
Nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng thoát khỏi nhà sư ranh ma quỷ quyệt kia. Jack và Hana nhanh chóng băng qua rừng theo lối cũ xuống núi. Chúng đi dọc theo mê cung tuyết tùng cùng các kí hiệu mặt người ba mắt khắc trên đá. Tiếng thác nước ngày một rõ hơn, Jack biết đã gần đến khu vực hồ nước.
Trong màn đêm rất khó nhìn thấy vật cách xa vài bước chân, nhưng vì nó đã quá quen với kĩ năng chiến đấu không dùng tới mắt quan sát mà vị võ sư Kano chỉ dạy một năm trước nên vẫn dễ dàng xác định phương hướng bằng tai nghe. Hai đứa đang đi thì đột nhiên Hana la lên chao đảo.
Chỉ có may mắn mới giúp Jack tóm được trước khi cô nàng ngã sấp mặt xuống mặt nước bên dưới.
Nó tung sức kéo Hana về vị trí an toàn.
“Đi kiểu này nguy hiểm quá”, Jack nói sau khi Hana tỉnh táo được một chút. “Chắc phải tìm chổ nghỉ qua đêm thôi”.
Sáng hôm sau Jack bị cảm giác ướt át đánh thức. Nhìn xung quanh, nó nhận ra mặt hồ đã dâng lên trong đêm, con đường hầu như đã ngập úng. Jack đoán bình minh đã qua từ lâu bèn lay Hana dậy. Nữ đạo chích dụi mắt ngáp một cái trước khi nhìn thấy hồ nước.
“Trời, nó phải to gấp đôi hôm qua ấy!”, cô nàng thốt lên.
Hai đứa đi dọc rìa ngoài. Chỗ con đập tự nhiên do cây cối gãy đổ tạo nên có khá nhiều cá chết mắc kẹt. Jack cẩn thận di chuyển nhặt về được vài con.
Hai đứa lấy hai con làm cá cho bữa sáng rồi cất phần còn lại vào hành trang. Sau một chuyến tìm kiếm dài, Hana cũng thu gom đủ số củi. Trong lúc đó Jack lo mổ cá, ướp lá dại. Nhóm lửa xong, mùi cá nướng xộc lên thơm nức mũi.
Jack tranh thủ thời gian chờ đợi lật xem vài trang trong bản hải đồ. Chữ viết tay và các kí hiệu của cha mang lại cảm giác thân thương tuyệt diệu, đến mức nó tưởng như nghe thấy tiếng ông đang tận tình hướng dẫn kinh nghiệm lái tàu. Bên trong cuốn sổ này là cả một rừng tri thức: thậm chí có khả năng tác động đến vận mệnh quốc gia. Jack rất vui vì đã thu lại được hành lí, nhưng có lẽ cơn ác mộng này sẽ còn ám ảnh nó suốt cả đời.
“Anh nghĩ Ronin vẫn ổn chứ?”, Hana vừa thổi lửa vừa hỏi.
“Ông ấy còn dai hơn cả giẻ rách ấy chứ”, Jack hình dung cảnh tượng vị võ sĩ nghiện rượu đang gật gà trong quán trọ với bình rượu trong tay. “Tôi ước gì thu hồi được lời nói. Cũng như cho ông ấy biết tôi không trách gì ông ấy nữa”.
“Tôi từng nghe người kể chuyện bảo rằng, Lời nói cũng như bát nước, hất ra thì dễ chứ gom vào thì rất khó”, Hana buồn bã nói. “Giá mà ông ấy vẫn ở đây. Tuy có phần hơi thô lỗ, nhưng thực sự tâm tư rất tốt”.
Cả hai rơi vào suy tư trầm mặc.
“Cá được rồi này”, Hana nói.
Bữa sáng nóng sốt khiến tâm trạng hai đứa khá khẩm hơn đôi chút.
Ăn xong, Jack đứng dậy quan sát con đập tự nhiên, “Tôi nghĩ chúng ta có thể băng qua khu vực này”.
Hana liếc nhìn đám cây cốỉ mắc kẹt. “Nhưng chúng có thể sập bất kì lúc nào đấy”.
“Phải mạo hiểm thôi. Hay cô muốn bơi?”
Hana lắc đầu nguầy nguậy, “Anh biết câu trả lời mà”.
Cô nàng thiểu não theo sau Jack. Việc di chuyển kiểu này chứa đựng khá nhiều rủi ro. Jack nhớ lại lời dạy của Soke, vị tổ sư ninja... Không có gì mềm mại, uyển chuyển hơn nước, nước có thể êm như tơ mà cũng có thể mạnh như sấm.
Jack thầm cầu nguyện đây là lúc dòng chảy êm như tơ.
“Sắp được rồi”, nó nói trong lúc giữ thăng bằng trên thân cây cuối cùng.
Bất thình lình điểm tựa này rung lắc dữ dội, một dòng nước cuốn tới khiến Hana la lớn. Jack vội vàng xoay lại định túm lấy nữ đạo chích.
Nhưng may mắn là cô nàng vẫn bám vào được, một lúc sau thì con đập tự nhiên ổn định trở lại.
Hai đứa bèn tiếp tục cẩn thận hết mức có thể, biết rằng dù chỉ một chút mất thăng bằng cũng đủ khiến nước hồ trào dâng như sóng thần.
Sang đến bờ bên kia, chúng liền thở phào nhẹ nhõm. Nhìn lại con đường vừa đi, Jack tự hỏi không hiểu tại sao nó lại dám làm cái việc liều lĩnh đó, chẳng khác nào chui đầu vào khu cạm bẫy trùng trùng. Cơn mưa rả rích quen thuộc những ngày qua khiến mặt hồ lăn tăn sóng. Jack và Hana bắt đầu vào rừng tuyết tùng lần theo dấu vết xuống núi.
“Mưa gì mà mưa hoài!”, Hana chui đầu ra khỏi hang cằn nhằn.
Sống sót trở về sau vụ băng qua đập tự nhiên, đến chiều muộn thì hai đứa tới khu vực sườn thấp của ngọn núi, quá kiệt sức nên nghỉ tạm qua đêm, định sáng dậy đi tiếp. Nhưng chào đón chúng không phải ánh nắng sớm mai mà là bầu trời âm u mưa gió.
“Mưa cũng tốt”, Jack nói làm Hana ngạc nhiên. “Sẽ ít người ra đường hơn”.
Rời khỏi hang trú ẩn, hai đứa đi theo hướng tây nam về cầu Kizu. Hana nhanh chóng bị nước mưa làm ướt như chuột lụt, còn Jack thì nhờ có chiếc mũ rơm rộng vành của Ronin nên khô ráo lâu hơn. Trở lại con đường chính, Jack cúi đầu lầm lũi đề phòng gặp phải khách lữ hành. Nhưng có vẻ lo lắng của nó là thừa. Lúc này còn quá sớm, hơn nữa cơn mưa như trút nước càng góp phần làm người ta muốn ở nhà hơn.
Hai đứa rời khỏi khu rừng và nhìn thấy dòng chảy cuồn cuộn của sông Kizu. Bên kia bờ chính là thị trấn cùng tên. Cây cầu gỗ chao đảo trong dòng chảy, bề mặt chỉ hơi nổi lên so với mặt nước. Không dám chần chừ, Jack và Hana vội vàng băng qua.
“Mong sao đây là lần cuối cùng tôi phải nhìn thấy cái thị trấn này”, Jack than thở.
“Tôi cũng vậy”, Hana liếc nhìn cây cầu đang chống chọi giữa dòng sông. Đoạn xoay sang nói với Jack. “Nhưng hi vọng vẫn còn cơ hội gặp lại anh... một ngày nào đó”.
Jack mỉm cười ấm áp. “Mẹ tôi thường bảo rằng, một hành trình nên được tính bằng số lượng bạn đồng hành hơn là khoảng cách. Từ đây đến Nagasaki còn rất xa, nhưng gặp được những người như cô... và Ronin... đã giúp tôi làm được những việc một mình không bao giờ có thể. Thành thật cảm ơn vì điều đó”.
“Bạn bè thì phải thế chứ”.
“Và tôi thấy mình thật may mắn khi được kết bạn với cô”.
Hana xấu hổ cúi đầu. “Tôi cũng vui khi anh lấy lại được viên ngọc, cặp kiếm, và đặc biệt là bản hải đồ đó”. Cô siết chặt chiếc hộp gỗ trong tay. “Nhất định tôi sẽ trả món này lại cho anh... khi chúng ta gặp lại. Anh không được nghĩ rằng tôi là hạng người có thể lấy cắp của bạn bè đâu đấy!”
“Nó đã là của cô rồi”, Jack đáp. “Cứ xem như là quà tôi tặng”.
“Thật chứ?”, cô phấn khích nhìn chiếc inro được chế tác tinh xảo. “Chưa có ai cho tôi cái gì giá trị đến thế bao giờ cả. Cảm ơn anh”.
Nói đoạn lại cúi đầu.
“Tôi mới là người cần phải thi lễ với cô”, Jack vội nói. “Những ngày qua tôi đã mắc nợ cô rất nhiều.”
“Đừng để bụng”, Hana đeo hộp vào đai lưng bên cạnh cây kiếm gỗ. “Cầu trời tôi sẽ đến chỗ Akiko kịp lúc”