
“Sao mà lâu quá vậy?” ông Momochi lên tiếng hỏi.
“Kẹt ở Sàn Son Ca,” Jack đáp, cố tình bỏ qua vụ thích sát bất thành cũng như sai sót trong quá trình quay trở về.
Tenzen tìm được đúng chìa, nhanh chóng mở phiên sắt chỉ trong nháy mắt. “Đưa đoạn thừng của cậu cho tôi nào, Jack.”
Nói đoạn anh thả dây xuống rồi tự tay giữ chặt cho những người tù binh bên dưới leo lên. Trưởng làng ra trước tiên, ngay sau đó là những người còn lại. Tổ sư gia đang bị thương cần có người giúp đỡ nên chú Zenjubo nhảy hẳn xuống khoác vai cõng lên. Lúc Hanzo đến nơi, Akiko lập tức kéo thằng bé vào lòng khiến nó trợn trừng mắt kinh ngạc. Nhưng bây giờ chưa phải lúc giải thích về việc dài dòng đó.
“Lột đồng phục hai tên đó ra,” trưởng làng ra lệnh rồi quay sang phía ông Takamori, một trong những trưởng tộc khỏe và chiến đấu giỏi nhất trong làng. “Anh và tôi sẽ đóng giả làm võ sĩ. Cùng với cô gái Akiko kia, chúng ta sẽ dẫn những người còn lại ra ngoài cổng thành.”
“Thế bọn lính gác tính sao ạ?” Tenzen lên tiếng hỏi.
“Zenjubo sẽ trinh sát từ trên cao. Tù binh vừa được giải cứu sẽ đứng lại chờ, trong lúc đó ba người đóng giả cứ bình tĩnh bước về phía cổng. Con, Jack cùng Miyuki nấp sẵn phía sau. Khi thấy hiệu, nhất tề xông lên vô hiệu hóa bọn chúng, rồi chạy khỏi thành lui vào rừng ẩn nấp.”
Trong lúc thay quần áo, trưởng làng quan sát thấy tên lính canh to con bị bịt miệng bằng giẻ liền nói. “Sao hắn vẫn còn sống thế này?”
“Akiko bắt con hứa không ra tay khi chưa cần thiết,” Tenzen đáp.
Shonin sững sờ nhìn anh ta. “Con mềm mỏng hơn ta nhiều quá đấy, con trai ạ.” Nói đoạn nghiêm khắc nhìn Akiko nói, “Trung thành với giai cấp của mình là điều nên làm, nhưng đây là việc can hệ đến sự tồn vong của cả nhẫn tộc chúng tôi. Cô bắt buộc phải chọn thôi - theo, hay không theo?”
Akiko cúi xuống nhìn Hanzo, rồi quay về phía trưởng làng. “Theo.”
“Vậy thì được,” ông nói trong lúc giắt thanh trường kiếm của tên lính gác vào đai lưng. “Mọi người sẵn sàng chưa?”
Ai nấy đều nhất loạt gật đầu.
“Sao mà đi sớm quá vậy,” một giọng nói mỉa mai vang lên.
Lãnh chúa Akechi bước vào vườn, Gemnan đi ngay bên cạnh, nụ cười nham hiểm lồ lộ trên khuôn mặt tởm lợm của hắn. Đám đông võ sĩ trang bị kĩ càng cũng nhanh chóng ùa tới bao vây nhóm ninja.
“Rất hân hạnh được đón tiếp thêm khách quý,” Lãnh chúa Akechi tuyên bố. “Đúng như kế hoạch đã định.”
“Ý ngươi là sao?” trưởng làng vặt lại.
Tên đầu sỏ ngưng nói trong giây lát như thể tận hưởng men say chiến thắng của mình. “Vừa nãy có tiếng chim hót vang chào mừng ấy mà.”
Miyuki gục đầu vì hổ thẹn, nỗi hối hận xâm chiếm hết tâm can.
“Các ngươi nghĩ tại sao Gemnan lại giấu khóa dưới gối hả? Dĩ nhiên là do Sàn Sơn Ca bất khả xâm phạm đó. Dù vào trót lọt thì cũng chẳng có cách nào trở ra mà không bị phát hiện. Mà một lát nữa đây chôn chân dưới cọc gỗ rồi, có muốn thử cũng chẳng được nữa đâu!” Hắn vừa vuốt ria mép vừa nói giọng khinh khỉnh. “Dẫu sao vụ các ngươi đến đây sớm thế này đã nằm ngoài dự kiến ban đầu, thông tin gián điệp báo về đúng là không thể hoàn toàn tin tưởng được.” Lãnh chúa Akechi lại tạm ngưng bài diễn thuyết để cho các ninja có thời gian nạp thông tin vào đầu.
“Gián điệp?” ông Momochi thốt lên.
“Ờ, buồn cười quá phải không? Gián điệp của lũ chuyên gia gián điệp. Chính nó đã cung cấp địa điểm ngôi làng. Chỉ dẫn thời gian nào nên tấn công. Thậm chí bóc mẽ màn tập kích giải cứu tù binh nữa.”
Trong vài giây, chẳng ai nói nẽn lời, tất cả đều quá đỗi chấn động trước tiết lộ của Lãnh chúa Akechi. Cuối cùng, ông Momochi không kìm nổi cơn giận sục sôi, quyết định ra tay tấn công Jack.
“Quân phản bội!” ông vừa khóc vừa bóp cổ nó.
“Chứ không phải... là ông sao?” Jack thều thào trong lúc cố dùng ngón tay bấu vào giữa vòng siết chặt của ông Momochi, đom đóm bắt đầu nổi đầy trong mắt.
“Tao sẽ giết mày!” ông Momochi thét lên. Tenzen thấy vậy liền nhảy vào can ngăn hòng bảo vệ Jack.
“KHÔNG, là cô ta mới đúng!” Miyuki chỉ thẳng vào mặt Akiko la lớn.
Akiko, lúc này đang giữ chặt Hanzo trong tay, ra sức lắc đầu phủ nhận lời cáo buộc.
Bất chợt một giọng nói the thé vang lên cắt đứt chuỗi tố giác lẫn nhau giữa các ninja.
“Thằng ngoại quốc không có phản tụi mày,” Gemnan khoái trá nói. “Cũng chả phải con nhỏ võ sĩ đó luôn.” Nói đoạn hắn nheo mắt hả hê tiết lộ sự thật đau lòng. “Mà là một tên ninja!”
Bọn quân sĩ cũng phá lên cười phụ họa với tên quản ngục tàn bạo.
Nhóm ninja ngơ ngác nhìn lẫn nhau, hoàn toàn không thể ngờ rằng lại có kẻ trong số bạn bè mình đi nối giáo cho giặc. Ông Momochi thả bàn tay chắc khỏe của mình ra khỏi cổ họng Jack. Dù tình thế lúc này phải nói là cực kì nguy cấp, nhưng nó vẫn không khỏi vui mừng khi xác định được mình không phải nguyên nhân vị trí ngôi làng bị tiết lộ. Nhưng vậy thì là ai? Ông Momochi? Hay Miyuki?
“Chính chúng mày chui đầu vào chỗ chết thôi,” Lãnh chúa Akechi giễu cợt.
Một bóng người vận trang phục nhẫn giả bó sát màu đen xuất hiện từ phía sau lung hắn. Jack cũng sững sờ không kém gì những ninja có mặt lúc này.
“Vậy mà tôi cứ ngỡ cậu là một người bạn chứ!” Miyuki nạt nộ.
Shiro trừng mắt nhìn dân làng, tuy run rẩy nhưng vẫn cất giọng ngang ngạnh.
“Tôi chán cái cảnh phải trốn chui trốn nhủi, nai lưng ra làm lắm rồi. Đó mà gọi là cuộc sống ư. Tại sao Shiro này sinh ra đã phải làm một ninja. Tôi muốn trở thành một võ sĩ cơ!”
Trưởng làng trừng mắt nhìn kẻ phản bội, siết chặt nắm đấm trong cơn tức giận điên cuồng. “Ngươi hi sinh làng của mình, nhà của mình, cùng tất cả những người đã thương yêu ngươi, chỉ để làm một phần của bọn chúng ư? ĐỒ PHẢN PHÚC!”
“Thật lòng tôi không muốn làm như thế. Kế hoạch ban đầu chỉ là giao tên ngoại quốc ra, giành lấy phần thưởng và nhận phong tước hiệu thôi. Đúng thế, chính tôi là người đã tố giác hắn trong lần đến đây trinh thám. Nhưng hắn lại trốn thoát. Chính hắn đã buộc tôi phải làm thế này,” Shiro bật khóc.
“Trái tim con đã thối rữa từ khi nào vậy, Shiro?” tổ sư gia buồn bã lắc đầu nhìn đứa học trò cũ của mình.
“Chẳng phải ta vẫn ngày đêm nhắc đến tinh thần nhẫn nhục sao? Chẳng ai buộc con làm gì cả. Chuyện con đã quyết định thì phải tự mình đứng ra lãnh lấy trách nhiệm. Và hãy nhớ lấy lời ta, rồi sẽ có ngày con phải trả giá vì tất cả.”
“Ông dựa vào đâu mà bắt bẻ tôi, bộ quên Độc Nhãn Long và những tội ác hắn gây ra rồi sao?” Shiro phản pháo. “Tổ sư gia, ông chả bao giờ xem trọng năng lực của tôi cả. Chẳng một ai trong số các người. Nhưng cuối cùng thì tôi mới là gián điệp lợi hại nhất, bằng một tay che mắt hết các người!”
“Ngươi làm tốt lắm,” Lãnh chúa Akechi khen ngợi, một nụ cười gian tà nở trên đôi môi ông ta.
Shiro cúi đầu tạ ơn.
Gemnan nắm luôn tóc hắn... rồi dùng dao cắt cổ.
Xong xuôi còn hả hê đứng nhìn sự sống dần biến mất khỏi ánh mắt Shiro. “Không bao giờ phải chịu cảnh trốn chui trốn nhủi nữa... y như lời hứa nhé.”
Shiro ngã gục xuống đất, tắt thở.
“Không thể tin bất kì thằng ninja nào,” Lãnh chúa Akechi tuyên bố. “Gemnan, làm việc đi. Hành hạ chúng cho ta!”