Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
MESHU

❊ ❊ ❊

logo

“Ủa, sao chúng ta không đi qua cầu?”, Hana hỏi khi cả đoàn lại lên đường vào sáng hôm sau.

“Dùng cầu sẽ chẳng học được cái gì cả”, Ronin vừa đáp vừa phóng mình từ bờ sông lên một tảng đá giữa dòng nước.

Ông hạ xuống bằng một chân, hai tay dang rộng, một bên là bình rượu, một bên là cặp song kiếm. Jack và Hana nhìn người đàn ông hơi lắc nhẹ trên mặt nước nhấp nhô.

“Thăng bằng là điểm trọng yếu trong võ học”.

Nói đoạn Ronin nhảy sang hòn đá tiếp theo, trông vừa nhỏ lại vừa trơn trượt hơn hòn đầu tiên. Điều lạ là vị võ sĩ vẫn ung dung chẳng tốn một chút sức nào, ông nhảy nhót trên đá như thể người say đi lảo đảo, thế mà vẫn qua được bờ sông.

Đến nơi, Ronin nâng bình trước mặt Jack và Hana hớp một ngụm rượu.

Hana nhìn Jack nói, “Ông ta qua được thì mình cũng qua được!”

Cô nàng chạy vài bước lấy đà nhảy sang hòn đá đầu tiên.

“Dễ ợt!”, nữ đạo chích hơi chao đảo reo hò phấn khích.

Xong xuôi lại hít một hơi thật sâu nhắm đến mục tiêu tiếp theo. Lần này khi tiếp xúc chân Hana bị trượt khiến cô nàng mất thăng bằng vùng vẫy quơ tay như quạ đen đập cánh mà chẳng ích lợi gì, cuối cùng ngã lăn luôn xuống sông.

Ronin khoái trá trước tai nạn của Hana còn cô nàng thì vừa ngoi ngóp vừa thở dốc.

“Tôi không biết bơi! Tôi không biết bơi!”, nữ đạo chích kêu cứu.

Jack vội vàng cởi dép định nhảy xuống cứu thì từ bên kia Ronin đã la lớn, “ĐỨNG XUỐNG! Nước nông lắm!”

Nghe vậy, Hana thôi hoảng loạn, mặt ửng đỏ ngượng ngùng. Đúng là đoạn này của con sông chỉ cao tầm hông của cô nàng là cùng.

Võ sĩ nghiện rượu xoay sang Jack, “Đến lượt cậu, nhóc tì samurai!”

Jack chẳng lạ gì những bài tập dạng này ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu nên rất tự tin. Nó thậm chí còn có cây bổng hỗ trợ giữ thăng bằng. Nhanh chóng giắt dép vào đai lưng, Jack thoăn thoắt nhảy từ hòn đá này sang hòn đá khác, đôi chân trần trụ vững trên mặt đá nhỏ hẹp trơn trượt tựa như ngày còn trèo cột trên tàu Alexandria.

“Khá đấy”, Ronin càu nhàu nhìn Jack hạ xuống hòn đá cuối cùng. “Đây, cầm lấy”.

Dứt lời ông ném bình rượu về phía Jack. Quá ít thời gian phản ứng, nó bỏ luôn cây bổng để chụp, nhưng không kịp nên bị đập thẳng vào ngực.

“Không được để rơi!”

Jack giữ được cái bình, nhưng trọng tâm đã mất, liền ngã lăn quay xuống dòng sông. Nó trồi lên và trở thành trò cười của Ronin và Hana.

Ronin chìa tay đỡ. Jack rất cảm ơn hành động này của vị võ sĩ, nước mùa này trên vùng cao khá lạnh.

Dù đã từng trải qua huấn luyện samurai và ninja, nhưng Jack biết trên đời còn rất nhiều thứ để học. Nó không được phép phạm lại sai lầm như vừa rồi.

Ronin liếc nhìn hai đứa đồ đệ hờ ướt như chuột lột. “Đừng lo, từ giờ tới Kyoto tụi bây sẽ khô ráo lại ngay thôi!”

Khi ba người vượt rặng núi cao vùng Yamashiro đến cao nguyên ngoại ô Kyoto thì mặt trời đã lên trên đỉnh đầu. Dọc theo tuyến đường chính có khá nhiều ruộng trồng một loại cây thấp bé, thậm chí còn chưa cao bằng Jack.

“Đến Aodani rồi!”, Ronin hào hứng nói. “Vùng này nổi tiếng nhất là mận. Phải đến hàng vạn cây được trồng ở đây. Vào mùa xuân cảnh sắc rất tuyệt diệu”.

“Chúng ta đâu phải du khách đến thưởng ngoạn”, Jack nhìn vị võ sĩ vẻ khó hiểu.

“Tôi lại rất thích ngắm hoa”, Hana xen vào. “Mọi loại hoa đều rất đẹp...”, một nụ cười ranh mãnh chợt nở trên môi. “Và sẽ chẳng ai biết nếu thiếu đi một vài thứ đâu”.

Ronin cười lớn. “Để đến lúc ra quả làm umeshu thu hoạch mới đã. Rượu mận Aodani mệnh danh số một Nhật Bản đấy!”

Ông tăng tốc khi thấy bóng một ngôi làng đập vào tầm mắt. “Phải kiểm chứng mới được”.

Jack và Hana theo sát phía sau. Ngôi làng này khá nhỏ nhưng khang trang. Dọc đường vào làng là những căn nhà có mái hiên. Ngoài ra còn có cửa hàng bán nhu yếu phẩm, quán nước, nơi hai người đàn ông đứng cạnh kiệu nhắm mắt hít thở. Rõ ràng họ vừa mới nặng nhọc khiêng chủ nhân, một người mập tròn lủng lẳng, đang ngồi bên trong nhâm nhi trà, ăn kẹo wagashi.

“Trúng mánh rồi!”, Ronin hào hứng ngồi xuống. “Họ có một thùng còn tươi đây”.

“Chúng ta nên đi tiếp thì hon”, Jack thì thầm nói. Những khách hàng xung quanh tỏ vẻ không hề thích kiểu đội mũ như nó mà vào quán xá. “Uống tí thôi”, Ronin nài nỉ. “Rồi lên đường ngay mà”.

Jack miễn cưỡng gật đầu. Cũng chẳng hại gì mấy, hơn nữa vào rồi bỏ đi sẽ càng khiến người ta thêm nghi ngờ.

Chủ quán mang đến cho Ronin một chiếc tách chứa chất lỏng màu vàng mật. Vị võ sĩ hít hà rồi uống một hơi cạn sạch. Ông liếm môi thèm thuồng, “Ái chà, ngọt thanh. Đúng là loại ngon nhất từng được uống”.

Chủ quán cúi đầu cảm ơn lời khen tặng rồi lại rót đầy bát.

“Ông bảo chỉ một là đủ rồi cơ mà”.

Ronin chẳng thèm nghe mà quay sang yêu cầu thêm, “Có umeboshi không?”

Chủ quán gật đầu quay đi, lát sau quay lại với một cái tô bên trong chứa loại quả khô màu đỏ.

“Để lại bình là được”. Ronin nói, chủ quán thấy vậy cũng nhanh chóng đi phục vụ bàn khác.

“Ronin, ông đã hứa sẽ...”

“Ăn đi!”, Ronin phớt lờ phản ứng của Jack và ném cho nó một quả umeboshi. “Mận khô đó”.

Hana cũng lấy một quả. Jack đang bực tức nên nó cắn mạnh quả mận trong tay mình rồi ngay lập tức ho sặc sụa.

Vị chua của món này quả là ngoài sức tưởng tượng.

“Ăn đi!”, Ronin thích thú nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Jack. “Rất tốt cho việc hồi phục sau chiến đấu đấy”.

Hana nhai rau ráu quả mận khô. “Họ còn nói mỗi sáng ăn umeboshi sẽ giải trừ được những điều không hay.

“Chẳng lạ”, Jack càu nhàu. “Nuốt được món này thì thần kinh thép rồi còn sợ gì nữa”.

Ronin tiếp tục nhâm nhi rượu, trong khi đó Jack càng lúc càng vội vàng muốn đi.

“Chúng ta cần phải đi”, Jack nhấn mạnh. “Chính ông nói Kyoto còn cách một đoạn nữa, mà tình hình này e rằng chiều tối mới đến mất”.

“Một bát nữa thôi”, Ronin hứa, ông hơi chao đảo vì thấm rượu.

Lúc một vị khách khác đứng dậy bước ra ngoài, Ronin vội vàng thì thầm vào tai Jack. “Cậu bảo cái hộp của mình có trang trí họa tiết anh đào?”

Jack gật đầu. “Và dây đeo trang trí đầu sư tử”.

“Thế thì phát hiện ra tung tích của nó rồi”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »