Vương Mạn vốn không muốn Đường Đường làm ầm ĩ lên, trong mắt nàng, Đường Đường cố ý kiếm chuyện, dù không có phong ba yếm lót, nói không chừng sinh ra phong ba giày dép để quấn lấy biểu đệ tuấn tú của mình thôi.
Nàng đã được gả đi ba năm trước, phu quân làm quan ở Dương Khúc, vì sức khỏe không tốt nên về kinh điều dưỡng, người làm chủ mẫu quen, tâm tư nhi nữ làm sao qua mắt nàng.
Thế nên Thiết Tâm Nguyên cho một cái cớ nhỏ, nàng liền lấy đó hỏa giải, kéo tay Đường Đường cùng hỏi Nhu Nhi xem rốt cuộc làm ra cái gì.
Nhu Nhi hớn hở kéo từ gầm giường ra một cái rương, định khoe thì thấy Thiết Tâm Nguyên mở to mắt nhìn, khó xử lắm.
Mắt Đường Đường quắc lên như mắt ứng, chỉ cửa:” Xéo ngay.”
Chuyện của Nhu Nhi là mấy năm trước Thủy Châu Nhi còn nhỏ hay bám lấy đám tỷ tỷ nghe được kể cho y. Thiết Tâm Nguyên vì tăng thêm vốn liếng cho mấy đứa muội tử xấu xí có thể gả đi, nên đề xuất vài ý kiến, nhưng dựa vào mấy nha đầu không có dung mạo, không có danh tiếng thì chuyện làm ăn chỉ là trò cười thôi, mà thứ liên quan tới vật dụng thiếp thân của nữ nhi , y chẳng thể tham dự được, hôm nay tranh thủ kéo Đường Đường xuống nước.
Hi vọng có hai người này đi đầu, mấy món phụ kiện đó sẽ mau chóng hưng thịnh trong giới quý phụ.
Thiết Tâm Nguyên cười khan tót ra ngoài, vụ này xem chừng qua rồi, ung dung tới xưởng tìm Xảo Nhi, thấy hắn đang liên tục nhét đao vào vỏ da, thử độ nhạy khi rút đao.
Xao Nhi vừa làm việc vừa hỏi:” Cười thế kia là không bị chụp cho cái mũ dâm tặc rồi hả?”
“ Ta vốn không phải dâm tặc, ai có thể chụp mũ lên đầu ta, yên tâm, xử lý xong rồi.” Thiết Tâm Nguyên ung dung nói:
Xảo Nhi giơ ngón cái:” Ngươi lúc nào cũng có biện pháp, bội phục, bội phục!”
“ Rắm ngựa phun ra từ miệng ngươi nghe cũng hay phết đấy, nói đi, có chuyện gì?” Thiết Tâm Nguyên không cần làm ra vẻ nho nhã nữa, mắng luôn:
Xảo Nhi khịt mũi:” Còn nhớ Đặng bát gia của Tôn Dương chính điếm không?”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Ngươi lại làm gì rồi, kẻ này khó đối phó lắm.”
“ Khỏi lo, chết hôm qua rồi, gân cốt tứ chi bị cắt đứt, ngực trúng liền năm đao, phèo phổi tim gan phơi hết ra ngoài.”
Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống lấy mảnh vải nhỏ giúp Xảo Nhi đánh bóng đao:” Không phải đã bảo quên chuyện này đi à?”
“ Dưới ngõ Phá La còn chôn hai trăm bình Lê hoa bạch, ngươi quên chứ làm sao ta quên được, bảy năm rồi, rượu tha hồ mà thơm. Giờ hắn đã chết, có phải đã lấy ra uống được rồi không?” Xảo Nhi nuốt nước bọt:
Thiết Tâm Nguyên giật mình, lắc đầu:” Nếu Đặng bát gia không chết, ngươi có thể lén lấy ra uống, giờ hắn chết rồi, chứng tỏ có vấn đề, chúng ta càng nên cẩn thận mới được.”
Xảo Nhi chép miệng:” Ngươi là Thái học sinh có tư cách tới Tôn Dương chính điếm rồi, chúng ta đi đi, ta thèm quá.”
“ Chập tối đi, cữu công ta gửi rượu ở đó, có thể uống một bình.”
Mục đích đã đạt, Xảo Nhi vô cùng cao hứng, chuyện xúi quẩy buổi trưa như không ảnh hưởng gì tới hắn.
“ Này Vương Bà Tích đó, ngươi thịt rồi phải không?” Thiết Tâm Nguyên liếc bốn phía không thấy ai, hạ nhỏ giọng hỏi:
“ Lợi hại, chuyện này ngươi cũng nhìn ra được à?” Xảo Nhi tức thì lên tinh thần:
“ Ngươi che giấu giỏi lắm, nhưng Vương Bà Tích thì không, trước khi đi u oán nhìn ngươi một cái, tuyệt đối không phải ánh mắt của người vừa hãm hại ngươi xong.”
“ Hì hì, Thủy Châu Nhi không thích nữ nhân đó, cho nên ta không có tính toán lâu dài.”
“ Coi như ngươi biết khôn, được, tối nay ngươi có thể uống hai bình Lê hoa bạch.”
Khi mặt trời xuống núi, Thiết Tâm Nguyên và Xảo Nhi ra cửa thì gặp Vương Mạn và Đường Đường chuẩn bị về nhà. Đường Đường vẫn mặt khó đăm đăm, ngược lại Vương Mạn phấn chấn lắm, còn ôm chầm Nhu Nhi một cái, hại Nhu Nhi đỏ mặt chạy về phòng.
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên không đi trêu chọc Đường Đường, Xảo Nhi hái năm sáu quả dưa leo to bằng cổ tay từ hậu viện, lấy thừng cỏ buộc lên cổ ngựa Đường Đường cười nịnh.
Không ai đánh người mặt cười, Đường Đường lẩm bẩm "cá mè một lứa", thúc ngựa phóng về thành Đông Kinh.
Xảo Nhi huých Thiết Tâm Nguyên một cái:” Nếu ngươi kéo bà nương đó vào đống cỏ, ta đảm bảo nàng sẽ không mặt nặng mày nhẹ thế đâu, mà đối xử với ngươi ôn nhu hơn với thỏ.”
“ Sau đó bị gia gia cô aấy xẻo một phát đưa vào cung thế chỗ Vương Tiệm à? Gần đây ánh mắt Vương Tiệm nhìn ta bất thiện lắm.”
Hai người vừa nói cười vừa đùa giỡn, thoáng cái tới lán cỏ, có vài người đang uống trà, Nhị Nhi thì lấy cơm cho Thủy Châu Nhi, trong số đám huynh đệ tỷ muội, quan hệ hai đứa này tốt nhất, Thủy Châu Nhi bộ dạng hiển nhiên như phải hầu hạ hắn vậy.
Thiết Tâm Nguyên mừng thầm, thế là có một đứa muội tử không cần phải đau đầu rồi.
Thủy Châu Nhi thấy Thiết Tâm Nguyên liền mách ngay:” Xảo ca hôm nay ném đệ vào đống cỏ.”
“ Mai còn làm hỏng chuyện của ta, ta đánh ngươi.” Xảo Nhi chưa bao giờ biết an ủi người khác:
“ Lê thối với dưa nát.”
Thủy Châu Nhi nói xong câu này là trốn ngay ra sau lưng Nhị Nhi, không ngờ Nhị Nhi dám giang tay không cho Xảo Nhi bắt người, Xảo Nhi cũng sợ làm bị thương Nhị Nhi xưa nay yếu ớt, hậm hực chỉ Thủy Châu Nhi, rồi đi vào thành.
Bảy năm qua Đông Kinh càng thêm phồn hoa, bảy năm này tây bắc lẫn phương bắc đều không có tiếng trống trận, Đại Tống liền một lúc mở sáu cái chợ ở hai nơi này, khiến mậu dịch biên ải hưng thịnh chưa từng có.
Đông Kinh lại càng là nơi thương cổ hai nước Khiết Đan và Tây Hạ thích lui tới.
Chỉ có ở Đông Kinh, người Tây Hạ mới có thể đổi các loại trâu báu cướp được ở phương Tây đổi thành các loại vật phẩm, nơi khác căn bản không tiêu thụ nổi nhiều trâu báu như thế.
Nhưng không được giao dịch lương thực và đồ sắt, đó là quy định nghiêm ngặt của Đại Tống.
Luật không có sơ hở, nhưng con người thì có, hiện giờ sở dĩ không nghe thấy vật tư chiến lược chảy sang nước địch, chẳng qua là chưa bị phát hiện thôi.
Hai người dẫm lên tía nắng cuối cùng trong ngày đi vào thành, đèn lồng hai bên đường nối nhau sáng lên như nghênh đón.
Hổ Đầu Đôn là một nơi khá đặc thù trong thành, năm xưa khi Thái tông lấy đất nơi này làm đồi hạnh, chuyên môn để lại ụ đất lớn, nói phàm việc gì không nên làm quá tận, cần để lại cho tổ tôn ...
Vì thế cái ụ đấn chướng mắt an nhiên tọa lạc trên đường phố Đông Kinh.
Thi thể của Đặng bát gia được người ta phát hiện nơi này, ngũ tạng moi ra ngoài là kiểu chết mang tính trừng phạt, khiến người Đông Kinh kiêng kỵ không dám bàn tán về cái chết của hắn.