
Jack giúp Ronin nằm xuống tấm nệm rơm trong căn phòng phía trong của ngôi nhà. Trong lúc chạy trốn, Ronin đã không ít lần gục ngã. Jack đã ngờ rằng nó sẽ không kịp tìm ra nơi trú ẩn nào đó để cứu ông ta, cho đến khi bất ngờ gặp một nông trang. Mặc dù có phần ái ngại lúc ban đầu, nhưng sự nhiệt tình của người tá điền đã xua tan nỗi sợ hãi và anh ta nhanh chóng đẩy hai người vào trong.
Trong căn phòng chính để bếp lửa, vợ người tá điền bận bịu với công việc nấu nước sôi để rửa vết thương cho Ronin. Jack thì thầm với người tá điền và anh ta gật đầu, lát sau trở lại với một chiếc bình sứt mẻ cũ kĩ.
“Đây,” Jack nói trong lúc đưa chiếc bình cho Ronin. “Thần dược giảm đau.”
“Cái gì thế?” Ông ta mấp máy.
“ Sake .”
Ronin đưa tay đẩy chiếc bình ra xa. “Thôi, ta không cần... nữa đâu.”
“Tôi không để ông chết đâu, Ronin.” Jack giật mình trước những lời vừa nói.
Ronin cười khùng khục rồi lập tức nhăn nhó vì đau. “Trong đời ta đã gặp phải những vết thương còn tệ hơn thế này nhiều. Ta sẽ sống. Còn cậu phải đi ngay.”
Jack lắc đầu cương quyết. “Tôi không để ông lại trong tình trạng này đâu.”
“Nghe ta. Thằng nhãi Kazuki và băng đảng của nó sẽ truy lùng cậu. Không có thời gian chờ ta hồi phục lại đâu. Giờ hãy đi ngay khi cậu còn có thể.”
Jack biết những điều Ronin nói hoàn toàn có lí. Sẽ còn nhiều chiếc cầu, nhiều giao lộ trên con đường của Jack mà Kazuki sẽ luôn luôn ở đó để săn lùng nó. Jack đã đưa Ronin đến một nơi an toàn. Khả năng của nó cũng chỉ có thể giúp đỡ được ông ấy đến vậy. Giờ đi ngay có lẽ là điều tốt nhất mà nó nên làm. Nó sẽ thu hút bọn bám đuổi ra xa khu vực này, giúp Ronin có thời gian dưỡng thương hồi phục.
Ronin nắm lấy cánh tay nó. “Ta chỉ hi vọng... một ngày nào đó... cậu sẽ tha thứ cho ta.”
“Tôi không nghĩ là ông có lỗi đâu.” Jack đáp. “Giờ tôi đã nhớ lại tất cả sự kiện xảy ra hồi đó. Ông chưa bao giờ là thành viên trong nhóm của Botan. Chúng đã đầu độc ông. Nhưng ông lại thề sẽ không cho chúng giết hại tôi. Tôi xin rút lại những lời xưa đã nói. Ông thật sự là một samurai - một võ sĩ chân chính. Nếu tôi mà là lãnh chúa, nhất định tôi sẽ rất tự hào khi có ông là tướng sĩ theo cùng.”
Mở vạt áo kimono ướt đẫm của mình, Jack lấy ra viên ngọc đen và đưa cho Ronin.
“Cảm ơn ông đã cứu mạng tôi,” Jack nói.
Ronin trầm ngâm nhìn viên ngọc. “Ta biết vật này quan trọng thế nào với cậu,” ông đáp rồi đẩy tay về phía Jack. “Ta thật sự cảm kích trước hành động của cậu với giao ước, nhưng cậu đã cho ta thứ còn giá trị hơn thế nhiều rồi.”
Jack sửng sốt nhìn Ronin.
“Danh dự và lòng tự trọng của ta.”
Ông liếc nhìn bình rượu sake. “Ta đã chìm đắm trong hối hận và tuyệt vọng quá lâu rồi. Ta đã cho rằng mình không xứng đáng làm một samurai kể từ khi không bảo vệ được cha trước sự truy sát của tên thích khách giả dạng làm tăng sư vào thành.”
Ronin rên lên trước cơn đau dữ dội tràn tới, dù vậy vẫn đẩy tay từ chối sự giúp đỡ của Jack.
“Ta thấy nhục nhã vì đã không làm tròn bổn phận của mình. Cậu thấy đấy... ta là kẻ có tội khi để tên thích khách đó vào... ta đã quá chậm chạp khi lưỡi dao ấy hướng về phía cha... Tên thích khách thậm chí còn trốn thoát. Đó là lí do ta ôm hận với tất cả bọn tăng sư - bởi có thể một trong số chúng chính là kẻ đã mưu sát cha.” Ronin nhìn Jack với đôi mắt đỏ ngầu, không phải do sake mà do nỗi buồn thương tủi hổ.
“Kể từ đó ta sống với nỗi nhục nhã và sự thất bại. Nhưng giờ thì ta đã có thể ngẩng cao đầu, làm tròn bổn phận của một samurai khi tương trợ và bảo vệ cậu. Ta đã sửa chữa lỗi lầm đó. Hi vọng đến một ngày linh hồn cha cũng sẽ tha thứ cho ta.”
Bắt gặp chiếc mũ rơm trên sàn, Ronin với tay lấy nó. Với tất cả sự ân cần, ông đặt nó lên đầu Jack rồi kéo sụp xuống để che khuôn mặt.
“Giờ cậu chính thức là một ronin rồi.”