
Khuôn mặt đen sạm đi vì khói của chú Zenjubo xuất hiện, mắt ông nheo lại khi nhìn thấy Akiko. “Tù binh à?”
“Không, đồng minh đấy,” Miyuki đáp, mặc dù nói vậy nhưng nét mặt cô vẫn tỏ rõ sự thù địch.
“Còn ai khác sống sót nữa không ạ?” Tenzen hỏi. “Ông Momochi đâu? Cha tôi đâu?”
Chú Zenjubo chỉ lắc đầu.
Đau đớn cùng cực, Tenzen lập tức chạy ra khỏi chùa, Miyuki vội vã phóng theo sau. Chú Zenjubo gật đầu ra hiệu bảo mọi người cứ việc ra, riêng bản thân thì ở lại đóng cửa hầm.
Ngoại trừ Miyuki đỡ Tenzen ở phía cầu thang, những người còn lại tập trung ngay trước chùa sững sờ nhìn khung cảnh tan hoang dưới thung lũng. Một cột khói đen ngòm bốc lên từ đám cháy ở dinh trưởng làng, cao vút đến tận bầu trời xanh bên trên. Bọn võ sĩ đứng đầy làng như một đám ong bắp cày hung hãn, ngay dưới chân chúng là xác bạn bè, gia đình của những ninja nằm vất vưởng trên cát bụi. Chứng kiến cảnh Lãnh chúa Akechi xua quân vào từng nhà xới tung lên lục soát. Jack càng thêm đau đớn khôn nguôi. Nó đã mất tổ sư gia và Hanzo, giờ lại sắp mất nốt cuốn hải đồ.
Nhận thấy tâm trạng thống khổ của Jack, Akiko bèn nhẹ nhàng kéo tay nó sang một bên. “Sao cậu lại đến đây? Còn trở thành ninja nữa?”
“Chuyện dài lắm,” Jack thở dài. “Lúc đến Shono tớ đụng độ với quan quân, may nhờ có Soke, tổ sư gia trong làng cứu giúp, mới may mắn thoát được.”
Akiko nhìn nó vẻ ngờ vực. “Nhưng bọn họ là kẻ thù của chúng ta mà!”
“Con ếch ngồi trong giếng sẽ không bao giờ thấy được biển lớn,” Jack đáp.
“Cậu trở thành thầy Yamada từ khi nào vậy?” Akiko lắc đầu khó hiểu.
“Họ không giống như những gì cậu nghĩ đâu.”
“Tớ hiểu điều đó rõ hơn bất kì võ sĩ nào khác,” cô bé nói ngay. “Bởi lẽ chính bản thân tớ cũng từng tập nhẫn thuật. Nhưng chính vì vậy nên lại càng thêm lí do để không tin tưởng bọn họ.”
Nói đoạn Akiko nhìn thẳng vào mắt Jack. “Cậu đã thay đổi rồi.”
“Có lẽ,” nó thừa nhận. Nhưng rồi liền nở nụ cười ấm áp nói thêm vào, “Chỉ cần cậu vẫn như xưa là được rồi.”
Cô bé cũng mỉm cười ngọt ngào. “Dù sao cậu vẫn giữ cặp kiếm của cha tớ bên người. Trong mắt tớ, Jack Fletcher sẽ mãi mãi là một võ sĩ chân chính.”
Hai đứa đứng đó khá lâu trong im lặng, mừng rỡ vì được gặp gỡ nhau lần nữa.
Cuối cùng Jack bèn lên tiếng trước. “Cứ tưởng đâu bức thông điệp không đến được chỗ cậu chứ.”
“Tớ đã cố gắng đến nơi nhanh nhất có thể. Người thương gia cậu nhờ chuyển thư bị kẹt lại khá lâu ở Kameyama. Lúc đến nơi anh ta đã xin lỗi rất nhiều. Rồi sau đó tớ còn phải giải mã thông điệp. Núi rừng Iga thật không khác gì mê cung, khu vực nào cũng giống khu vực nào. Tìm không thấy làng tớ đành về lại Maruyama. Tại đây biết được tin Lãnh chúa Akechi chuẩn bị xuất quân tấn công ninja, dân làng cũng nhắc đến sự xuất hiện của một người nước ngoài... ninja ngoại quốc.”
Nói đoạn cô bé nhướn mày hóm hỉnh.
“Nghe nói có treo thưởng lớn cơ mà, tớ cũng phải tòng quân đi bắt chứ.”
“May mà người tìm thấy tớ lại là cậu!” Jack đáp. “Nhưng tiếc là sẽ không có phần thưởng nào đâu nha.”
Bất chợt Akiko trở nên nghiêm túc. “Trong thông điệp cậu có nhắc đến tung tích Kiyoshi. Thằng bé đâu rồi?”
Jack thậm chí không dám nhìn vào mắt Akiko, mà chỉ khẽ lắc đầu.
“Hanzo... người tớ nghi ngờ chính là Kiyoshi, kiên quyết không chịu rời đi trước.” Jack nhìn về phía thung lũng tỏa khói mịt mờ, một nỗi buồn mênh mang xâm chiếm con tim. “Tớ đã cố gắng che chở, nhưng giữa lúc căng thẳng nó đã chạy đi cứu ông nuôi của mình. Kiyoshi là một đứa trẻ dũng cảm. Nhưng tớ e rằng thằng bé... chết rồi.”
Akiko ngập tràn trong đau đớn, mặt tái nhợt đi, hi vọng cuối cùng đã chính thức bị dập tắt. Jack vội đưa tay giữ chặt vai cô bé.
“Tớ đã đến quá muộn...” Akiko gục vào ngực Jack bật khóc nức nở.
Miyuki liếc nhìn về phía họ, cô nàng lập tức quay đi khi thấy ánh mắt của Jack.
Phút bi thảm của họ tạm gác lại khi Danjo bỗng dưng la lớn, “Nhìn kìa, hình như chúng bắt tù binh thì phải!”
Đoạn chỉ tay xuống thung lũng, nơi Lãnh chúa Akechi đang dẫn đầu đoàn võ sĩ thắng trận trở về. Một hàng ninja xấu số bị dắt theo phía sau. Số lượng tù binh không đông lắm, chỉ vào khoảng hai mươi người.
Jack thoáng vui mừng khi nghĩ đến khả năng Hanzo cũng là một trong số này. Nhưng rồi ngay lập tức thấy lạnh sống lưng.
“Lãnh chúa Akechi đã thề sẽ quét sạch tất cả. Vậy thì hắn còn bắt tù binh về làm gì?”
“Tra tấn,” chú Zenjubo nói giọng chua xót.
“Nhưng họ thắng rồi mà!” Jack thốt lên.
“Ông ta muốn khai thác vị trí các nhẫn tộc khác trong vùng,” Tenzen đứng thẳng dậy giải thích.
Zenjubo bèn quay về anh ta lên tiếng hỏi. “Mắt cậu tinh hơn tôi. Nhìn xem có những ai trong số đó vậy?”
Tenzen bèn nhíu mày quan sát, khuôn mặt anh nhanh chóng chuyển từ vẻ chán nản sang vui mừng. “Cha tôi cùng ông Momochi đứng ngay đầu hàng!” Tenzen reo lên. “Và phía sau còn có cả tổ sư gia nữa.”
Jack cố gắng xác định vị trí của họ. Thế rồi nó thấy cái đầu trọc hếu của tổ sư gia ở phía cuối hàng. Ngay bên cạnh, một bóng người nhỏ bé đang đỡ ông cụ lết đi.
“Hanzo vẫn còn sống,” Jack thở hắt, vội vàng quay sang nhìn Akiko hoan hỉ.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, bởi lẽ hai đứa nhanh chóng nhận ra điều gì đang đón chờ thằng bé ở phía trước. Jack thấy lợm cuống họng khi nghĩ đến việc Hanzo bị bắt vào khu vườn địa ngục của tên Gemnan, một nơi đầy rẫy hầm hố, cây treo móc, tre mọc tua tủa, nồi nước sôi, rồi cả cây thập tự.
“Chúng ta phải cứu họ ngay mới được!” Jack lên tiếng.
Shiro, người từ đầu đến giờ vẫn yên lặng, bỗng nhiên cất giọng cười khinh miệt. “Có mỗi tám người ở đây thôi. Làm được cái gì cơ chư?”
“Chín đấy,” Akiko chữa lại.
“Cô thành ninja từ hồi nào vậy?” Miyuki bật lại.
“Tôi từng luyện qua nhẫn thuật rồi.”
“Vậy ra là gian tế!”
“Phải vào hang cọp mới bắt được cọp con.”
Miyuki nhìn Akiko bằng ánh mắt hình viên đạn. “Tại sao cô lại phải quan tâm chuyện của chúng tôi?”
“Nhiều hơn cô biết là được rồi!” Akiko gắt, sự nôn nóng khiến cô bé mất đi sự bình tĩnh thường thấy.
“Chả tin được,” Miyuki vẫn quyết cãi lại. “Bọn võ sĩ làm gì có lòng tốt.”
“Còn các người thì...”
“Thôi đủ rồi!” Tenzen bất ngờ xen vào giữa đứng ra giải quyết tình hình. “Tranh cãi chẳng giúp ích được gì đâu.”
“Vấn đề là vẫn không thể hiểu nổi tại sao cô ta lại có mặt ở đây kìa,” Miyuki liếc nhìn Akiko qua vai Tenzen.
“Chắc thằng Jack nó đưa thư đấy,” Shiro nheo mắt ngờ vực.
Mọi người kinh hãi quay về phía Jack.
“Thật vậy không?” Tenzen chất vấn.
Jack gật đầu, cực kì xấu hổ khi chuyện lại bại lộ theo cách này. “Chính tôi đã gọi Akiko đến đây.”
“Cuối cùng cậu vẫn phản bội bọn tôi sao!” Miyuki rít lên.
“KHÔNG! Thông điệp đã được mã hóa kĩ càng rồi. Hơn nữa Lãnh chúa Akechi đâu biết gì đến sự hiện diện của nó. Làm sao ông ta tìm ra được,” Jack giãi bày. “Akiko chỉ đóng giả theo quan quân đến đây thôi. Cô ấy tuyệt đối không bao giờ tiết lộ địa điểm ngôi làng.”
“Dựa vào đâu để bọn tôi có thể tin cậu?” Tenzen nói.
“Vì Hanzo chính là đứa em trai bị thất lạc của Akiko.”
Mọi người chết lặng trước tiết lộ đầy bất ngờ này.
Tenzen quan sát Akiko, cân nhắc xem liệu đây có phải là sự thật, và nữ võ sĩ lạ mặt có đáng tin tưởng hay không.
“Đó chính là lí do tôi buộc phải quan tâm,” Akiko nói bằng giọng mãnh liệt.
“Nhưng cô mang thân phận võ sĩ,” Miyuki hằn học gắt. “Còn Hanzo, nó là ninja cơ mà.”
Akiko không hề nao núng. “Em trai tôi, Kiyoshi đã bị Độc Nhãn Long bắt cóc mang về vùng Iga giao cho các ninja chăm sóc. Dù chỉ có một chút cơ hội Hanzo đích thực là Kiyoshi thì tôi cũng sẵn sàng lấy mạng ra cứu nó!”
“Nữ võ sĩ này còn nhiệt huyết hơn cả lò rèn của tôi ấy chứ,” bác Kajiya lên tiếng từ phía bậc thang dẫn lên chùa. “Nếu muốn cứu trưởng làng và những người khác, chúng ta sẽ cần đến cô ta đấy.”
Chú Zenjubo cũng lẩm bẩm đồng tình.
“Thế thì được,” Tenzen cúi đầu thi lễ với Akiko. “Một võ sĩ sẽ giúp ích rất nhiều cho hành trình sắp tới.”
“Bộ mấy người định tấn công quân đội Lãnh chúa Akechi thật đấy hả?” Shiro tròn xoe mắc ngạc nhiên thốt lên.
“Tôi biết lợi thế nằm hoàn toàn trong tay kẻ địch,” Tenzen đáp. “Nhưng giới shinobi đã từng đương đầu với con trai Nobunaga, mối hiểm họa còn to lớn hơn nhiều - và vẫn chiến thắng cơ mà.”
Nói đoạn anh đưa mắt nhìn từng người một để đánh giá lòng quyết tâm của họ. Jack chợt nhận thấy vẻ quyết đoán và cực kì thuyết phục của trưởng làng qua đôi mắt con trai ông. Không gặp chút phản đối nào, Tenzen đã mặc nhiên trở thành thủ lĩnh của nhóm. Bởi lẽ anh ta là người duy nhất đứng lên đối đầu thử thách.
“Hãy nhớ kĩ rằng lần này chúng ta không chỉ đơn thuần đi cứu người,” Tenzen tiếp tục khơi gợi tinh thần chiến đấu cho cả nhóm. “Mà còn nhằm khôi phục nhẫn tộc, mang về kho tri thức Shonin và Soke nắm giữ. Nếu tiếp cận bằng ưu điểm của mình - khéo léo, chứ không phải sức mạnh, nhất định chúng ta sẽ chiến thắng.”