
“Thật không thể tin là Lãnh chúa Sanada lại thả chúng ta đi”. Jack thảng thốt khi cùng Ronin và Hana rời khỏi Nara đi vào vùng rừng núi.
Trời mưa lăn phăn, nhưng điều này không hề làm giảm hưng phấn của họ. Vị lãnh chúa kia tuy rất ma mãnh nhưng là người giữ chữ tín, đến mức còn trao trả chiếc hộp và vũ khí trước khi đuổi cả ba đi.
“Thả, nhưng không thả xa đâu”, Ronin hớp một ngụm rượu nói. Ban nãy Hana đã kịp tranh thủ thó vài đồng tiền của Sanada nên mọi người cũng tranh thủ mua lương thực. “Có điều cơ hội thì vẫn là cơ hội. Tất cả đều nhờ có Hana”.
Ronin đưa tay lên vai cô nàng siết chặt. “Không thể ngờ một đạo chích lại có thể nhanh trí hơn cả lãnh chúa”.
Hana nheo nheo mắt. “Tôi lạ gì mấy trò này. Sống trong giang hồ thì phải thế”.
Ronin tươi cười kéo cô nàng lại gần. “Ta rút lại những lời đã nói về cô, Hana. Tuy cô là một đạo chích, nhưng thậm chí còn dũng cảm và trung thành hơn rất nhiều võ sĩ mà ta biết”.
Mặt Hana đỏ lên trước lời khen ngợi. Nhìn hai người ở bên nhau gần như là cha con, Jack nhận ra họ thật sự rất hợp nhau - thậm chí là rất cần có nhau. Trong những ngày qua, duy nhất lần này mắt Ronin không chất chứa niềm hối tiếc.
Lúc bọn họ đi đến ngã tư thì khuôn mặt Ronin đột nhiên nghiêm túc trở lại. “Đến lúc chia tay rồi”, ông tuyên bố.
Hana há hốc miệng, bao nhiêu vui sướng tan thành mây khói. “S... sao lại thế?”
“Lệnh truy nã đã được gửi đi toàn quốc. Ở với nhau quá dễ bị phát hiện”.
Jack biết quyết định của Ronin là hoàn toàn chính xác. Với việc bị người của Tướng Quân, băng Bọ Cạp, và giờ là Lãnh chúa Sanada truy đuổi, khả năng thoát thân là rất thấp. Nếu đi riêng lẻ thì ít ra còn có thể ẩn vào đám đông mà thoát thân.
“Nhưng tôi biết phải đi đâu đây”, Hana không hề muốn nghĩ đến viễn cảnh đó. “Tôi muốn được đi với hai người”.
Thấy nữ đạo chích nói như vậy, Jack nghĩ bụng để cô nàng một mình có khi còn nguy hiểm hơn.
“Hay cho Hana đi cùng với ông nhé, Ronin?”, Jack gợi ý.
“Ừ!”, Hana tóm lấy ngay cơ hội. “Ông có thể dạy tôi võ thuật, còn tôi nấu ăn, giặt giũ cho ông”.
Ronin dứt khoát lắc đầu, nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt Hana. Rõ ràng chuyện này với ông cũng rất khó khăn.
“Tôi là con người của rắc rối”, vị võ sĩ nhìn chằm chằm vào bình rượu nói. “Không thích hợp để phụ nữ ở cùng”.
Hana siết chặt tay áo Ronin nài nỉ. “Làm ơn đi. Ông thậm chí sẽ không nhận ra sự hiện diện của tôi đâu mà”.
“Không được!”, Ronin giật ra.
Mắt Hana ứa lệ, việc bị chối từ còn kinh khủng hơn phải chia tay.
Jack cũng không thể mạo hiểm để cô nàng đi cùng mình đến Nagasaki. Nó thậm chí còn bị truy lùng gắt gao hơn Ronin. Nhưng mà, một ý tưởng chợt lóe lên. Và việc này sẽ giải quyết được nỗi lo vốn chất chứa trong tim nó từ lúc ở Kyoto.
“Hana, hãy đi về hướng đông... đến Toba”.
“Nhiệm vụ gì à?”, nữ đạo chích tươi tỉnh hơn một chút.
“Ừm, một nhiệm vụ rất quan trọng”, Jack đặt vấn đề. “Cô phải báo cho Akiko biết rằng Kazuki đang đi tìm và muốn báo thù”. Nói đoạn nó đưa chiếc hộp cho Hana. “Đưa cái này cho Akiko, cô ấy sẽ biết cô là bạn của tôi. Cô ấy nhất định sẽ chăm sóc tốt cho cô”.
“Anh cùng đi với tôi nhé!”, Hana háo hức.
“Không được. Làm vậy chỉ dẫn đường cho băng Bọ Cạp đến sớm hơn thôi”, Jack giải thích. “Tôi sẽ đi theo hướng ngược lại, cố ý để lộ tung tích để đảm bảo dụ chúng khỏi hướng Toba. Cô có thể nhận nhiệm vụ này giúp tôi chứ?”
Hana đón chiếc hộp bằng cả hai tay rồi gật đầu đầy quyết tâm.
“Cảm ơn cô, Hana”, Jack thở phào nhẹ nhõm vì giờ thì ít ra Akiko cũng được báo tin trước.
Ba người chia lương thực, sau đó Jack và Ronin nhìn Hana vẫy tay lần cuối rồi khuất dần sau ngọn đồi.
“Một tâm hồn can đảm”, Ronin nói. “Ta sẽ rất nhớ con bé”.
“Kể cả màn líu lo liên hồi ư?’, Jack ngạc nhiên khi nghe lời tâm tình của Ronin.
“Ừ”, Ronin thừa nhận. Ông quay sang Jack nói. “Xin lỗi vì không thể tìm lại bản hải đồ cho cậu”.
“Chúng ta đã cố gắng hết sức rồi”, Jack nghiêm mặt. “Bây giờ còn cố tìm Botan thì khác nào giao mình vào miệng cọp.
Nó biết giờ là lúc phải nhìn vào sự thật, dù tàn nhẫn đến mấy - kỉ vật của cha đã thất lạc. Điều cậu muốn là không thể, đúng như lời vị sơn tăng. Đây nhất định là cái không thể mà ông ta nói. Dù nỗ lực đến đâu, mạo hiểm đến mấy thì nó cũng không thể lấy lại món đồ đã mất, không thể giữ được lời hứa với cha, và cũng không thể đảm bảo được tương lai cho Jess.
“Đừng lo, ta sẽ đi tìm tay Botan đó... và cả bản hải đồ”.
“Ông đã giúp tôi quá nhiều rồi”. Jack nhấn mạnh. “Đừng liều mạng thêm nữa”.
“Cũng chẳng còn mấy để mà liều đâu”, Ronin nâng bình rượu lên nói. “Được giúp cậu là một vinh dự đấy, võ sĩ trẻ tuổi”.
Nói đoạn ông cúi xuống thi lễ rồi đi theo hướng bắc về phía Kyoto.
“Khoan đã!”, Jack lên tiếng. “Tôi chưa trả công cho ông”.
“Cậu không cần phải làm vậy”.
“Có chứ”, Jack vừa nói vừa đuổi theo. “Đây là vấn đề danh dự. Chúng ta đã giao kèo ông được chọn một thứ trong số hành lí thu về”.
“Cặp kiếm chắc chắn không được rồi”.
“Vậy thì... viên ngọc trai vậy”, Jack đề nghị rồi lấy từ trong áo ra chiếc trâm bằng vàng. Tuy không muốn rời xa viên ngọc, nhưng hẳn Akiko cũng muốn nó là người biết giữ chữ tín. Dù sao đây là việc nên làm.
“Cảm động quá ta!”, một chất giọng mỉa mai vang lên.
Jack và Ronin quay phắt lại. Võ sĩ lạ vận bộ kimono nâu xuất hiện trong sự kinh ngạc của hai người. Tên này ngực trần, tay cuồn cuộn cơ bắp, trông dáng vẻ hẳn phải rất khỏe và dày dạn kinh nghiệm chiến trường. Khuôn mặt góc cạnh tô điểm bởi chòm râu dê cùng ria mép tỉa tót cẩn thận. Có điều mũi lại rất xẹp, phần nhiều đã từng gãy trong một trận chiến, hơn nửa cằm hằn sẹo khá sâu.
“Ronin! Không ngờ mình lại gặp nhau”, người đàn ông mở tay ra chiều thân thiện. Ronin nhìn chằm chằm vẻ khó hiểu, tay sẵn sàng rút kiếm.
“Mới đó mà đã quên rồi à?”
Ronin nhíu mày quan sát đối phương thật kĩ lưỡng. “Trí nhớ kém lắm. Thử nhắc xem”.
“Lúc đó anh khá say rồi. Mà anh tỉnh táo như bây giờ mới thật sự là kì tích đấy”.
“Rốt cục mày là ai?”. Ronin sốt ruột.
“Botan đây chứ ai”.
Jack và Ronin lập tức rút kiếm, không ngờ người mình cần tìm lại tự mò đến thế này.
“Anh nghĩ sao lại tính tấn công bạn cũ vậy?”, Botan nói, hoàn toàn không có vẻ gì là sợ hãi.
“Tao không phải bạn của mày”, Ronin gắt. “Bản hải đồ đâu rồi?”
Botan cười lớn. “Tôi cũng đang tính hỏi anh câu đó đây!”
“Ý mày là sao?”, Ronin cau có hỏi.
“Nè nè, anh cố nhớ lại coi. Kanesuke mong nhất chính là quyển sách đó đấy. Nhanh nhanh tiết lộ thông tin đi”.
Jack cũng ngạc nhiên không kém gì Ronin. “Chúng tôi đang tìm ông để hỏi về vấn đề đó đây”.
“Tao không nói với mày, thằng ngoại quốc”, Botan nạt. “Đáng lẽ mày phải chết rồi”.
Nói đoạn lại quay về phía Ronin cười cười. “Công nhận thấy anh theo thằng ngoại quốc tôi cũng hết cả hồn. Ai lại đi giúp nạn nhân đoạt lại thứ mình đã tham gia cướp cơ chứ!”
Đến đây thì Botan phá lên cười khi thấy biểu cảm kinh ngạc trên khuôn mặt Jack và Ronin.
“Dối trá!”. Ronin hét lớn, tuy vậy, mặt ông vẫn có vẻ đăm chiêu.
Jack nhận thấy điều này và dần chuyển hướng chú ý sang người bạn đồng hành mấy ngày qua của mình. Chẳng lẽ ông ta đã tấn công nó trước khi gặp nhau tại phòng trà ở Yamashiro? Tình cảm kia chỉ là sắp đặt giả đối?
Nó liên tục nhìn Ronin và Botan tìm câu trả lời.
“Thế ra cả hai đều quên sạch rồi à?”, Botan lắc đầu cười ngặt nghẽo.
Bất thình lình tiếng cười của người này trở nên vô cùng quen thuộc, vết sẹo đó, cái mũi gãy đó, và mùi rượu nồng nặc của Ronin cũng vậy.
Màn sương trong đầu dần tan biến, một tia kí ức xuất hiện trong đầu Jack…