
Đường phố Kizu hoang vắng trong tiết trời se lạnh của mùa thu. Ngôi nhà của thương gia nằm bên ngoài thị trấn, được bao quanh bởi khu vườn rộng rãi.
“Làm thế này liệu có ổn không?”, Jack thì thầm trong lúc quan sát những cánh cổng gỗ chắc chắn.
“Lấy lại đồ của mình thì đâu gọi là trộm cắp”, Ronin khẳng định.
Jack không phản đối, nhưng cũng chẳng thấy an tâm hơn.
“Hơn nữa”, võ sĩ tiếp tục, “Nhóc này sẽ là người duy nhất phạm pháp”.
Hana ủ rũ ngồi cạnh Ronin. Họ đã dành cả buổi chiều để bàn bạc cách lấy lại viên ngọc. Tiến hành giữa ban ngày là quá mạo hiểm. Sẽ có nhân chứng ở đó, có khả năng sẽ xảy ra xung đột, đụng độ bất ngờ, hay thậm chí bị bắt bởi bọn lính canh. Làm việc vào ban đêm sẽ có thêm nhiều thời gian bỏ trốn trước khi sự việc bại lộ.
Jack kéo Ronin lại thì thầm. “Nhưng Hana đã biết giá trị thật của viên ngọc rồi, làm sao đảm bảo được cô ta sẽ không bỏ chạy luôn chứ?”
“Chính xác. Vậy nên cậu sẽ phải đi theo”.
“Tôi á?”
“Thì căn bản vẫn là đồ của cậu mà”, Ronin thản nhiên hớp một ngụm rượu.
Jack cân nhắc xem có nên làm việc điên rồ này hay không, cuối cùng thì khát khao lấy lại món quà của Akiko đã chiến thắng.
Viên ngọc này tượng trưng cho sợi dây liên kết giữa hai đứa - mãi mãi bên nhau. Hơn nữa thành công lần này sẽ tiếp thêm hi vọng cho nó trên đường lấy lại toàn bộ hành lí - trong đó quan trọng nhất là bản hải đồ.
“Vậy thì đưa tiền cho tôi nào”, Jack nói.
“Trên đường đi còn cần lương thực,...”, Ronin lắc lắc bình rượu đã vơi hơn nửa.
“Đành là thế, nhưng tinh thần võ sĩ đạo yêu cầu samurai phải trung thực. Dù buôn bán gian lận đi chăng nữa thì tiền vẫn là của ông ta.”
Bị buộc phải chấp nhận sự thật, Ronin bèn giao lại khoản tiền rồi bước vào chỗ ẩn nấp trong lùm cây.
“Tôi sẽ canh chừng ở đây”, ông vừa nói vừa nhâm nhi sake. “Thôi đi đi!”
Hana nhìn Jack. “Bạn của anh suốt ngày toàn ra lệnh. Hắn đã bao giờ làm được việc gì ra hồn chưa vậy?”
Jack chưa thể xem Ronin như một người bạn, nhưng dù sao người đàn ông này cũng từng cứu mạng nó lúc ở quán trà nên trả lời là: “Thỉnh thoảng”.
Hana bèn đi trước dẫn đường vào nơi thấp nhất của bức tường để chuẩn bị trèo vào.
“Nhớ đừng gây ra tiếng động”, cô nàng cảnh báo.
“Không cần phải lo”, Jack đáp trong lúc đỡ Hana lên.
Nữ đạo chích này hoàn toàn chưa biết Jack từng luyện qua kĩ năng di chuyển bí mật của ninja. Nó nhẹ nhàng nhảy qua bờ tường rồi êm ái hạ xuống bên cạnh Hana. Cảnh vật khu vườn lờ mờ trong ánh trăng, một phòng trà nhỏ dựng lên cạnh bờ hồ, bao phủ bởi khuôn viên cỏ cây được chăm chút cẩn thận, cổng rào nối với căn nhà bên trong bằng con đường đá trải dài có đèn lồng đá điểm xuyết.
Dĩ nhiên Jack và Hana sẽ không đi bằng lối này - quá ồn ào - hai đứa di chuyển thật nhẹ nhàng đến cửa chính. Căn nhà tối om, nhưng chúng biết thương gia và cô vợ trẻ vẫn đang ở nhà, bởi vì lúc chiều đã tận mắt nhìn họ bước vào trong. Phòng đầu tiên gần như trống không, ngoại trừ hốc tường trưng bày hoa, và một bức tranh cuộn hình đôi chim chuyền cành.
Cố tình để cửa mở để tiện thoát thân, Jack cùng Hana tiến vào hành lang dẫn đến cầu thang gỗ. Họ cẩn thận lên tầng trên, nhưng Hana vừa chạm chân tới sàn thì một tiếng “két” lớn vang lên.
Hai đứa đứng sững lại.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà dài tựa hàng thế kỉ, tưởng như chuông báo động sẽ vang lên cùng những tiếng chân người xộc tới. Thế nhưng chẳng có gì xảy ra cả. Thở hắt một hơi nhẹ nhõm. Jack cùng Hana bắt đầu kiểm tra từng phòng một.
Hai phòng đầu tiên không có người hay vật gì, nhưng gian phòng nhìn ra vườn lại vang lên tiếng ngáy đều đặn. Jack đưa mắt nhìn vào khe hở giữa cánh cửa và khung gỗ. Người thương gia đang ngửa mặt ngủ say sưa, bên cạnh ông ta là cô vợ trẻ - đầu đặt trên tấm gối cao, có vẻ để tránh làm hỏng mái tóc được chăm chút kĩ lưỡng.
Hana nhón đi nhẹ nhàng như một chiếc bóng vào trong phòng ngủ và bắt đầu lục lọi các ngăn của chiếc tủ gỗ được son bóng loáng. Cô nàng hành động rất chậm chạp khiến Jack sốt ruột cũng vào trợ giúp. Nhưng viên ngọc của Akiko hoàn toàn không được cất giấu cùng những món trang sức khác ở đây.
Hana lắc đầu đóng ngăn tủ cuối cùng lại. Lúc nữ đạo chích chuẩn bị quay đi, Jack nhận ra vật sáng lấp lánh từ trong tay cô nàng. Nó vội vàng ra hiệu bắt cô ta trả lại, khi lập bàn kế hoạch đã quy định rất rõ chỉ được lấy viên ngọc, chỉ viên ngọc mà thôi. Hana miễn cưỡng mở tủ cất. Đúng khoảnh khắc này, Jack quan sát vợ thương gia và phát hiện ra chiếc trâm vàng vẫn được cắm trên đầu cô ta - hiển nhiên sẽ rất khó nhìn thấy viên ngọc đen giữa đêm khuya như thế này.
Nó nhanh chóng đánh động Hana. Cô nàng nhăn nhó trước nhiệm vụ sắp tới. Muốn tháo được cây trâm ra sẽ cần phải rất bình tĩnh, cũng như hành động phải cực kì khéo léo.
Với Jack lại khác. Nó thậm chí đã từng dùng mưu trí trộm thành công gối lót đầu của Soke, đại tông sư ninja nữa kia.
Yên lặng tập trung hết mức, Jack từ từ lẻn về phía vợ thương gia. Nó quỳ xuống cạnh cô ta, cố gắng thở thật nhẹ để không đánh động, rồi đưa tay kéo nhẹ nhẹ...
Nhưng dù đã tỉ mẩn hết sức thì món trang sức vẫn bị kẹt lại. Sẽ rất khó để lấy ra được mà không đánh thức thiếu phụ dậy. Hana biết ý nên bước đến trợ giúp. Nữ đạo chích đẩy Jack sang bên nhằm tháo kiểu đầu chải chuốt kia xuống trước. Đúng lúc này thì một trong số các cây lược cô nàng lén lấy cắp ban nãy trượt khỏi tấm áo kimono rơi xuống sàn.
Cặp mắt vợ thương gia mở bừng ra.
Cô ta trừng mắt kinh hãi nhìn Jack. Rất nhanh sau đó, một tiếng hét chói tai vang lên.
Jack vội vàng nắm tay Hana kéo ra khỏi phòng chạy về phía ban công nhảy xuống bên dưới phóng như bay lên tường lẩn vào bóng tối.