
Khu rừng tối đen như mực, cây cối phủ kín cả mặt trăng. Riêng khu vực thoáng đãng chỗ Jack và Ronin cắm trại lại có chút ánh sáng từ sao, điều này càng bất lợi hơn đối với họ. Cả hai cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của bất kì chuyển động nào khác, nhưng rõ ràng người theo dõi họ ẩn nấp rất kĩ càng.
“Cậu chắc chứ?”, Ronin thì thầm, tay đặt sẵn trên chuôi kiếm.
Jack khẽ gật đầu, với tay lấy bổng chuẩn bị tư thế chiến đấu. Nó cảm nhận được có kẻ đang ở ngoài kia nhìn mình. Quân lính ư, bọn chúng thuộc dạng lấy đông ép ít, ỷ mạnh hiếp yếu, chứ không thích hành động bí mật. Hay là giặc cướp? Chẳng lẽ nó xui xẻo đến mức bị tấn công lần nữa? Ninja? Lạ lùng là nó lại mong chờ nhất đáp án này.
Bởi lẽ ninja đã không còn là kẻ thù nữa. Soke từng dạy Jack Long Thủ Ấn - dấu hiệu bí mật nhằm tỏ rõ với các nhẫn giả khác rằng mình không phải kẻ thù. Thành công thì chưa dám chắc, liệu có ninja nào tin một thằng nhóc ngoại quốc lại thuộc phe mình không?
Hơn nữa Ronin lại khác. Hiển nhiên ông sẽ không thích thú gì với chuyện bị ám sát. Một cuộc đụng độ nảy lửa chắc chắn sẽ diễn ra.
Vị võ sĩ đứng phắt dậy.
“Ông định đi đâu?”. Jack hỏi ngay.
“Thiên nhiên vẫy gọi”, Ronin lớn tiếng đáp, nháy nháy chân mày ra hiệu đây là một cái bẫy.
Nói đoạn ông biến mất trong bóng tối, đem theo cả sự ồn ào. Chỉ còn lại một mình, Jack tiếp tục quan sát động tĩnh xung quanh. Nó biết các ninja có thể ngụy trang thành đá, gốc cây, hay nấp trong cỏ rậm. Rừng đêm yên tĩnh thậm chí có thể ẩn giấu hàng tá sát thủ, tuyệt đối không thể xem thường.
Thế rồi, đột nhiên Ronin im bặt.
Jack xoay người theo hướng đó thì thầm, “Ông có sao không. Ronin?”
Không hề thấy hồi âm. Jack siết chặt cây bổng trong tay. Có thể ông ta không nghe thấy, mà cũng có thể đã bị bắt giữ, thậm chí đã bị giết. Ninja là bậc thầy trong kĩ nghệ hạ thủ đối phương không tiếng động. Và nếu Ronin đã chết thì tiếp theo sẽ là Jack.
Yên tĩnh tiếp tục bao trùm; thậm chí rừng cây như thể đã ngừng thở.
Căn cứ vào mức độ ẩn thân của kẻ địch, Jack đoán chắc đây là một cuộc tập kích của các ninja. Nghĩ vậy nó bèn đan các ngón tay lại chỉ chừa ngón cái và ngón út tạo thành dạng chữ V - Long Tự Ấn - rồi xoay một vòng quanh tứ phía.
Jack chờ đợi một câu trả lời.
Chẳng có gì cả.
“Ronin?”, Jack bồn chồn.
Tiếng cành cây gãy vang lên phía sau làm Jack vội vàng quay lại, cây bổng trong tay sẵn sàng đánh xuống bất kì lúc nào. Ánh kiếm lấp lánh xuất hiện cùng một chiến binh có vẻ ngoài dữ tợn.
“Chả thấy cái gì”, Ronin bực mình.
Jack hạ vũ khí xuống nói, “Nhưng rõ ràng tôi cảm nhận được chuyển động”.
“Thế thì cậu tự đi mà phòng thủ”, Ronin tra luôn kiếm vào vỏ rồi nằm phịch xuống đất.
“Ông định thế nào”, Jack hỏi.
Ronin thậm chí chẳng buồn đáp. Ông chắp tay ra sau đầu rồi nhắm mắt mặc kệ nó canh gác một mình.
Jack vẫn không thể rũ bỏ cảm giác bồn chồn của người bị theo dõi. Nhưng đã quan sát khắp bụi rậm vẫn chẳng thấy ai khiến nó dần nghiêng về giả thuyết lo lắng trước việc phải quay về Kyoto đã gây ra ảo giác.
Dẫu rất mệt, nhưng Jack vẫn quyết định thực hiện một bài thiền định chữa thương trước khi ngủ. Con mắt sưng đã xẹp xuống, các vết trầy trụa mờ đi rất nhanh, nhưng có lẽ phải vài ngày nữa mới lành hẳn được. Nó thì thầm niệm chú tránh đánh động Ronin.
Thế rồi nó cũng ngả người xuống khúc cây và chìm dần vào giấc ngủ.
Một sinh vật chui ra từ trong bụi rậm, con mắt thâm quầng tỏa sáng như ánh sao, chiếc mũi liên tục khịt khịt ngửi. Jack cố ý để con thú tiếp cận.
Một con tanuki, nó thầm nghĩ.
Lốc bất ngờ cuốn lá bao quanh con tanuki biến nó thành hình người cao lớn. Rất nhanh sau đó cơn lốc biến mất để lại một người đàn ông râu ria xồm xoàm vận áo chùng màu đỏ.
“Ta có một câu hỏi, chàng trai trẻ! Cái gì tốt hơn thần, ác hơn quỷ? Người nghèo có nó, người giàu muốn nó, ai ăn nó phải đổi bằng mạng. Nếu cậu trả lời được thì ta sẽ cho cậu manh mối.”
Jack định nói, nhưng miệng lại không thể mở ra. Cặp môi dính chặt với nhau như bị dán keo.
Tiếng vị sơn tăng lại thu nhỏ dần, âm thanh vang vọng tựa đá rơi xuống giếng sâu. “Thứ cậu tìm đã mất... Thứ cậu cho sẽ trở lại... Thứ chống lại cậu sẽ biến mất... Và điều cậu muốn là không thể...”
Áo choàng của nhà sư rơi xuống đất, con tanuki từ đó chui ra phóng thẳng vào rừng, để lại tiếng động như bước chân trên tuyết đầu mùa...
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Jack chợt cảm nhận một bóng đen phóng đi trước mắt. Bàn tay kẻ lạ mặt vừa với tới kiếm Ronin thì Jack đã bật dậy phóng người đến dùng đòn vật qua vai khóa chặt đối phương xuống đất, siết chặt cây bổng ngay yết hầu hắn. Lúc này thì Ronin cũng tỉnh giấc, tay cầm đoản kiếm sẵn sàng kết liễu kẻ địch.
“Kh... Khoan đã!”, một giọng nói hoảng sợ vang lên.
Jack nhìn chằm chằm vào cặp mắt đen láy của nhân vật có ngoại hình chẳng khác gì mèo hoang trước mặt. Cô nàng này vấn tóc thành búi, mặt nhọn, môi hồng, mũi xinh xắn.
“Ninja gì kì vậy?”, nó hỏi sau khi nhận thấy bộ quần áo đen đúa bẩn thỉu của cô gái.
“Võ sĩ gì kì vậy?”, cô nàng vặn lại, cặp mắt mở to cảnh giác nhìn thằng nhóc tóc vàng, mắt xanh đang đè lên mình.
Jack nới lỏng áp lực nơi cổ, nhung không thả khóa tay. “Dạng chuyên bảo vệ người khác khỏi thích khách như cô ấy”.
“Tôi không phải thích khách!”
“Thế cô vừa làm gì?”
“T... Tôi... chỉ muốn xem hộp gỗ của ông ta...”, cô chỉ chiếc inro giắt hông của Ronin nói.
“Thì ra là trộm cắp vặt!”, võ sĩ nghiện rượu thốt lên khinh bỉ, cặp mắt đỏ như máu trợn trừng lên.
“Tôi không phải là trộm!”, cô gái phẫn nộ.
“Chứ không thì là gì?”, Ronin chất vấn.
Nữ ninja đắn đo một lát rồi đáp, “Siêu đạo chích!”
“Quá tầm thường”, Ronin lè nhè. “Vừa ra tay đã bị bắt”.
“Xin lỗi, có kẻ ồn ào đi ngang qua”, cô gái nói với vẻ tự hào, “Mà không biết tôi đứng nấp ngay sau lùm cây đấy”.
Ronin đứng luôn dậy vẫy tay bảo với Jack. “Để ta kiểm tra xem nó có gì”.
Nói đoạn ông nắm chặt cổ tay cô gái dốc ngược lên lắc mạnh.
“Buông tôi ra!”, cô nàng la lối phản đối trong vô vọng.
Ba chiếc kẹp tóc, một chiếc quạt, một cái lược, một túi tiền, và một con dao găm rơi xuống.
“Cũng không tồi”, Ronin thả cô gái xuống và nhặt chiếc túi đổ ra tay. “Cái gì đây? Bùa may mắn hả?”
Một con hạc giấy nằm ngay ngắn trong lòng bàn tay Ronin bên cạnh những đồng xu. “Đừng nói là ăn trộm bây giờ cũng học xếp origami nha”. Jack đưa mắt nhìn con chim nói, “Cho tôi xem”.
Ronin đưa hạc giấy cho Jack. Nó lật cánh lên, bên dưới là dòng chữ Senbazuru - Thiên vũ hạc. Truyền thuyết kể rằng ai xếp đủ một nghìn con hạc giấy sẽ được ban tặng một điều ước. Yori, một người bạn của Jack đã xếp con hạc này cho Jack để chúc phúc cho nó trên đường về nhà.
“Cô ăn cắp thứ này của tôi phải không?”, Jack hỏi cô gái, lúc này đã ngồi dậy và đang nhăn nhó phủi lá cây trên người.
Cô nàng nhìn nó vẻ thách thức. “Không”.
“Thế cô lấy ở đâu?”, Jack nắm tay khẩn nài. “Một tên võ sĩ”, nữ đạo chích giật tay đáp. “Hắn chết rồi”.
“Cô còn trộm thêm gì nữa không?”
Im lặng không đáp.
“Trả lời đi!”, Ronin nạt.
“Không...”, cô gái co người lầm bầm.
Vị võ sĩ ngay lập tức cầm dao sấn tới.
“Ít tiền lẻ... và viên ngọc đen từ mấy người còn lại...”, cô nàng bèn tiết lộ.
“Ngọc đen!”, Ronin khựng lại và lớn tiếng.
“Thế giờ nó ở đâu?”, Jack đảo mắt nhìn qua những vật dụng rơi vãi trên đất.
Đáp lại nó là nụ cười tự mãn. “Bán rồi”.