Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
LUẬT CỜ VÂY

❊ ❊ ❊

logo

Dù bi quan là thế nhưng Ronin vẫn quyết định dạy Jack, dù sao thì trì hoãn giờ hành quyết cũng đồng nghĩa với việc có thêm cơ hội thoát ra.

Ba người ngồi quanh bàn cờ cạnh phòng trà, sáu tên lính canh đứng quan sát từ xa, nhưng vẫn luôn cảnh giác đặt tay trên kiếm.

“Hãy xem đây như địa bàn cần phải tranh đoạt”, Ronin chỉ vào bàn cờ vuông gồm 19 hàng dọc và 19 hàng ngang tạo thành 361 giao điểm. “Nguyên lí của cờ vây là giành càng nhiều đất càng tốt, hạ quân địch bằng cách bao vây chúng lại”.

Ronin lấy ra một quân đen từ trong bát gỗ.

“Hòn đá này chính là ‘quân’”, ông vừa nói vừa đặt cờ xuống bàn. “Đặt ở đâu cũng được, gọi là “khí”. Một khi đã đặt xuống thì không được di chuyển nữa. Nếu bị bao vây và mất hết “khí” xung quanh thì sẽ bị bắt làm tù binh”.

Võ sĩ nghiện rượu lại lấy các quân trắng ra khỏi bát thứ hai đặt xuống vị trí phía trên và hai bên trái phải của quân cờ đen, chỉ chừa lại mỗi một khu vực bên dưới còn trống.

“Khí của một quân cờ chính là khu vực ngang dọc của nó, không tính hướng xéo”, Ronin giải thích. “Quân đen đã rơi vào tình trạng “đả cật”, chỉ còn một khí và sẽ bị bắt ngay nước tiếp theo. Nước đó đi như thế nào?”

Ronin đưa Jack một quân cờ trắng. Nó không ngần ngại đặt ngay vào vị trí phía dưới quân đen.

“Tốt”, Ronin nói. “Nhưng phải cầm cờ bằng ngón trỏ và ngón giữa, trông sẽ lịch sự và quy chuẩn hơn.

Ông lấy quân cờ trắng Jack vừa đặt ra khỏi bàn cờ rồi đổi thành quân đen. Sau đó lại thêm vài quân đen nữa tạo thành hình chữ L.

“Các quân cờ được đặt liền kề nhau theo phương ngang hoặc dọc sẽ liên kết với nhau, kiểu như binh đoàn vậy. Việc liên kết như vậy sẽ làm chúng mạnh hơn, kháng cự tốt hơn, chỉ có thể bị bắt nếu toàn bộ khí xung quanh đều bị địch lấy hết”.

Ông bao vây đám quân đen hình chữ L bằng quân trắng.

“Đám quân đen này đã bị bắt...”, Ronin gỡ các quân đen ra, “quân trắng đã chiếm sạch địa bàn sau một đòn tấn công. Những trận chiến như thế này sẽ quyết định cục diện trận đấu. Vào cuối ván, khi cả hai bên đều không tìm được cách nào lấy thêm địa bàn, bắt quân địch, hoặc giảm đất đối phương thì người ta sẽ cộng điểm với tù binh để phân định thắng thua, gọi là “mục”, người thắng là người nhiều mục hơn”.

“Cũng dễ đó chứ”, Jack nhanh chóng nắm được luật lệ, cũng không khó hơn môn cờ đam ngày xưa nó thường chơi với cha là mấy.

“Đừng có tự kiêu!”, Ronin cảnh báo. “Bắt lính chỉ là một trong số các cách giành địa bàn. Quan trọng nhất là đặt quân như thế nào để giành được khí. Mỗi bước đi đều phải có tính chiến thuật cực cao”.

Vị võ sĩ bắt đầu đặt nhiều nhóm quân khắp bàn cờ. “Đặt quân gần nhau sẽ giúp chúng liên kết lại, khó bị tấn công hơn”. Ông trỏ vào một nhóm quân đen tưởng như đang bị bao vây bởi quân trắng, nhưng hóa ra vẫn còn hai khí trống. “Ngược lại, đặt quân cách xa sẽ tạo ra cơ hội làm chủ toàn cục, cũng như giành đất nhanh hơn”. Ronin bao phủ góc trên bên phải của bàn cờ với các quân trắng rời rạc. “Cái khó của cờ vây là phải cân bằng được tấn công và phòng ngự, cấp bách và dài lâu”.

“Sao mà ông biết được món này vậy?”, Hana đang ngồi xếp bằng bên cạnh lên tiếng hỏi.

“Ngày nào chẳng chơi với cha”, Ronin thoáng đăm chiêu.

Jack nhận thấy khóe môi cười nhanh chóng tắt ngấm trên gương mặt vị võ sĩ.

“Ông ấy cho rằng cờ vây rất hữu ích trong quá trình rèn luyện, không khác gì môn võ công. Và cách học nhanh nhất chính là trực tiếp chơi, Jack ạ”.

Ronin đưa bát cờ đen cho Jack.

“Quân đen đi trước. Cứ đánh rồi tôi sẽ giải thích sau”.

Jack và Ronin bắt đầu đấu tập. Ban đầu Jack cứ đặt cờ lung tung khắp mặt bàn, nhưng rồi nó phát hiện mình bắt đầu bị tấn công dữ dội bởi quân trắng. Đến giữa chừng, Ronin mới hướng dẫn Jack cách sửa thế lỗi, vượt qua quân địch, giảm tầm ảnh hưởng của đối phương, hay tập kích chiếm khí.

“Hãy học cách quan sát”, Ronin nói. Ông chỉ vào hai nhóm quân của Jack. “Tuy còn khí nhưng chúng xem như đã chết vì trước sau gì cũng bị bắt. Thế nên đừng mất công cứu nữa làm gì”. Nói đoạn lại chỉ một nhóm quân của mình. “Đám này thuộc cửa sinh, không bao giờ bắt được. Hãy nhìn vào hai chỗ trống gọi là “mắt” ở đây, cậu không thể đặt quân vào được vì đánh thế chẳng khác nào tự sát. Xây dựng những đám quân bất khả chiến bại như thế này chính là chìa khóa chiến thắng.”

Họ đánh thử thêm vài ván, mỗi lần Jack đều sống lâu hơn một chút, cũng như hiểu rõ hơn về trò chơi. Ronin còn hướng dẫn nó cách tấn công hướng này để phát triển hướng khác, hay hi sinh một nhóm quân để thực hiện nước đi quan trọng.

Jack cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung. Quá nhiều thứ để nhét vào cùng lúc. Nó đã biết luật chơi và các chiến thuật cơ bản, nhưng ghép vào toàn cục thì thật sự phức tạp. Môn cờ vây này cao siêu hơn bề ngoài rất nhiều lần.

“Phải cố lên nữa mới được!”, Ronin mắng. “Cậu quá chú ý đến tiểu tiết. Phải có cái nhìn toàn cục, điều khiển mọi trận chiến trên đấu trường”.

Hai người lại đánh. Jack tập trung đến mức quên hẳn thời gian, và phải đến khi lính canh mang cơm trắng và nước đến nó mới nhận ra rằng đã sang trưa. Họ vừa ăn vừa chơi tiếp.

Nghe theo lời khuyên của Ronin, Jack xem cờ vây như một môn võ, và quyết định thử áp dụng tuyệt kĩ Nhị Thiên. Cũng như việc chuyển từ một sang hai kiếm, nó chuyển hướng quan sát từ đơn sang đa chiều. Bàn cờ biến thành trận so tài với bốn võ sĩ, dần dần Jack chiếm được lợi thế trước Ronin - đầu tiên là ăn được cả nhóm quân, rồi tạo được hai “mắt”, thậm chí cướp khí lấn đất!

“Hình như cậu ấy đang thắng!”, Hana vui mừng thốt lên. Cô nàng quay sang nhìn khuôn mặt cau có của Ronin. “Cậu ấy đang thắng... phải không?”

Ronin quan sát bàn cờ rồi định trả lời thì Kanesuke xộc tới với nụ cười gian xảo trên khuôn mặt nhăn nhúm.

“Đến giờ rồi”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang