, kết quả lâu dần bọn chúng coi đó là địa bàn của mình, từ đó giam dâm cướp bóc làm đủ loại tội ác.”
“ Năm ngoái tri phủ Khai Phong hạ lệnh đào một đường hầm, không ngờ phát hiện ra hơn ba trăm thi thể, còn có mười sáu phụ nhân, đều là những người mất tích ở Đông Kinh, người nhiều tuổi nhất đã sống hơn mười một năm.”
Thiết Tâm Nguyên vốn đã biết chuyện này, không ngờ tăm tối hơn mình nghĩ:” Tên đồ tể kia liên quan gì?”
Dương Hoài Ngọc thở dài:” Cống ngầm Đông Kinh tung hoành chằng chịt, lại thông đi khắp nơi, quan phủ tiễu trừ nhiều lần không diệt được cái nhọt độc này. Thế là sinh ra một nghề mới, đó là người trung gian chuyên môn liên hệ với người trong Phúc Thọ động, trong đó nổi danh nhất là tên Thôi đồ tể đó. Nếu có người bị mất tích, có thể tìm hắn, thông qua tiền chuộc hoặc trao đổi lương thực để tìm về.”
“ Quan phủ biết rõ Thôi đồ phu làm nghề chặt đầu, nhưng để thuận tiện cho những phú hộ mất nhâu khẩu tìm lại người, nên ngầm thừa nhận sự tồn tại của hắn. Thế nên ai cũng căm ghét hắn, nhưng lại không đụng được vào hắn, vì sao ngươi lại nhận ra hắn khác thường?”
Thiết Tâm Nguyên chỉ mũi:” Ngửi thấy mùi lợn trên người hắn.”
“ Hả, ngươi cũng có bản lĩnh ngửi mùi biết mỹ nhân của Thủy Châu Nhi à?”
Không rảnh mà đùa với hắn, Thiết Tâm Nguyên đang lo rối dạ, Tôn Dương chính điếm đã thông qua Thôi đồ tể liên hệ với người trong động rồi. Có lẽ chẳng bao lâu mấy đường hầm bỏ quên mình tìm ra trong cuốn Đông Kinh doanh tạo sẽ bị người ta tìm thấy, khi đó cửa ra của đường hầm gần ngõ Phá La sẽ bị Tôn Dương chính điếm trọng điểm điều tra.
Mà đám người trong cống ngầm cũng tuyệt đối không cho một lực lượng khác xâm nhập vào phạm vi thế lực của mình.
Chập tối về đến nhà Thiết Tâm Nguyên lật lại cuốn Đông Kinh doanh tạo mình xem tới nát ra, từ sau khi Lạc Thủy tiên sinh cho y cuốn sách này, Thiết Tâm Nguyên không ngừng có phát hiện mới, không ít lối đi ngầm mà người thuộc Đông Kinh nhất cũng chưa chắc đã biết, lần trước cùng Tiểu Xảo Nhi thảo luận những đường ngầm đó vui thôi, không ngờ hắn gây họa.
Xem một lúc gập sách lại, cảm giác mệt mỏi.
Trong phòng ngột ngạt, một mình mang ghế ra ngoài, ngây ngốc nhìn bầu trời.
Hành vi của Tiểu Xảo Nhi làm Thiết Tâm Nguyên đau lòng, không phải vì hắn thành một tên trộm, mà vì dù tới thế giới này, y vẫn không thoát được chìa khóe vận mệnh, vô tình vẫn thành một tên trộm.
Trước kia y từng nghe một câu trong phim --- Trộm mãi mãi là trộm, con của trộm cũng là trộm.
Câu đó cực đoan vô lý, cũng rất tàn khốc.
Giờ phải mau chóng đưa tên ác ôn Thôi đồ phu vào tù, cắt đứt liên hệ của Tôn Dương chính điếm với người cống ngầm, ngăn cảnh Đặng bát gia điều tra ai đào địa đạo tới hầm rượu nhà mình.
Còn sau này họ tìm người liên hệ khác thì chuyện đã qua, dấu vết chẳng còn, muốn tra chẳng tra nổi.
Thiết Tâm Nguyên bế hồ ly vào trong lòng, mượn bộ lông dầy của nó đều sưởi ấm, y đã có rất nhiều đêm ngồi ngắm sao trong sân như vậy. Có động tĩnh truyền ra từ phòng mẹ, Thiết Tâm Nguyên lập tức chuồn về phòng, đóng cửa lại, hồ ly sớm đã chui vào giỏ trúc với bầy chó con.
Vương Nhu Hoa mở cửa cầm đèn dầu kiểm tra xem trong lò còn than không, thêm than vào lò xong đắp lại chăn cho nhi tử, ngồi bên nhìn một lúc rồi nhẹ nhàng rời đi.
Trong phòng ấm áp, đàn chó con rên gừ gừ khoan khoái, hoàn cảnh như vậy rất dễ ngủ, chẳng mấy chốc Thiết Tâm chìm vào giấc ngủ ngon.
Nhờ chuyện làm ăn của mẹ, Thiết Tâm Nguyên không chỉ biết Lão Lương, mà còn quen biết rất nhiều người Đồ Phu bang, Thôi đồ tể quả nhiên rất nổi tiếng, nhưng từ sau khi hắn làm thêm nghề phụ kia, nhiều đồ tể không qua lại với hắn nữa.
Tiểu tử Thiết gia sợ cái tên Thôi đồ tể, bọn họ không ngại đem ngọn nguồn tên đó nói cho rõ, đồ tể lớn tuổi còn dặn dò y phải tránh xa tên đó, thế nên qua những lời nói của họ, Thiết Tâm Nguyên tổng kết ra nhiều điều, ví như cứ mười ngày Thôi đồ tể sẽ vào Phúc Thọ động giúp phú hộ đáng thương đòi nữ nhân hoặc con cái mình.
Sau khi ghi chép đầy một tờ giấy, Thiết Tâm Nguyên thấy mình đánh giá cao tên này rồi, theo lời nói của đám đồ tể, ném một đống phân trước mặt Thôi đồ tể, hắn cũng đích thân bới xem có vàng trong đó không?
Nếu tính cách hắn thực sự như thế thì Thiết Tâm Nguyên quá thích luôn.