Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5857 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 15
ma tử thân sinh

❊ ❊ ❊

Lý Thi đi cùng Độc Cô Ngôn Chí đến thư phòng không dám có chút trì hoãn, tường tận mang sự tình phát sinh ở khu rừng ngoài trấn nói lại. Đồng thời cũng nói đến 1 số tình hình trong võ lâm có liên quan đến tinh nguyên thạch. Đương nhiên việc Độc Cô Bại Thiên chọc ghẹo nàng đã được giảm bớt rồi.

Độc Cô Ngôn Chí trầm ngâm hồi lâu mới nói: "không ngờ chỉ 1 Lưu gia và Lạc gia nhỏ bé mà cũng dám vuốt râu hùm, quả đúng là ko muốn sống nữa"

Nếu như không thấy võ công của Độc Cô Ngôn Chí trong lúc tức giận để lộ ra. Lý Thi nhất định cho rằng ông đang nói khoát. Lạc Gia cùng Lưu Gia tuy không phải hung bá thiên hạ, nhưng mà cũng là thế lực uy chấn nhất phương. Bất quá hiện tại nàng tin tưởng Độc Cô Gia có thực lực, một gia tộc trong võ lâm mọi người nhìn đều thấy suy tàn kì thật là tránh né sự đời lại khó mà tưởng tưởng tượng nỗi thật lực

"Ta biết cô nương là đệ tử của Vụ Ẩn Phong, đã nắm được không ít tình trạng của Độc Cô Gia, nhưng mà có một số sự tình không như tưởng tượng của các người, võ công của ta không tầm thường như những gì các người tưởng tượng phải ko?

Tròng lòng Lý Thi ngầm thì thầm: không chỉ tầm thường, mà thật ra là cao đến đáng sợ. Miệng thì trả lời: Tiền bối võ công cao cường, cao thâm mạc trắc, quả là vượt suy nghĩ của mọi người, cùng với tư liệu mà sư môn có được hoàn toàn khác biệt."

"Độc Cô Gia thật sự từ lâu đã không còn màng đến võ lâm nữa rồi, chúng ta định rút chân ra khỏi võ lâm, "chỉ là hổ không muốn đả thương người, người lại muốn đả thương hổ". Độc Cô Gia tịnh không sợ chuyện gì hết, ai định cưỡi lên đầu lên cổ chúng tôi mà tác oai tác oái, chúng tôi sẽ không nể mặt họ. Khi nào lo liệu tang sự cho Bại Thiên xong, ta muốn Lạc Gia cùng Lưu Gia tên tuổi bị xóa khỏi võ lâm."

Lí Thi nghe mà cảm thấy run rẩy, nàng tuyệt đối tin tưởng lời của Độc Cô Ngôn Chí, lúc đầu một người mất đi ái tử đều có thể làm mọi chuyện.

Độc Cô Ngôn Chí thì thầm: "Bại Thiên lúc nhỏ rất khả ái. Tuy có nghịch ngợm, hang ngày bên ngoài thường đánh nhau với người ta, nhưng mà ở nhà lại rất ngoan.

Lý Thi nghĩ thầm: sớm đã biết không tốt lành gì, ở nhà giả bộ, lúc bé đã xấu xa như vậy, thảo nào lớn lên cũng như vậy.

"Nó rất thông minh, với lại căn cốt rất tốt, là kì tài luyện võ. Nhưng tính tình hiếu động, lại lười tập võ. Chẳng qua mới một năm nay tập luyện một chút võ công đơn giản. Nếu như chịu tập luyện từ bé, với tư chất như thế, thì sớm đã danh động thiên hạ, thì làm sao lại có thể nằm dưới sân như thế này được " Độc Cô Ngôn Chí vẻ mặt chìm trong bi thương.

Lý Thi lặng lẽ đứng bên cạnh, nàng biết lúc này có nói gì thì cũng vô dụng, còn không bằng để ông ta nói hết những gì trong lòng, phát tiết ra một chút.

Ngay lúc đó, trong sân có một am thanh vang dội truyền đến: " các người đừng có nói lung tung, cháu ta sao chết được, cháu ta ở đâu?"

Độc Cô Ngôn Chí và Lý Thi từ thư phòng bước ra vẻ mặt khó coi nhìn Độc Cô Phi Vũ vừa quay về, một lão nhân hình dáng tiên phong đạo cốt sao có thể là lãng tử năm xưa? Lý Thi có cảm thấy khó tin.

"Phụ thân, Bại Thiên thật sự đã…"

Không để ý đến Độc Cô Ngôn Chí, Độc Cô Phi Vũ đi trực tiếp đến cái cáng phía trước, lật mí mắt của hắn lên quan sát, nhắm mắt trầm tư, như đang suy nghĩ, cuối cùng song thủ để lên trên đầu hắn. Chúng nhân đều không dám thở mạnh, chăm chú nhìn hắn, hy vọng có kì tích xảy ra. Một lúc sau Độc Cô Phi Vũ buông hai tay ra, sau đó nở nụ cười: "Thằng cháu ta… không chết"

Chúng nhân nghe xong hận ko thể đánh cho lão một cái, sau đó đều thở hổn hển. Lý Thi cũng đồng cảm, hận không thể bứt râu của lão. Chúng nhân trong nội tâm đều cao hứng, hôm nay đã xảy ra quá nhìu việc, vui mừng đau buồn, chúng nhân đều không thể ngừng khóc, lớn tiếng chúc mừng. Lão phu nhân cùng phu nhân càng vui hơn và đang khóc thút thít, mỉm cười mà rơi lệ.

Qua một lúc mọi người đều bình tĩnh lại hết, lão già nói: "Ngôn Chí, Ngươi sao lại mất bình tĩnh thế, làm kinh động đến mẹ ngươi"

"Dạ, Phụ thân nói phải ạ"

"Còn không gọi người đưa Bại Thiên vào trong đi"

Chúng nhân cẩn thận mang Bại Thiên vào trong, lão đầu lại tiếp tục nói: "Bại Thiên chỉ chết giả, não vẫn còn hoạt động, nhịp tim và hô hấp không ngừng hẳn chỉ là đập rất chậm, các ngươi về nhà đi, chắc vài ngày nữa là tỉnh lại thôi."

Chúng nhân ào ào bỏ đi.

Lý Thi dựa vào có duyên với ngọc thạch mà ở lại, đồng thời cũng muốn lấy lại dây chuyền mặt ngọc. Nàng nhìn thấy Độc Cô Ngạo Nguyệt trước khi về còn cùng với mẫu thân của Độc Cô Bại Thiên to nhỏ với nhau, còn hướng về phía nàng, torng lòng hận không thể cắn hắn. Quả không sai, thoáng sau mẫu thân Độc Cô Bại Thiên đi về phía nàng, nhiệt tình dị thường. Lý Thi được "sủng ái" nhưng "kinh sợ", thân thể thây không thoải mái.

Đợi chúng nhân đi hết, còn lại một mình Độc Cô Phi Vũ, ông ta lẩm bẩm tự nói: "xá thân thành ma, thân tử ma thành, ma tử thân sinh."

Lúc đó Độc Cô Bại Thiên đang thần du thái hư, liên tục mơ màng. Lúc này phát sinh sự tình vô cùng đặ biệt, ngọc thạch lại lóe sang lần nữa, màu sắc dần dần trở nên trong trẻo trở thành một khối cực phẩm ngọc thạch. Lý Thi nghĩ lặng lẽ thu hồi dây chuyền mặt ngọc, nhưng không thể nào lấy rời khỏi Độc Cô Bại Thiên.

Sauk hi Ngọc Thạch phát sinh biến hóa, Độc Cô Bại Thiên tiến vào một loại trạng thái kì diệu. Hắn cảm giác được mình không chết, mà còn đã tỉnh lại rồi chỉ là không thể nói năng động đậy. Bên ngoài phát sinh sự tình gì hắn đều biết, Lý Thi muốn lậy lại dây chuyền mặt ngọc, thế nhưng không cách gì tách nổi ngón tay của hắn, hắn cảm thấy buồn cười, một tuyệt sắc mỹ nữ lại có thể làm ăn trộm. Sau đó hắn mới cảm thấy sợ: mỹ nữ lấy bảo kiếm ra tưởng chừng như muốn chặt tay phải của hắn, do dự cả nữa ngày, cuối cùng bảo kiếm không chặt tay hắn. Sau đó lưu lại một câu: "Đê tiện, hạ lưu vô sỉ chính là tiểu tử nhà ngươi."

Độc Cô Bại Thiên đối với Lý Thi cũng có them những nhận định mới: mĩ nữ này hết sức ghê gớm ---------- hắn hoan hỉ. Nghĩ đến Lý Thi hắn lại bắt đầu nhớ đến Tư Đồ Minh Nguyệt, cứ nghĩ đến nàng, nội tâm hắn lại có chút đau thương.

Mấy ngày tiếp theo, Độc Cô Bại Thiên có vẻ như đã tỉnh lại nhưng vẫn trong trạng thái không thể động đậy. Thời gian này, mỗi ngày bằng hữu của hắn đều đến trông nom hắn, mâu thân và tổ mẫu thay nhau chăm sóc hắn, ban ngày cứ cách nữa thời thần lại đến chăm sóc, phụ thân hắn cũng tới vài lần, bình thường rất thương yêu hắn là gia gia lại chỉ tới một lần.

Độc Cô Bại Thiên thầm phát thệ: "nhất định phải lấy hết số rượu ngon của gia gia"

Trong mật thất Độc Cô Ngôn Chí cùng Độc Cô Phi Vũ đang thì thầm bàn bạc.

Độc Cô Ngôn Chí nói: "Phụ Thân, Bại Thiên xá thân thành ma sau này có dị chứng gì không?"

"Có, nhưng mà nếu võ công không đạt thánh cấp thì không có chuyện gì, nếu như nó đạt tới thánh cấp, hậu quả cực kỳ khó dự liệu. xá thân thành ma, thân tử ma thành, ma tử thân sinh."

Độc Cô Ngôn Chí sắc mặt biến sắc "chẳng lẽ là bất tử chi……"

Sắc mặt của Độc Cô Phi Vũ khác thường, "Đúng rồi, nhất định là bất tử chi thân, còn gọi là bất tử ma thân. Sau khi chết sẽ thành ma, giết hết tất cả. Nếu như ma bị diệt rồi cũng sẽ phục sinh cứ như vậy tiếp diễn."

"Vậy hiện tại nó chẳng phải là kẻ thù chung của toàn võ sao, chúng ta nhất định phải giử kín bí mật này. Biết được việc này con nghĩ chỉ có Vụ Ẩn Phong - Lý Thi là biết được, vì Bại Thiên, chúng ta không nên…"

Độc Cô Phi Vũ từ từ nói: "nhất thiết phải đợi Bại Thiên tỉnh lại hẵng tính."

Lý Thi đi cùng Độc Cô Ngôn Chí đến thư phòng không dám có chút trì hoãn, tường tận mang sự tình phát sinh ở khu rừng ngoài trấn nói lại. Đồng thời cũng nói đến 1 số tình hình trong võ lâm có liên quan đến tinh nguyên thạch. Đương nhiên việc Độc Cô Bại Thiên chọc ghẹo nàng đã được giảm bớt rồi.

Độc Cô Ngôn Chí trầm ngâm hồi lâu mới nói: "không ngờ chỉ 1 Lưu gia và Lạc gia nhỏ bé mà cũng dám vuốt râu hùm, quả đúng là ko muốn sống nữa"

Nếu như không thấy võ công của Độc Cô Ngôn Chí trong lúc tức giận để lộ ra. Lý Thi nhất định cho rằng ông đang nói khoát. Lạc Gia cùng Lưu Gia tuy không phải hung bá thiên hạ, nhưng mà cũng là thế lực uy chấn nhất phương. Bất quá hiện tại nàng tin tưởng Độc Cô Gia có thực lực, một gia tộc trong võ lâm mọi người nhìn đều thấy suy tàn kì thật là tránh né sự đời lại khó mà tưởng tưởng tượng nỗi thật lực

"Ta biết cô nương là đệ tử của Vụ Ẩn Phong, đã nắm được không ít tình trạng của Độc Cô Gia, nhưng mà có một số sự tình không như tưởng tượng của các người, võ công của ta không tầm thường như những gì các người tưởng tượng phải ko?

Tròng lòng Lý Thi ngầm thì thầm: không chỉ tầm thường, mà thật ra là cao đến đáng sợ. Miệng thì trả lời: Tiền bối võ công cao cường, cao thâm mạc trắc, quả là vượt suy nghĩ của mọi người, cùng với tư liệu mà sư môn có được hoàn toàn khác biệt."

"Độc Cô Gia thật sự từ lâu đã không còn màng đến võ lâm nữa rồi, chúng ta định rút chân ra khỏi võ lâm, "chỉ là hổ không muốn đả thương người, người lại muốn đả thương hổ". Độc Cô Gia tịnh không sợ chuyện gì hết, ai định cưỡi lên đầu lên cổ chúng tôi mà tác oai tác oái, chúng tôi sẽ không nể mặt họ. Khi nào lo liệu tang sự cho Bại Thiên xong, ta muốn Lạc Gia cùng Lưu Gia tên tuổi bị xóa khỏi võ lâm."

Lí Thi nghe mà cảm thấy run rẩy, nàng tuyệt đối tin tưởng lời của Độc Cô Ngôn Chí, lúc đầu một người mất đi ái tử đều có thể làm mọi chuyện.

Độc Cô Ngôn Chí thì thầm: "Bại Thiên lúc nhỏ rất khả ái. Tuy có nghịch ngợm, hang ngày bên ngoài thường đánh nhau với người ta, nhưng mà ở nhà lại rất ngoan.

Lý Thi nghĩ thầm: sớm đã biết không tốt lành gì, ở nhà giả bộ, lúc bé đã xấu xa như vậy, thảo nào lớn lên cũng như vậy.

"Nó rất thông minh, với lại căn cốt rất tốt, là kì tài luyện võ. Nhưng tính tình hiếu động, lại lười tập võ. Chẳng qua mới một năm nay tập luyện một chút võ công đơn giản. Nếu như chịu tập luyện từ bé, với tư chất như thế, thì sớm đã danh động thiên hạ, thì làm sao lại có thể nằm dưới sân như thế này được " Độc Cô Ngôn Chí vẻ mặt chìm trong bi thương.

Lý Thi lặng lẽ đứng bên cạnh, nàng biết lúc này có nói gì thì cũng vô dụng, còn không bằng để ông ta nói hết những gì trong lòng, phát tiết ra một chút.

Ngay lúc đó, trong sân có một am thanh vang dội truyền đến: " các người đừng có nói lung tung, cháu ta sao chết được, cháu ta ở đâu?"

Độc Cô Ngôn Chí và Lý Thi từ thư phòng bước ra vẻ mặt khó coi nhìn Độc Cô Phi Vũ vừa quay về, một lão nhân hình dáng tiên phong đạo cốt sao có thể là lãng tử năm xưa? Lý Thi có cảm thấy khó tin.

"Phụ thân, Bại Thiên thật sự đã…"

Không để ý đến Độc Cô Ngôn Chí, Độc Cô Phi Vũ đi trực tiếp đến cái cáng phía trước, lật mí mắt của hắn lên quan sát, nhắm mắt trầm tư, như đang suy nghĩ, cuối cùng song thủ để lên trên đầu hắn. Chúng nhân đều không dám thở mạnh, chăm chú nhìn hắn, hy vọng có kì tích xảy ra. Một lúc sau Độc Cô Phi Vũ buông hai tay ra, sau đó nở nụ cười: "Thằng cháu ta… không chết"

Chúng nhân nghe xong hận ko thể đánh cho lão một cái, sau đó đều thở hổn hển. Lý Thi cũng đồng cảm, hận không thể bứt râu của lão. Chúng nhân trong nội tâm đều cao hứng, hôm nay đã xảy ra quá nhìu việc, vui mừng đau buồn, chúng nhân đều không thể ngừng khóc, lớn tiếng chúc mừng. Lão phu nhân cùng phu nhân càng vui hơn và đang khóc thút thít, mỉm cười mà rơi lệ.

Qua một lúc mọi người đều bình tĩnh lại hết, lão già nói: "Ngôn Chí, Ngươi sao lại mất bình tĩnh thế, làm kinh động đến mẹ ngươi"

"Dạ, Phụ thân nói phải ạ"

"Còn không gọi người đưa Bại Thiên vào trong đi"

Chúng nhân cẩn thận mang Bại Thiên vào trong, lão đầu lại tiếp tục nói: "Bại Thiên chỉ chết giả, não vẫn còn hoạt động, nhịp tim và hô hấp không ngừng hẳn chỉ là đập rất chậm, các ngươi về nhà đi, chắc vài ngày nữa là tỉnh lại thôi."

Chúng nhân ào ào bỏ đi.

Lý Thi dựa vào có duyên với ngọc thạch mà ở lại, đồng thời cũng muốn lấy lại dây chuyền mặt ngọc. Nàng nhìn thấy Độc Cô Ngạo Nguyệt trước khi về còn cùng với mẫu thân của Độc Cô Bại Thiên to nhỏ với nhau, còn hướng về phía nàng, torng lòng hận không thể cắn hắn. Quả không sai, thoáng sau mẫu thân Độc Cô Bại Thiên đi về phía nàng, nhiệt tình dị thường. Lý Thi được "sủng ái" nhưng "kinh sợ", thân thể thây không thoải mái.

Đợi chúng nhân đi hết, còn lại một mình Độc Cô Phi Vũ, ông ta lẩm bẩm tự nói: "xá thân thành ma, thân tử ma thành, ma tử thân sinh."

Lúc đó Độc Cô Bại Thiên đang thần du thái hư, liên tục mơ màng. Lúc này phát sinh sự tình vô cùng đặ biệt, ngọc thạch lại lóe sang lần nữa, màu sắc dần dần trở nên trong trẻo trở thành một khối cực phẩm ngọc thạch. Lý Thi nghĩ lặng lẽ thu hồi dây chuyền mặt ngọc, nhưng không thể nào lấy rời khỏi Độc Cô Bại Thiên.

Sauk hi Ngọc Thạch phát sinh biến hóa, Độc Cô Bại Thiên tiến vào một loại trạng thái kì diệu. Hắn cảm giác được mình không chết, mà còn đã tỉnh lại rồi chỉ là không thể nói năng động đậy. Bên ngoài phát sinh sự tình gì hắn đều biết, Lý Thi muốn lậy lại dây chuyền mặt ngọc, thế nhưng không cách gì tách nổi ngón tay của hắn, hắn cảm thấy buồn cười, một tuyệt sắc mỹ nữ lại có thể làm ăn trộm. Sau đó hắn mới cảm thấy sợ: mỹ nữ lấy bảo kiếm ra tưởng chừng như muốn chặt tay phải của hắn, do dự cả nữa ngày, cuối cùng bảo kiếm không chặt tay hắn. Sau đó lưu lại một câu: "Đê tiện, hạ lưu vô sỉ chính là tiểu tử nhà ngươi."

Độc Cô Bại Thiên đối với Lý Thi cũng có them những nhận định mới: mĩ nữ này hết sức ghê gớm ---------- hắn hoan hỉ. Nghĩ đến Lý Thi hắn lại bắt đầu nhớ đến Tư Đồ Minh Nguyệt, cứ nghĩ đến nàng, nội tâm hắn lại có chút đau thương.

Mấy ngày tiếp theo, Độc Cô Bại Thiên có vẻ như đã tỉnh lại nhưng vẫn trong trạng thái không thể động đậy. Thời gian này, mỗi ngày bằng hữu của hắn đều đến trông nom hắn, mâu thân và tổ mẫu thay nhau chăm sóc hắn, ban ngày cứ cách nữa thời thần lại đến chăm sóc, phụ thân hắn cũng tới vài lần, bình thường rất thương yêu hắn là gia gia lại chỉ tới một lần.

Độc Cô Bại Thiên thầm phát thệ: "nhất định phải lấy hết số rượu ngon của gia gia"

Trong mật thất Độc Cô Ngôn Chí cùng Độc Cô Phi Vũ đang thì thầm bàn bạc.

Độc Cô Ngôn Chí nói: "Phụ Thân, Bại Thiên xá thân thành ma sau này có dị chứng gì không?"

"Có, nhưng mà nếu võ công không đạt thánh cấp thì không có chuyện gì, nếu như nó đạt tới thánh cấp, hậu quả cực kỳ khó dự liệu. xá thân thành ma, thân tử ma thành, ma tử thân sinh."

Độc Cô Ngôn Chí sắc mặt biến sắc "chẳng lẽ là bất tử chi……"

Sắc mặt của Độc Cô Phi Vũ khác thường, "Đúng rồi, nhất định là bất tử chi thân, còn gọi là bất tử ma thân. Sau khi chết sẽ thành ma, giết hết tất cả. Nếu như ma bị diệt rồi cũng sẽ phục sinh cứ như vậy tiếp diễn."

"Vậy hiện tại nó chẳng phải là kẻ thù chung của toàn võ sao, chúng ta nhất định phải giử kín bí mật này. Biết được việc này con nghĩ chỉ có Vụ Ẩn Phong - Lý Thi là biết được, vì Bại Thiên, chúng ta không nên…"

Độc Cô Phi Vũ từ từ nói: "nhất thiết phải đợi Bại Thiên tỉnh lại hẵng tính."

Lý Thi đi cùng Độc Cô Ngôn Chí đến thư phòng không dám có chút trì hoãn, tường tận mang sự tình phát sinh ở khu rừng ngoài trấn nói lại. Đồng thời cũng nói đến 1 số tình hình trong võ lâm có liên quan đến tinh nguyên thạch. Đương nhiên việc Độc Cô Bại Thiên chọc ghẹo nàng đã được giảm bớt rồi.

Độc Cô Ngôn Chí trầm ngâm hồi lâu mới nói: "không ngờ chỉ 1 Lưu gia và Lạc gia nhỏ bé mà cũng dám vuốt râu hùm, quả đúng là ko muốn sống nữa"

Nếu như không thấy võ công của Độc Cô Ngôn Chí trong lúc tức giận để lộ ra. Lý Thi nhất định cho rằng ông đang nói khoát. Lạc Gia cùng Lưu Gia tuy không phải hung bá thiên hạ, nhưng mà cũng là thế lực uy chấn nhất phương. Bất quá hiện tại nàng tin tưởng Độc Cô Gia có thực lực, một gia tộc trong võ lâm mọi người nhìn đều thấy suy tàn kì thật là tránh né sự đời lại khó mà tưởng tưởng tượng nỗi thật lực

"Ta biết cô nương là đệ tử của Vụ Ẩn Phong, đã nắm được không ít tình trạng của Độc Cô Gia, nhưng mà có một số sự tình không như tưởng tượng của các người, võ công của ta không tầm thường như những gì các người tưởng tượng phải ko?

Tròng lòng Lý Thi ngầm thì thầm: không chỉ tầm thường, mà thật ra là cao đến đáng sợ. Miệng thì trả lời: Tiền bối võ công cao cường, cao thâm mạc trắc, quả là vượt suy nghĩ của mọi người, cùng với tư liệu mà sư môn có được hoàn toàn khác biệt."

"Độc Cô Gia thật sự từ lâu đã không còn màng đến võ lâm nữa rồi, chúng ta định rút chân ra khỏi võ lâm, "chỉ là hổ không muốn đả thương người, người lại muốn đả thương hổ". Độc Cô Gia tịnh không sợ chuyện gì hết, ai định cưỡi lên đầu lên cổ chúng tôi mà tác oai tác oái, chúng tôi sẽ không nể mặt họ. Khi nào lo liệu tang sự cho Bại Thiên xong, ta muốn Lạc Gia cùng Lưu Gia tên tuổi bị xóa khỏi võ lâm."

Lí Thi nghe mà cảm thấy run rẩy, nàng tuyệt đối tin tưởng lời của Độc Cô Ngôn Chí, lúc đầu một người mất đi ái tử đều có thể làm mọi chuyện.

Độc Cô Ngôn Chí thì thầm: "Bại Thiên lúc nhỏ rất khả ái. Tuy có nghịch ngợm, hang ngày bên ngoài thường đánh nhau với người ta, nhưng mà ở nhà lại rất ngoan.

Lý Thi nghĩ thầm: sớm đã biết không tốt lành gì, ở nhà giả bộ, lúc bé đã xấu xa như vậy, thảo nào lớn lên cũng như vậy.

"Nó rất thông minh, với lại căn cốt rất tốt, là kì tài luyện võ. Nhưng tính tình hiếu động, lại lười tập võ. Chẳng qua mới một năm nay tập luyện một chút võ công đơn giản. Nếu như chịu tập luyện từ bé, với tư chất như thế, thì sớm đã danh động thiên hạ, thì làm sao lại có thể nằm dưới sân như thế này được " Độc Cô Ngôn Chí vẻ mặt chìm trong bi thương.

Lý Thi lặng lẽ đứng bên cạnh, nàng biết lúc này có nói gì thì cũng vô dụng, còn không bằng để ông ta nói hết những gì trong lòng, phát tiết ra một chút.

Ngay lúc đó, trong sân có một am thanh vang dội truyền đến: " các người đừng có nói lung tung, cháu ta sao chết được, cháu ta ở đâu?"

Độc Cô Ngôn Chí và Lý Thi từ thư phòng bước ra vẻ mặt khó coi nhìn Độc Cô Phi Vũ vừa quay về, một lão nhân hình dáng tiên phong đạo cốt sao có thể là lãng tử năm xưa? Lý Thi có cảm thấy khó tin.

"Phụ thân, Bại Thiên thật sự đã…"

Không để ý đến Độc Cô Ngôn Chí, Độc Cô Phi Vũ đi trực tiếp đến cái cáng phía trước, lật mí mắt của hắn lên quan sát, nhắm mắt trầm tư, như đang suy nghĩ, cuối cùng song thủ để lên trên đầu hắn. Chúng nhân đều không dám thở mạnh, chăm chú nhìn hắn, hy vọng có kì tích xảy ra. Một lúc sau Độc Cô Phi Vũ buông hai tay ra, sau đó nở nụ cười: "Thằng cháu ta… không chết"

Chúng nhân nghe xong hận ko thể đánh cho lão một cái, sau đó đều thở hổn hển. Lý Thi cũng đồng cảm, hận không thể bứt râu của lão. Chúng nhân trong nội tâm đều cao hứng, hôm nay đã xảy ra quá nhìu việc, vui mừng đau buồn, chúng nhân đều không thể ngừng khóc, lớn tiếng chúc mừng. Lão phu nhân cùng phu nhân càng vui hơn và đang khóc thút thít, mỉm cười mà rơi lệ.

Qua một lúc mọi người đều bình tĩnh lại hết, lão già nói: "Ngôn Chí, Ngươi sao lại mất bình tĩnh thế, làm kinh động đến mẹ ngươi"

"Dạ, Phụ thân nói phải ạ"

"Còn không gọi người đưa Bại Thiên vào trong đi"

Chúng nhân cẩn thận mang Bại Thiên vào trong, lão đầu lại tiếp tục nói: "Bại Thiên chỉ chết giả, não vẫn còn hoạt động, nhịp tim và hô hấp không ngừng hẳn chỉ là đập rất chậm, các ngươi về nhà đi, chắc vài ngày nữa là tỉnh lại thôi."

Chúng nhân ào ào bỏ đi.

Lý Thi dựa vào có duyên với ngọc thạch mà ở lại, đồng thời cũng muốn lấy lại dây chuyền mặt ngọc. Nàng nhìn thấy Độc Cô Ngạo Nguyệt trước khi về còn cùng với mẫu thân của Độc Cô Bại Thiên to nhỏ với nhau, còn hướng về phía nàng, torng lòng hận không thể cắn hắn. Quả không sai, thoáng sau mẫu thân Độc Cô Bại Thiên đi về phía nàng, nhiệt tình dị thường. Lý Thi được "sủng ái" nhưng "kinh sợ", thân thể thây không thoải mái.

Đợi chúng nhân đi hết, còn lại một mình Độc Cô Phi Vũ, ông ta lẩm bẩm tự nói: "xá thân thành ma, thân tử ma thành, ma tử thân sinh."

Lúc đó Độc Cô Bại Thiên đang thần du thái hư, liên tục mơ màng. Lúc này phát sinh sự tình vô cùng đặ biệt, ngọc thạch lại lóe sang lần nữa, màu sắc dần dần trở nên trong trẻo trở thành một khối cực phẩm ngọc thạch. Lý Thi nghĩ lặng lẽ thu hồi dây chuyền mặt ngọc, nhưng không thể nào lấy rời khỏi Độc Cô Bại Thiên.

Sauk hi Ngọc Thạch phát sinh biến hóa, Độc Cô Bại Thiên tiến vào một loại trạng thái kì diệu. Hắn cảm giác được mình không chết, mà còn đã tỉnh lại rồi chỉ là không thể nói năng động đậy. Bên ngoài phát sinh sự tình gì hắn đều biết, Lý Thi muốn lậy lại dây chuyền mặt ngọc, thế nhưng không cách gì tách nổi ngón tay của hắn, hắn cảm thấy buồn cười, một tuyệt sắc mỹ nữ lại có thể làm ăn trộm. Sau đó hắn mới cảm thấy sợ: mỹ nữ lấy bảo kiếm ra tưởng chừng như muốn chặt tay phải của hắn, do dự cả nữa ngày, cuối cùng bảo kiếm không chặt tay hắn. Sau đó lưu lại một câu: "Đê tiện, hạ lưu vô sỉ chính là tiểu tử nhà ngươi."

Độc Cô Bại Thiên đối với Lý Thi cũng có them những nhận định mới: mĩ nữ này hết sức ghê gớm ---------- hắn hoan hỉ. Nghĩ đến Lý Thi hắn lại bắt đầu nhớ đến Tư Đồ Minh Nguyệt, cứ nghĩ đến nàng, nội tâm hắn lại có chút đau thương.

Mấy ngày tiếp theo, Độc Cô Bại Thiên có vẻ như đã tỉnh lại nhưng vẫn trong trạng thái không thể động đậy. Thời gian này, mỗi ngày bằng hữu của hắn đều đến trông nom hắn, mâu thân và tổ mẫu thay nhau chăm sóc hắn, ban ngày cứ cách nữa thời thần lại đến chăm sóc, phụ thân hắn cũng tới vài lần, bình thường rất thương yêu hắn là gia gia lại chỉ tới một lần.

Độc Cô Bại Thiên thầm phát thệ: "nhất định phải lấy hết số rượu ngon của gia gia"

Trong mật thất Độc Cô Ngôn Chí cùng Độc Cô Phi Vũ đang thì thầm bàn bạc.

Độc Cô Ngôn Chí nói: "Phụ Thân, Bại Thiên xá thân thành ma sau này có dị chứng gì không?"

"Có, nhưng mà nếu võ công không đạt thánh cấp thì không có chuyện gì, nếu như nó đạt tới thánh cấp, hậu quả cực kỳ khó dự liệu. xá thân thành ma, thân tử ma thành, ma tử thân sinh."

Độc Cô Ngôn Chí sắc mặt biến sắc "chẳng lẽ là bất tử chi……"

Sắc mặt của Độc Cô Phi Vũ khác thường, "Đúng rồi, nhất định là bất tử chi thân, còn gọi là bất tử ma thân. Sau khi chết sẽ thành ma, giết hết tất cả. Nếu như ma bị diệt rồi cũng sẽ phục sinh cứ như vậy tiếp diễn."

"Vậy hiện tại nó chẳng phải là kẻ thù chung của toàn võ sao, chúng ta nhất định phải giử kín bí mật này. Biết được việc này con nghĩ chỉ có Vụ Ẩn Phong - Lý Thi là biết được, vì Bại Thiên, chúng ta không nên…"

Độc Cô Phi Vũ từ từ nói: "nhất thiết phải đợi Bại Thiên tỉnh lại hẵng tính."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »