
Mây đen kéo đến cùng với cơn mưa phùn, cả đoàn kéo nhau đi tìm chỗ trú ẩn qua đêm. Họ men theo rìa ngoài thị trấn, hầu hết địa điểm thích hợp đều đã kín chỗ.
“Mưa gì mà mưa hoài thế không biết?”, Hana lầm bầm trong lúc siết chặt áo vào thân mình cho ấm.
Đột nhiên cánh cửa phía trước bật mở, ánh sáng bên trong chiếu xuống con đường ướt sũng nước mưa. Một người đàn ông xuất hiện, trông vẻ mặt buồn rầu. Phía sau ông ta liên tục vang lên những tiếng “Chẵn!”, “Lẻ!”, rồi những tràng cười khoái trá, những tiếng rên rỉ thiểu não... đầy náo nhiệt.
“Sòng bài”, Ronin rít lên. Cả ba nấp sang bên cạnh tránh ánh mắt các con bạc.
Người đàn ông nọ đóng sập cánh cửa lại rồi lê lết bước đi trên đường. Khi hắn đến gần, Hana chợt thốt lên. “Tôi nhận ra tên này”.
Cô nàng nheo mắt. Nhân vật này mặc một bộ kimono màu xanh thẫm, kiểu đầu búi củ hành điển hình của tầng lớp võ sĩ, nhưng hông lại không có cặp kiếm.
“Là tên từng giữ viên ngọc của anh đấy”, nữ đạo chích thì thầm.
“Cô chắc chứ?”, Jack hỏi ngay, rõ ràng rất háo hức trước cơ may hiếm gặp vừa xuất hiện.
Hana gật đầu. “Thị trấn này không lớn lắm, chả có mấy võ sĩ đâu”.
Ronin bước ra chặn đường người đàn ông.
“Tôi có quen anh không?’, võ sĩ nọ vừa hỏi vừa cố nhìn rõ khuôn mặt thập thò của Ronin trong bóng tối.
“Không, và tao cũng không cần!”, Ronin đáp, nói đoạn túm luôn áo người đàn ông kéo đi. “Nhưng mày biết nó!”
Cặp mắt người đàn ông sững sờ mở to khi thấy Jack bỏ mũ rơm xuống để lộ ra mái tóc vàng và khuôn mặt ngoại quốc.
“Ng... ngươi vẫn chưa chết ư...”, hắn lắp bắp.
“Suýt thôi”, Jack giận dữ siết chặt nắm đấm. Chỉ có những bài học về tính kỉ luật cùng thầy Masamoto trước đây mới giúp nó giữ lại được đôi chút bình tĩnh. “Hành lí của ta đâu?”
Cơn sốc đã qua đi, tên cướp chỉ chằm chằm nhìn Jack, miệng im bặt.
“Trả lời mau!”, Ronin túm chặt cổ uy hiếp.
“Tôi chẳng biết... mấy người đang nói gì cả”.
“Rượu mời không muốn muốn uống rượu phạt hả?”, Ronin càng siết chặt khiến hắn bắt đầu ngạt thở. “Tiền đâu?”
Tên cướp hồi hộp nuốt nước bọt. “Đánh bạc rồi”.
“Đánh hết luôn ư?”, Jack thốt lên.
“Hôm nay quá xúi quẩy”, người đàn ông lầm bầm như thể đang giải thích. “Thậm chí cặp kiếm cũng thua mất”.
Ronin trừng mắt kinh ngạc. “Mày cược luôn cả cặp song kiếm hả? Samurai kiểu gì mà lấy linh hồn đi đánh bạc vậy?”
“Tại xui quá”, tên cướp phản đối. “Nhất định là do bọn chúng giở trò thôi!”
“Vậy thì công nhận mày xui thật”, Ronin nói. “Giờ thì đến bộ kimono cũng không còn”.
Nói đoạn ông bảo Jack lại gần. Thoạt nhìn, bộ kimono này hoàn toàn không có gia huy, đúng là một trong những trang phục mẹ Akiko đã đưa cho nó trước khi lên đường. Jack gật đầu đồng tình. Ronin bèn buông tay ra lệnh cho tên cướp cởi quần áo.
“Không có gì mặc thì tôi sẽ chết mất!”
“Đó là chuyện của mày”, Ronin vừa nói vừa rút gươm để sẵn khiến tên kia không còn cách nào khác phải lột sạch quần áo đứng run rẩy giữa cơn mưa.
“Bọn tao biết tung tích về cặp kiếm Shizu rồi”, Ronin đặt đầu kiếm lên vị trí tim tên cướp. “Nếu mày không muốn chịu chung số phận với thằng chiến hữu Manzo thì khôn hồn mau khai vị trí mấy món còn lại ra”.
“T... tôi đâu có giữ đâu”, hắn lắp bắp.
“Ai chả biết”, Hana cười khúc khích trước thân hình gầy khẳng khiu của tên cướp.
“Vậy đứa nào giữ?”, Ronin chất vấn.
“Botan!”, tên cướp giận dữ tố cáo. “Hắn đổ thừa, nói tôi đánh bạc mất viên ngọc. Nhưng chắc là vừa ăn cướp vừa la làng thôi”.
Jack và Ronin liếc nhìn Hana, trông cô nàng cố nhịn cười rất khổ sở.
“Thế tên Botan đó đang ở đâu?”, Jack lên tiếng, bản hải đồ là thứ đầu tiên hiện lên trong đầu nó.
“Làm sao tôi biết được? Từ lúc Manzo chết đã chia tay rồi. Giờ hắn có thể ở bất kì đâu”.
Trong chớp mắt, Ronin lia mũi kiếm sượt qua cổ tên cướp để lại một đường máu dài. “Tao biết mày có thể làm tốt hơn mà”.
“C... có thể là Nara”, hắn sợ hãi đáp. “Quê nó ở đó”.
Ronin thu kiếm lại. “Mày cũng được việc đấy. Rất xứng đáng nhận thưởng...”
“Đừng!”, Jack vội vàng cắt ngang sau khi nhận ra Ronin định làm gì. “Tôi cần hỏi về quyển nhật kí và chi tiết sự việc chúng đã làm ngày hôm đó”.
Tên cướp cười nhạt. “Dĩ nhiên... là mày không nhớ rồi!” Nói đoạn đảo mắt về phía Ronin. “Còn anh thì khác...”
“Đừng có đánh lạc hướng. MAU TRẢ LỜI!”, Ronin giận dữ gào lên.
Tên cướp không thể giữ nổi bình tĩnh trước cơn thịnh nộ của võ sĩ nghiện rượu. Nhưng hắn chưa kịp trả lời thì tiếng Hana đã vang lên, “Quân lính?”
Ánh sáng đèn lồng xuất hiện từ đằng xa, kéo theo sau là âm thanh bước chân dồn dập. Một đoàn quan sai đang tuần tra rất gắt gao.
“Xem ra vận may của mày trở lại rồi đó”, Ronin khó chịu thu kiếm. “Có điều, nếu dám nói dù chỉ một từ với bọn lính thì thứ bị mất không chỉ là quần áo đâu”.
Ba người Jack bỏ tên cướp lại và trốn vào trong bóng tối.
“Chứng ta sẽ còn gặp lại, Ronin!”, tên nghiện bạc thách thức, hắn biết mình đã an toàn.
Võ sĩ nghiện rượu đứng lại trừng mắt nhìn. “Mày nên cầu cho chuyện đó đừng xảy ra thì hơn”.
Xuyên qua khu vực ngoại ô đến một ruộng lúa, Ronin tìm được một cửa hàng gạo cũ nát bỏ không bèn ra hiệu tiến vào trong.
“Có nhất thiết phải ở lại đây không?”, Hana bịt mũi phản đối.
Ronin gật đầu. “Chỉ một đêm thôi”.
“Nhưng ở đây thối như chuột chết ấy”.
“Ngươi thì thơm lắm chắc?”, Ronin vặn lại trong lúc nhìn ra ngoài kiểm tra xem bọn lính có đuổi theo không. “Đêm nay thay nhau canh gác. Tôi đầu tiên”.
Jack tìm một chỗ khô ráo ở góc nhà kho rồi gấp tấm kimono xanh làm gối tạm. “Hana, cô ngủ ở đây đi. Chỗ này không hôi lắm đâu”.
Cô nàng lẩm bẩm cảm ơn rồi nằm xuống, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say vì kiệt sức. Jack dọn dẹp chỗ nghỉ cho mình, nhưng chưa vội nhắm mắt. Màn đụng độ với tên cướp nghiện bạc kia đã đem lại hi vọng mới về khả năng tìm được hải đồ. Jack xoa xoa lá bùa xanh xanh cầu may, rõ ràng thứ này đã chỉ đúng địa điểm cần đến. Hơn nữa giờ đây nó còn biết một cái tên, Botan.
Lúc Jack sắp ngủ được thì một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, “Ronin, tại sao hắn lại biết tên ông?”
Võ sĩ quay lại nhìn nó bằng cặp mắt rực lửa. “Có vấn đề gì?”
Jack nhận thấy vẻ ám ảnh trên khuôn mặt ông ta. “Chỉ là hơi lạ thôi...”
“Nghe này, số lượng võ sĩ tôi từng gặp cho đến giờ phút này cũng không ít, và đa số đều là kẻ thù cả. Đừng hỏi lí do làm gì, chả nhớ đâu”. Ronin nốc rượu nói. “Giờ thì ngủ đi. Ngày mai sẽ rất bận rộn đấy”.