“ Nguyên Nhi, mau tới bái kiến ngoại công!” Vương Nhu Hoa vẫy tay gọi nhi tử:
Thanh y lão nhân đặt chén trà xuống, nở nụ cười hiền hòa, nhìn Thiết Tâm Nguyên đứng ở cửa.
Đây hẳn là ngoại công Vương Trùng của mình rồi.
Thiết Tâm Nguyên đặt túi sách xuống, đi tới hai bước, quỳ xuống dưới gối thanh y lão nhân:” Tôn nhi thỉnh an ngoại công.”
Vương Trùng không bảo Thiết Tâm Nguyên đứng lên, mà quay sang Vương Nhu Hoa, giọng ngèn ngẹn:” Tốt lắm, tốt lắm, những năm qua con dạy dỗ đứa nhỏ này rất tốt.”
Vương Nhu Hoa mắt rưng rưng lệ:” Hài nhi năm xưa ham chơi không học cho tốt, sợ dạy hư nó, từ giờ xin phụ thân chỉ bảo nó.”
“ Đất đai Vương gia màu mỡ, là nơi tốt để ươm mầm, nhưng có thể thành đại thủ chọc trời hay không thì phải xem bản chất của nó.”
Thiết Tâm Nguyên rất ngoan quỳ ở đó không nói gì, chăm chú lắng nghe mẹ và ngoại công nói chuyện, y muốn từ trong cuộc đối thoại này xác định lập trường của mình ở Vương gia.
Vốn nghĩ mẹ oán hận Vương gia lắm, giờ xem ra chẳng phải thế, nhìn thái độ của mẹ là biết, không phải vì mình có cơ hội học tập tốt mà nhẫn nhịn, nếu để mẹ ủy khuất thì y thà thành cái cây mọc hoang cho xong.
Đồng thời cũng nghe ra chỉ cần bước vào Vương gia là ngày tháng tự do bay nhảy của mình cũng kết thúc, bởi vì không phải sáng học trưa về như ở chỗ Quách tiên sinh, y sẽ ở nội trú luôn trong Vương gia, thi thoảng mới về nhà.
Tạm biệt hồ ly thân yêu nhé, tạm biệt nấm độc xinh xinh, tạm biệt độc cóc, tạm biệt cả vụ nổ sắp xảy ra, tạm biệt đám đồng bọn nhỏ ... Ta sắp vào địa ngục rồi.
“ Ba ngày sau trường học sẽ mở cửa, Nguyên Nhi chuẩn bị đi, tuy chỉ là nơi học vỡ lòng, nhưng cũng là chốn ngọa hổ tàng long. Nếu cháu lập đại chí, thành đại nghiệp, hãy bắt đầu từ đây.”
“ Hôm nay ngoại công tới thăm cháu, là muốn xem có linh khí không, giờ ngoại công rất hài lòng.”
Vương Trùng không phải là người tình cảm sướt mướt, nói những lời ấy mà khuôn mặt vẫn nghiêm trang, xoa đầu Thiết Tâm Nguyên đặt một cái bọc vào tay y, sau đó rời Thiết gia, hai mẹ con ra tiễn tới tận khi ông lên xe với về nhà.
Ăn tối xong Vương Nhu Hoa thấy nhi tử lục lọi cái bọc mà cha mình để lại, mặt đầy vẻ tò mò hăm hở, dặn:” Mấy ngày tới đừng đi chơi linh tinh nữa, ở nhà ôn bài cho kỹ, nếu đi học không bằng đứa bé khác thì mất mặt thần đồng.”
Thấy mẹ thấp thỏm bất an, Thiết Tâm Nguyên hỏi:” Trường học Vương gia có gì đặc biệt ạ?”
Giọng Vương Nhu Hoa không dấu được tự hào, ho một tiếng nói:” Năm xưa bệ hạ cũng từng học Tam Hòe đường.”
Thiết Tâm Nguyên khẽ ồ một tiếng, thế thì không tầm thường đâu:” Vậy nơi đó có phương tử long tôn sao?”
“ Không có, phiên vương không có tư cách đưa con tới Tam Hòe đường, vương gia cũng không nhận. Bệ hạ thì khác, năm xưa ngoại tổ của con vẫn còn, thái hậu quá hà khắc với bệ hạ, tiên đế đưa bệ hạ tới Vương gia học ba năm, coi như bảo vệ bệ hạ ba năm.” Vương Nhu Hoa hồi tưởng:
“ Ngoại tổ con nói, chuyện này làm một lần là đủ, làm nhiều thành họa, từ đó Tam Hòe đường không nhận con cái vương tộc nữa. Nhưng trẻ con thế gia đại tộc học ở Tam Hòe đường rất đông.”
Thiết Tâm Nguyên gặp vài thứ con cái hào môn, vì như Tào Phương, ấn tượng rất "tốt", bất giác hỏi:” Con đánh chúng được không ạ?”
Vương Nhu Hoa ra tay nhanh như chớp:” Muốn chết à, học đường chứ có phải giáo trường đâu, con xem đám võ nhân thời gian qua làm cái gì, náo động cả kinh thành, hại chuyện buôn bán nhà ta. Văn khoa đã bao giờ xảy ra chuyện đó chứ? Cả chế khoa cũng không có ai bị đánh vỡ đầu.”
Bị mẹ bợp một phát, Thiết Tâm Nguyên không nói nữa, mẹ nói đúng mà, tuy nhiều chuyện do mình gây ra, nhưng đổ lên đầu đám võ nhân cũng chẳng sai.
Thiết Tâm Nguyên xem hết đồ ngoại công cho, toàn bộ là thứ phục vụ học tập, một món đồ chơi hay món ăn cũng chẳng có, chính quy kinh khủng, nhìn quà biết ngay ngoại công là người khô khan nghiêm túc, đang định gói gém lại cất đi thì mẹ đưa cho cái hộp nhỏ.
“ Công chúa nhờ mẹ đưa cho con, mở ra xem.”
Vốn định mang về xem nhưng mà mẹ có vẻ nôn nóng, mở ra xem luôn.
“ Là ví sen ...” Vương Nhu Hoa giọng kéo dài nghe quai quái:
“ Thêu đẹp lắm.” Thiết Tâm Nguyên cầm lên lật trái lật phải xem, xanh xanh đỏ đỏ đẹp mắt lắm:
“ Đẹp gì mà đẹp, con xem gân lá sen thêu xiêu vẹo, cánh sen thêu thành màu đỏ, một tấc trăm kim mới là giỏi, con đếm đi, có được mười kim không? .... Mà nhi tử, con định cưới công chúa thật à?”
Mẹ đang chê bai đột nhiên đổi giọng làm Thiết Tâm Nguyên suýt trượt chân:” Gì vậy mẹ, tặng một cái ví mà nói tới cưới hỏi, mẹ nghĩ quá xa rồi.”
“ Mười năm sau nếu con cầm cái ví sen này tới Khai Phong phủ gõ trống, nói không chừng cưới được công chúa về.”
Thiết Tâm Nguyên mồm há hốc từng chút một, nhớ ra lời thuyết thư tiên sinh ở thảo thị tử hay kể:” Thế thì thanh danh công chúa hủy mất ... Không đúng, thuyết thư tiên sinh nói tặng tú hoa hài mới coi là không giữ phụ đức mà.”
Vương Nhu Hoa thở dài:” Nhi tử, trà lại cho công chúa đi, tốt cho cả con lẫn công chúa, năm nay con đã tám tuổi, qua cái tuổi có thể tùy ý ra vào khuê các rồi ...”
Một tiểu nữ hài bảy tuổi tặng món quà nhỏ cho tiểu nam hài tám tuổi, sao lại thành tín vật đính ước?
Tiểu công chúa tất nhiên không coi đó là tin vật gì hết, Thiết Tâm Nguyên càng không, đây rõ ràng là công chúa muốn báo đáp lại cái hộp nhạc thôi.
Vậy mà hồi ức mỹ hảo tuổi thơ lại bị tâm địa dơ bẩn của người lớn làm hỏng rồi.
Nếu trả lại cái ví, không biết Tiểu công chúa sẽ thương tâm nhường nào, y làm sao có thể làm chuyện ấy được, nha đầu đó đảm bảo sẽ khóc sưng húp mắt mất.
Chuyện đó không cần bàn cãi.
Thiết Tâm Nguyên nằm ngửa trên giường, nhìn trần nhà thầm tính toán, chẳng biết Dương Hoài Ngọc có thể đoạt khôi trong hoàn cảnh hỗn loạn này không, không biết Nam phương Bính Đinh hỏa của Long Hổ thiên sư có thiêu cháy được Tông Chính phủ không.
Đều phải xem ông trời an bài.