
“Tay do thám đó trông thế nào?”, Jack hỏi Hana sau khi chủ quán chuyển sang phục vụ bàn khác.
Cô nàng vốn dày dạn kinh nghiệm làm đạo chích nên không hề nhìn thẳng vào đối tượng mà làm bộ vừa ngắm nghía xung quanh vừa quan sát. Thoạt tiên Hana không nhìn thấy ai khả nghi, nhưng rồi cô bắt đầu để ý đến một người đang đứng ngoài cửa đền. Hắn không hề có ý muốn vào cầu nguyện, mà cũng chẳng ra vẻ chuẩn bị đi.
“Rất trẻ”, Hana đáp. “Rất gầy, hai mắt tương đối gần nhau. Hắn vận một bộ kimono màu đen, hông đeo cặp kiếm. Lạ là người này chắc chẳng hơn tuổi anh là mấy đâu”.
Jack cảm thấy ớn lạnh xương sống. Mô tả của Hana quen thuộc đến đáng sợ.
“Hắn đang đứng ở đâu?”, Jack lên tiếng.
“Gần chỗ tượng kì lân”.
Jack thận trọng liếc nhìn qua mũ. Khá đông người di chuyển qua lại, nhưng chẳng ai mặc kimono đen cả. “Đâu có?”
“Chỗ ngôi đền...”, Hana quay lại nhìn. “Mất tiêu rồi!”
“Chúng ta cũng rời khỏi đây thôi”, Jack với tay lấy bổng. “Sao lại thế? Hắn không thấy gì khả nghi nên mới bỏ đi đấy chứ!”
“Có thể đúng”, Jack vừa đáp vừa tính đến việc chuyển hướng tới thành Nijo. “Mà cũng có thể không”.
“Nhung mình đâu thể đi trước khi Ronin quay lại. Ông ấy làm sao biết đường mà đuổi theo?”
Jack hơi chần chừ. Đúng là vừa nãy chưa hề đặt ra phương án dự phòng trong trường hợp lạc nhau. Hơn nữa tên metsuke đi đâu còn chưa biết, nhỡ đụng độ phải hắn thì thật phiền. Dù sao có Ronin bên cạnh vẫn an toàn hơn.
“Thôi được rồi, chờ thêm một lát nữa vậy”.
Thời gian trôi qua một cách chậm chạp. Trời không nóng mà Jack vẫn toát cả mồ hôi, cảm giác như đang bị mọi người quan sát, rằng tất cả đều biết nó là người nước ngoài.
Jack nghĩ đến chuyện gửi tin nhắn lại cho Ronin thông qua chủ quán, nhưng chẳng có gì đảm bảo rằng ông ta đáng tin cả.
“Ra chỗ ngôi đền đi”, Jack đầu hàng cảm giác nôn nao đang dâng trào. “Đứng đó có thể quan sát toàn cục quán nước này”.
“Khoan đã!”, Hana trỏ tay vào góc đường nói. “Ronin kia rồi”.
Nhưng Jack không quay lại. Cặp mắt của nó dán chặt vào bốn bóng người mặc kimono đen đang tiến đến từ phía đối diện. Riêng tên dẫn đầu còn có gia huy mặt trời đỏ trên áo, nhân vật nó sợ phải đụng độ nhất trong chuyến trở lại Kyoto này.
Kazuki.
Lần cuối cùng Jack gặp tay cựu thù này là ở chiến trường Thiên Vương Tự, khi đó Akiko còn bắn tên xuyên qua tay cầm kiếm của hắn. Có vẻ như kẻ phản bội - đầu sỏ bán đứng trường Nhị Thiên Nhất Lưu - đã hoàn toàn bình phục, thậm chí có phần mạnh mẽ hơn xưa. Đầu hắn cạo trọc, cặp mắt đen chất chứa căm hờn, khuôn mặt điển trai góc cạnh, tất cả tạo nên một hình ảnh thật sự đáng gờm.
Đồng hành cùng Kazuki là những thành viên còn sót lại của băng Bọ Cạp. Nobu, lúc này còn to lớn hơn so với trí nhớ của Jack, đang vừa đi vừa xô đẩy người để mở đường như thể võ sĩ sumo; Goro, cơ bắp cuồn cuộn kiểu chiến binh điển hình, bọc hậu phía sau, tay đặt sẵn trên cán kiếm; và cuối cùng là Hiroto, người Jack nghi ngờ chính là tên trinh sát ban nãy.
Ngực Jack thắt lại khi thấy bọn người đã góp phần phá hoại trường Nhị Thiên Nhất Lưu của nó. Mỗi tên riêng lẻ đã đủ phiền phức, đằng này bọn chúng còn tụ hội lại dưới cờ cầm đầu của Kazuki, tôn thờ Lãnh chúa Kamakura và chiến dịch bài trừ người nước ngoài của ông ta. Các thành viên trong nhóm đều có xăm hình bọ cạp đen và thề độc - “Bọn ngoại quốc phải chết!”
Jack siết chặt cây bổng trong tay. Dù cho tình thế đang vô cùng bất lợi, nó cũng không thể ngồi yên chờ chết được.