Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5760 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 2
như thử thiếu niên

❊ ❊ ❊

Độc Cô Bại Thiên sinh ra từ một võ lâm thế gia đã suy tàn, gia tộc có một quá khứ rất huy hoàng, đã từng là một thần thoại trong võ lâm đại lục. Một lần bị rất đông cường địch bao vây tấn công đến nỗi thực lực có thể coi là mạnh nhất thiên hạ như tổ phụ Độc Cô Chiến Thiên cũng phải ôm hận mà chết, cả gia tộc hầu như bị tiêu diệt. Kẻ địch là ai? Không một ai có thể chứng thực. Vụ tàn sát đó cuối cùng cũng bị chon vùi vào trong lịch sử.

Phụ thân của Độc Cô Bại Thiên chỉ là một nhân vật nhỏ trong võ lâm, bản thân cũng không hề có cừu gia đại địch gì. Bằng hữu trên giang hồ cũng không có nhiều. Một độc Cô gia huy hoàng khi xưa hầu như đã bị võ lâm quên lãng. Vì vậy trong mắt của người tại Trường Phong trấn thì chỉ là một gia đình trung lưu mà thôi

Võ công của gia tộc Độc Cô không hề bị thất truyền. Một khối hắc ngọc thạch được truyền từ đời này qua đời khác. Nó không chỉ là tín vật của tộc trưởng mà còn là bí tịch của gia tộc. Hắc ngọc thạch trong mắt của người trong gia tộc là một bảo vật vô giá bởi vì nó không chỉ đại diện cho quyền lợi trong gia tộc mà nó còn mang theo bao hy vọng về một tương lai huy hoàng của gia tộc. Chỉ là trong mắt những người ngoài thì hắc ngọc thạch so với các ngọc thạch bình thường khác không có gì khác biệt. Ông nội của Độc Cô Bại Thiên trong lúc quá chén đã lấy hắc ngọc thạch đem cho hắn. Phụ thân của hắn sợ hắn làm mất nên đã làm thành một thứ giống cây đao. Tuy nhiên vật này trong mắt Độc Cô Bại Thiên thì lại chính là vũ khí để hắn tranh bá cùng lũ trẻ. Hắn gọi vũ khí này là Bản nhi chuyên. (chẳng biết dịch vũ khí này là cái gì….)

Trên hắc ngọc thạch có in dấu một dòng chữ của tổ tiên " Cố gắng học tam lưu võ công của đại lục thì cuối cùng sẽ thành công"

Cũng vì dòng chữ này mà tiền bối bao đời của Độc Cô gia quyết định rời bỏ gia tộc chu du thiên hạ, cố tìm học cho được tam lưu võ công để rồi cuối cùng khiến cho gia tộc suy tàn như bây giờ.

Hiện tại nghiêm túc mà nói thì Độc Cô gia không còn được coi là người trong võ lâm nữa

Trường Phong trấn vang danh tại Hán Đường đế quốc không phải vì đặc sản gì của tiểu trấn, cũng không phải vì sừ phồn hoa của nó mà vì tại nơi đây là nơi cư ngụ của một võ lâm thế gia. Bất kỳ ai trong đó chỉ cần giẫm chân một cái cũng làm cho võ lâm tại Hán Đường đế quốc run sợ - Tư Đồ thế gia.

Trong một trăm năm trở lại đây, Tư Đồ thế gia cao thủ như mây. Các tiền bối cao thủ thì vẫn chưa thoái ẩn. Còn thanh niên cao thủ thì ai nấy đều bộc lộ ra sự tài hoa xuất chúng.

Độc Cô gia cùng Tư Đồ thế gia quan hệ với nhau rất tốt, vẫn thường hay qua lại. Đại gia chủ của Tư Đồ thế gia là Tư Đồ Kinh Vân cùng chủ nhân của Độc Cô gia là Độc Cô Ngôn Chí vẫn thường xưng huynh đệ với nhau. Các nhân vật tiền bối trong Tư Đồ thế gia thì lại càng có giao tình rất sâu sắc với phụ thân của Độc Cô Ngôn Chí là Độc Cô Phi Vũ.

Từ trăm năm trước, khi Tư Đồ thế gia tới nơi này tức thì không có phỉ đồ nào dám tới quấy nhiễu. Kể cả khi nổ ra đại chiến giữa chín nước, đám bại quân đối với một tiểu trấn như vậy cũng không dám khinh cử vọng động. Đối với tiểu trấn này mà nói thì ngày nào Tư Đồ gia còn chưa đi thì vẫn sẽ là thần bảo hộ của tiểu trấn này.

Độc Cô gia Độc Cô Ngôn Chí thì thực sự rất biết cách làm ăn, mở ra rất nhiều tiệm gạo, tiệm quần áo, tửu lâu lớn. Tuy vậy, Độc Cô gia vẫn thường hay giúp đỡ cho những người ngheo khó. Vì vậy, trong mắt những người trong tiểu trấn thì Độc Cô gia chính là một đại thiện nhân.

Tuy nhiên, người nổi tiếng nhất trong tiểu trấn không phải là Tư Đồ Kinh Vân, cũng không phải là Độc Cô Ngôn Chí mà lại là đứa con tám tuổi của Độc Cô Ngôn Chí, Độc Cô Bại Thiên.

Độc Cô Bại Thiên mặc dù không thích tập võ nhưng lại rất thích đánh nhau. Đám trẻ con trong tiểu trấn hầu như ai nấy cũng đều bị nó đánh. Ngay cả con cái của Tư Đồ thế gia cũng không có được cái may mắn thoát khỏi tay nó.

Mỗi ngày, khi đám trẻ con gặp nhau, câu đầu tiên bọn chúng nói là " hôm nay ngươi có bị hắn đánh không?"

Vì vậy, những cáo trạng cũng những lời la mắng không ngừng bay tới trước cửa nhà Độc Cô khiến cho Độc Cô Ngôn Chí chỉ còn biết cúi đầu xin lỗi đồng thời còn hứa là sẽ đánh đòn Độc Cô Bại Thiên

Nhưng đúng vào lúc chuẩn bị tiến hành gia pháp thì người sủng ái Độc Cô Bại Thiên nhất trong nhà là Độc Cô Phi Vũ lại bước ra trừng mắt nhìn Độc Cô Ngôn Chí

Chỉ đợi có thế, Độc Cô Bại Thiên liền nói " Gia gia, râu của gia gia không có gió cũng lay động kìa. Còn nữa, hai mắt của gia gia càng ngày càng sáng hơn đó. Thật là dễ thương quá đi"

Độc Cô Phi Vũ thấy cháu mình nói vậy chỉ biết vò đầu cười khổ. Cả đời chỉ có duy nhất một đứa cháu thật sự không nỡ đánh nó chỉ còn cách nói " Con nếu như còn khi dễ bạn bè nữa thì ta sẽ nhốt con ở trong nhà, không cho ra ngoài nữa"

Từ đó về sau, quả nhiên Độc Cô Bại Thiên không hề gây phiền phức cho lũ trẻ con nữa. Nhưng ánh mắt của nó lúc này lại để lên trên người của đám mười sáu mười bảy tuổi.

Nó mặc dù chỉ có tám tuổi nhưng trời sinh dị bẩm. Lần thứ nhất cùng một tên thanh niên đánh nhau đã đánh chảy máu đầu người ta. Từ đó về sau lúc nào trong ngừơi cũng mang theo hắc ngọc thạch gia truyền đi kiếm các thanh niên ở vùng phụ cận đánh nhau khiến cho bọn chúng chỉ còn có cách trốn tránh hoặc bỏ chạy mà thôi.

Sau đó, Độc Cô Bại Thiên tại tiểu trấn không tìm ra đối thủ đánh nhau nữa. Ai nấy gặp nó cũng đều xin chịu thua. Vì vậy nó liền tìm đến đám dã thú trong khu rừng để kiếm chuyện. Cho tới một ngày người trong thị trấn ai nấy đều nghe rõ tiếng gầm rú giận dữ của dã thú trong rừng khiến cho bọn thợ săn trong trấn không một ai dám vào rừng để săn bắn cả. Tới khi trời gần tối thì thấy Độc Cô Bại Thiên cả người đầy máu vác theo một con hổ quay về trấn khiến cho mẫu thân hắn cùng bà nội hết sức kinh hãi. Từ đó lúc nào cũng phái người đi theo, không rời một bước vì sợ hắn một lúc nào đó nổi hứng lên thì sẽ vào rừng kiếm heo rừng hay sư tử gì đó kiếm chuyện.

Trong thời gian đó, đại danh Độc Cô Bại Thiên tại tiểu trấn không ngừng vang xa.

Gia chủ của Tư Đồ thế gia là Tư Đồ Kinh Vân đối với hắn rất là có hứng thú, nhận thấy hắn là một kỳ tài học võ nên nảy ra ý muốn nhận hắn làm đồ đệ.

Nào ngờ Độc Cô Bại Thiên liên tục lắc đầu nói " Không học, chết cũng không học"

Tư Đồ Kinh Vân chỉ còn biết thở dài than " Gia chủ của Tư Đồ gia chủ động nhận làm đồ đệ mà lại bị từ chối như thế này. Chuyện này mà đồn ra ngoài thì nhất định là một chuyện chấn động giang hồ thôi"

Đại danh thích đánh nhau nhưng không thích tập võ của Độc Cô Bại Thiên đã nổi tiếng toàn Trường Phong trấn khiến cho nó trở thành vua của lũ trẻ con. Đi tới đâu thì đằng trước đằng sau nó cũng có một đám con nít, có cả con cháu của Tư Đồ Kinh Vân trong đó, hộ tống phục vụ. Trong đó người bám sát nó nhất chính là đứa con gái sáu tuổi của Tư Đồ Kinh Vân, Tư Đồ Minh Nguyệt, trở thành người lúc nào cũng theo gót của hắn

Tư Đồ Minh Nguyệt năm nay sáu tuổi, khuôn mặt rạng rỡ thông minh khả ái. Hai mắt đen láy nhìn Độc Cô Bại Thiên với ánh mắt tôn sùng, nhìn lên không trung nói lớn " Bại Thiên ca ca, muội sau này nhất định phải gả cho huynh"

"Được thôi, sau này khi muội lớn lên, huynh nhất định sẽ cưới muội. Lúc đó muội đừng có từ chối đấy nhé" Độc Cô Bại Thiên trả lời Tư Đồ Minh Nguyệt.

Hai đứa trẻ nói với nhau rất chân thật, giống như một cặp thanh mai trúc mã

Từ đó về sau, Độc Cô Bại Thiên đi tới đâu, Tư Đồ Minh Nguyệt đi theo tới đó.

Năm tháng dần thôi, trong nháy mắt đã tám năm trôi qua.

Độc Cô Bại Thiên sinh ra từ một võ lâm thế gia đã suy tàn, gia tộc có một quá khứ rất huy hoàng, đã từng là một thần thoại trong võ lâm đại lục. Một lần bị rất đông cường địch bao vây tấn công đến nỗi thực lực có thể coi là mạnh nhất thiên hạ như tổ phụ Độc Cô Chiến Thiên cũng phải ôm hận mà chết, cả gia tộc hầu như bị tiêu diệt. Kẻ địch là ai? Không một ai có thể chứng thực. Vụ tàn sát đó cuối cùng cũng bị chon vùi vào trong lịch sử.

Phụ thân của Độc Cô Bại Thiên chỉ là một nhân vật nhỏ trong võ lâm, bản thân cũng không hề có cừu gia đại địch gì. Bằng hữu trên giang hồ cũng không có nhiều. Một độc Cô gia huy hoàng khi xưa hầu như đã bị võ lâm quên lãng. Vì vậy trong mắt của người tại Trường Phong trấn thì chỉ là một gia đình trung lưu mà thôi

Võ công của gia tộc Độc Cô không hề bị thất truyền. Một khối hắc ngọc thạch được truyền từ đời này qua đời khác. Nó không chỉ là tín vật của tộc trưởng mà còn là bí tịch của gia tộc. Hắc ngọc thạch trong mắt của người trong gia tộc là một bảo vật vô giá bởi vì nó không chỉ đại diện cho quyền lợi trong gia tộc mà nó còn mang theo bao hy vọng về một tương lai huy hoàng của gia tộc. Chỉ là trong mắt những người ngoài thì hắc ngọc thạch so với các ngọc thạch bình thường khác không có gì khác biệt. Ông nội của Độc Cô Bại Thiên trong lúc quá chén đã lấy hắc ngọc thạch đem cho hắn. Phụ thân của hắn sợ hắn làm mất nên đã làm thành một thứ giống cây đao. Tuy nhiên vật này trong mắt Độc Cô Bại Thiên thì lại chính là vũ khí để hắn tranh bá cùng lũ trẻ. Hắn gọi vũ khí này là Bản nhi chuyên. (chẳng biết dịch vũ khí này là cái gì….)

Trên hắc ngọc thạch có in dấu một dòng chữ của tổ tiên " Cố gắng học tam lưu võ công của đại lục thì cuối cùng sẽ thành công"

Cũng vì dòng chữ này mà tiền bối bao đời của Độc Cô gia quyết định rời bỏ gia tộc chu du thiên hạ, cố tìm học cho được tam lưu võ công để rồi cuối cùng khiến cho gia tộc suy tàn như bây giờ.

Hiện tại nghiêm túc mà nói thì Độc Cô gia không còn được coi là người trong võ lâm nữa

Trường Phong trấn vang danh tại Hán Đường đế quốc không phải vì đặc sản gì của tiểu trấn, cũng không phải vì sừ phồn hoa của nó mà vì tại nơi đây là nơi cư ngụ của một võ lâm thế gia. Bất kỳ ai trong đó chỉ cần giẫm chân một cái cũng làm cho võ lâm tại Hán Đường đế quốc run sợ - Tư Đồ thế gia.

Trong một trăm năm trở lại đây, Tư Đồ thế gia cao thủ như mây. Các tiền bối cao thủ thì vẫn chưa thoái ẩn. Còn thanh niên cao thủ thì ai nấy đều bộc lộ ra sự tài hoa xuất chúng.

Độc Cô gia cùng Tư Đồ thế gia quan hệ với nhau rất tốt, vẫn thường hay qua lại. Đại gia chủ của Tư Đồ thế gia là Tư Đồ Kinh Vân cùng chủ nhân của Độc Cô gia là Độc Cô Ngôn Chí vẫn thường xưng huynh đệ với nhau. Các nhân vật tiền bối trong Tư Đồ thế gia thì lại càng có giao tình rất sâu sắc với phụ thân của Độc Cô Ngôn Chí là Độc Cô Phi Vũ.

Từ trăm năm trước, khi Tư Đồ thế gia tới nơi này tức thì không có phỉ đồ nào dám tới quấy nhiễu. Kể cả khi nổ ra đại chiến giữa chín nước, đám bại quân đối với một tiểu trấn như vậy cũng không dám khinh cử vọng động. Đối với tiểu trấn này mà nói thì ngày nào Tư Đồ gia còn chưa đi thì vẫn sẽ là thần bảo hộ của tiểu trấn này.

Độc Cô gia Độc Cô Ngôn Chí thì thực sự rất biết cách làm ăn, mở ra rất nhiều tiệm gạo, tiệm quần áo, tửu lâu lớn. Tuy vậy, Độc Cô gia vẫn thường hay giúp đỡ cho những người ngheo khó. Vì vậy, trong mắt những người trong tiểu trấn thì Độc Cô gia chính là một đại thiện nhân.

Tuy nhiên, người nổi tiếng nhất trong tiểu trấn không phải là Tư Đồ Kinh Vân, cũng không phải là Độc Cô Ngôn Chí mà lại là đứa con tám tuổi của Độc Cô Ngôn Chí, Độc Cô Bại Thiên.

Độc Cô Bại Thiên mặc dù không thích tập võ nhưng lại rất thích đánh nhau. Đám trẻ con trong tiểu trấn hầu như ai nấy cũng đều bị nó đánh. Ngay cả con cái của Tư Đồ thế gia cũng không có được cái may mắn thoát khỏi tay nó.

Mỗi ngày, khi đám trẻ con gặp nhau, câu đầu tiên bọn chúng nói là " hôm nay ngươi có bị hắn đánh không?"

Vì vậy, những cáo trạng cũng những lời la mắng không ngừng bay tới trước cửa nhà Độc Cô khiến cho Độc Cô Ngôn Chí chỉ còn biết cúi đầu xin lỗi đồng thời còn hứa là sẽ đánh đòn Độc Cô Bại Thiên

Nhưng đúng vào lúc chuẩn bị tiến hành gia pháp thì người sủng ái Độc Cô Bại Thiên nhất trong nhà là Độc Cô Phi Vũ lại bước ra trừng mắt nhìn Độc Cô Ngôn Chí

Chỉ đợi có thế, Độc Cô Bại Thiên liền nói " Gia gia, râu của gia gia không có gió cũng lay động kìa. Còn nữa, hai mắt của gia gia càng ngày càng sáng hơn đó. Thật là dễ thương quá đi"

Độc Cô Phi Vũ thấy cháu mình nói vậy chỉ biết vò đầu cười khổ. Cả đời chỉ có duy nhất một đứa cháu thật sự không nỡ đánh nó chỉ còn cách nói " Con nếu như còn khi dễ bạn bè nữa thì ta sẽ nhốt con ở trong nhà, không cho ra ngoài nữa"

Từ đó về sau, quả nhiên Độc Cô Bại Thiên không hề gây phiền phức cho lũ trẻ con nữa. Nhưng ánh mắt của nó lúc này lại để lên trên người của đám mười sáu mười bảy tuổi.

Nó mặc dù chỉ có tám tuổi nhưng trời sinh dị bẩm. Lần thứ nhất cùng một tên thanh niên đánh nhau đã đánh chảy máu đầu người ta. Từ đó về sau lúc nào trong ngừơi cũng mang theo hắc ngọc thạch gia truyền đi kiếm các thanh niên ở vùng phụ cận đánh nhau khiến cho bọn chúng chỉ còn có cách trốn tránh hoặc bỏ chạy mà thôi.

Sau đó, Độc Cô Bại Thiên tại tiểu trấn không tìm ra đối thủ đánh nhau nữa. Ai nấy gặp nó cũng đều xin chịu thua. Vì vậy nó liền tìm đến đám dã thú trong khu rừng để kiếm chuyện. Cho tới một ngày người trong thị trấn ai nấy đều nghe rõ tiếng gầm rú giận dữ của dã thú trong rừng khiến cho bọn thợ săn trong trấn không một ai dám vào rừng để săn bắn cả. Tới khi trời gần tối thì thấy Độc Cô Bại Thiên cả người đầy máu vác theo một con hổ quay về trấn khiến cho mẫu thân hắn cùng bà nội hết sức kinh hãi. Từ đó lúc nào cũng phái người đi theo, không rời một bước vì sợ hắn một lúc nào đó nổi hứng lên thì sẽ vào rừng kiếm heo rừng hay sư tử gì đó kiếm chuyện.

Trong thời gian đó, đại danh Độc Cô Bại Thiên tại tiểu trấn không ngừng vang xa.

Gia chủ của Tư Đồ thế gia là Tư Đồ Kinh Vân đối với hắn rất là có hứng thú, nhận thấy hắn là một kỳ tài học võ nên nảy ra ý muốn nhận hắn làm đồ đệ.

Nào ngờ Độc Cô Bại Thiên liên tục lắc đầu nói " Không học, chết cũng không học"

Tư Đồ Kinh Vân chỉ còn biết thở dài than " Gia chủ của Tư Đồ gia chủ động nhận làm đồ đệ mà lại bị từ chối như thế này. Chuyện này mà đồn ra ngoài thì nhất định là một chuyện chấn động giang hồ thôi"

Đại danh thích đánh nhau nhưng không thích tập võ của Độc Cô Bại Thiên đã nổi tiếng toàn Trường Phong trấn khiến cho nó trở thành vua của lũ trẻ con. Đi tới đâu thì đằng trước đằng sau nó cũng có một đám con nít, có cả con cháu của Tư Đồ Kinh Vân trong đó, hộ tống phục vụ. Trong đó người bám sát nó nhất chính là đứa con gái sáu tuổi của Tư Đồ Kinh Vân, Tư Đồ Minh Nguyệt, trở thành người lúc nào cũng theo gót của hắn

Tư Đồ Minh Nguyệt năm nay sáu tuổi, khuôn mặt rạng rỡ thông minh khả ái. Hai mắt đen láy nhìn Độc Cô Bại Thiên với ánh mắt tôn sùng, nhìn lên không trung nói lớn " Bại Thiên ca ca, muội sau này nhất định phải gả cho huynh"

"Được thôi, sau này khi muội lớn lên, huynh nhất định sẽ cưới muội. Lúc đó muội đừng có từ chối đấy nhé" Độc Cô Bại Thiên trả lời Tư Đồ Minh Nguyệt.

Hai đứa trẻ nói với nhau rất chân thật, giống như một cặp thanh mai trúc mã

Từ đó về sau, Độc Cô Bại Thiên đi tới đâu, Tư Đồ Minh Nguyệt đi theo tới đó.

Năm tháng dần thôi, trong nháy mắt đã tám năm trôi qua.

Độc Cô Bại Thiên sinh ra từ một võ lâm thế gia đã suy tàn, gia tộc có một quá khứ rất huy hoàng, đã từng là một thần thoại trong võ lâm đại lục. Một lần bị rất đông cường địch bao vây tấn công đến nỗi thực lực có thể coi là mạnh nhất thiên hạ như tổ phụ Độc Cô Chiến Thiên cũng phải ôm hận mà chết, cả gia tộc hầu như bị tiêu diệt. Kẻ địch là ai? Không một ai có thể chứng thực. Vụ tàn sát đó cuối cùng cũng bị chon vùi vào trong lịch sử.

Phụ thân của Độc Cô Bại Thiên chỉ là một nhân vật nhỏ trong võ lâm, bản thân cũng không hề có cừu gia đại địch gì. Bằng hữu trên giang hồ cũng không có nhiều. Một độc Cô gia huy hoàng khi xưa hầu như đã bị võ lâm quên lãng. Vì vậy trong mắt của người tại Trường Phong trấn thì chỉ là một gia đình trung lưu mà thôi

Võ công của gia tộc Độc Cô không hề bị thất truyền. Một khối hắc ngọc thạch được truyền từ đời này qua đời khác. Nó không chỉ là tín vật của tộc trưởng mà còn là bí tịch của gia tộc. Hắc ngọc thạch trong mắt của người trong gia tộc là một bảo vật vô giá bởi vì nó không chỉ đại diện cho quyền lợi trong gia tộc mà nó còn mang theo bao hy vọng về một tương lai huy hoàng của gia tộc. Chỉ là trong mắt những người ngoài thì hắc ngọc thạch so với các ngọc thạch bình thường khác không có gì khác biệt. Ông nội của Độc Cô Bại Thiên trong lúc quá chén đã lấy hắc ngọc thạch đem cho hắn. Phụ thân của hắn sợ hắn làm mất nên đã làm thành một thứ giống cây đao. Tuy nhiên vật này trong mắt Độc Cô Bại Thiên thì lại chính là vũ khí để hắn tranh bá cùng lũ trẻ. Hắn gọi vũ khí này là Bản nhi chuyên. (chẳng biết dịch vũ khí này là cái gì….)

Trên hắc ngọc thạch có in dấu một dòng chữ của tổ tiên " Cố gắng học tam lưu võ công của đại lục thì cuối cùng sẽ thành công"

Cũng vì dòng chữ này mà tiền bối bao đời của Độc Cô gia quyết định rời bỏ gia tộc chu du thiên hạ, cố tìm học cho được tam lưu võ công để rồi cuối cùng khiến cho gia tộc suy tàn như bây giờ.

Hiện tại nghiêm túc mà nói thì Độc Cô gia không còn được coi là người trong võ lâm nữa

Trường Phong trấn vang danh tại Hán Đường đế quốc không phải vì đặc sản gì của tiểu trấn, cũng không phải vì sừ phồn hoa của nó mà vì tại nơi đây là nơi cư ngụ của một võ lâm thế gia. Bất kỳ ai trong đó chỉ cần giẫm chân một cái cũng làm cho võ lâm tại Hán Đường đế quốc run sợ - Tư Đồ thế gia.

Trong một trăm năm trở lại đây, Tư Đồ thế gia cao thủ như mây. Các tiền bối cao thủ thì vẫn chưa thoái ẩn. Còn thanh niên cao thủ thì ai nấy đều bộc lộ ra sự tài hoa xuất chúng.

Độc Cô gia cùng Tư Đồ thế gia quan hệ với nhau rất tốt, vẫn thường hay qua lại. Đại gia chủ của Tư Đồ thế gia là Tư Đồ Kinh Vân cùng chủ nhân của Độc Cô gia là Độc Cô Ngôn Chí vẫn thường xưng huynh đệ với nhau. Các nhân vật tiền bối trong Tư Đồ thế gia thì lại càng có giao tình rất sâu sắc với phụ thân của Độc Cô Ngôn Chí là Độc Cô Phi Vũ.

Từ trăm năm trước, khi Tư Đồ thế gia tới nơi này tức thì không có phỉ đồ nào dám tới quấy nhiễu. Kể cả khi nổ ra đại chiến giữa chín nước, đám bại quân đối với một tiểu trấn như vậy cũng không dám khinh cử vọng động. Đối với tiểu trấn này mà nói thì ngày nào Tư Đồ gia còn chưa đi thì vẫn sẽ là thần bảo hộ của tiểu trấn này.

Độc Cô gia Độc Cô Ngôn Chí thì thực sự rất biết cách làm ăn, mở ra rất nhiều tiệm gạo, tiệm quần áo, tửu lâu lớn. Tuy vậy, Độc Cô gia vẫn thường hay giúp đỡ cho những người ngheo khó. Vì vậy, trong mắt những người trong tiểu trấn thì Độc Cô gia chính là một đại thiện nhân.

Tuy nhiên, người nổi tiếng nhất trong tiểu trấn không phải là Tư Đồ Kinh Vân, cũng không phải là Độc Cô Ngôn Chí mà lại là đứa con tám tuổi của Độc Cô Ngôn Chí, Độc Cô Bại Thiên.

Độc Cô Bại Thiên mặc dù không thích tập võ nhưng lại rất thích đánh nhau. Đám trẻ con trong tiểu trấn hầu như ai nấy cũng đều bị nó đánh. Ngay cả con cái của Tư Đồ thế gia cũng không có được cái may mắn thoát khỏi tay nó.

Mỗi ngày, khi đám trẻ con gặp nhau, câu đầu tiên bọn chúng nói là " hôm nay ngươi có bị hắn đánh không?"

Vì vậy, những cáo trạng cũng những lời la mắng không ngừng bay tới trước cửa nhà Độc Cô khiến cho Độc Cô Ngôn Chí chỉ còn biết cúi đầu xin lỗi đồng thời còn hứa là sẽ đánh đòn Độc Cô Bại Thiên

Nhưng đúng vào lúc chuẩn bị tiến hành gia pháp thì người sủng ái Độc Cô Bại Thiên nhất trong nhà là Độc Cô Phi Vũ lại bước ra trừng mắt nhìn Độc Cô Ngôn Chí

Chỉ đợi có thế, Độc Cô Bại Thiên liền nói " Gia gia, râu của gia gia không có gió cũng lay động kìa. Còn nữa, hai mắt của gia gia càng ngày càng sáng hơn đó. Thật là dễ thương quá đi"

Độc Cô Phi Vũ thấy cháu mình nói vậy chỉ biết vò đầu cười khổ. Cả đời chỉ có duy nhất một đứa cháu thật sự không nỡ đánh nó chỉ còn cách nói " Con nếu như còn khi dễ bạn bè nữa thì ta sẽ nhốt con ở trong nhà, không cho ra ngoài nữa"

Từ đó về sau, quả nhiên Độc Cô Bại Thiên không hề gây phiền phức cho lũ trẻ con nữa. Nhưng ánh mắt của nó lúc này lại để lên trên người của đám mười sáu mười bảy tuổi.

Nó mặc dù chỉ có tám tuổi nhưng trời sinh dị bẩm. Lần thứ nhất cùng một tên thanh niên đánh nhau đã đánh chảy máu đầu người ta. Từ đó về sau lúc nào trong ngừơi cũng mang theo hắc ngọc thạch gia truyền đi kiếm các thanh niên ở vùng phụ cận đánh nhau khiến cho bọn chúng chỉ còn có cách trốn tránh hoặc bỏ chạy mà thôi.

Sau đó, Độc Cô Bại Thiên tại tiểu trấn không tìm ra đối thủ đánh nhau nữa. Ai nấy gặp nó cũng đều xin chịu thua. Vì vậy nó liền tìm đến đám dã thú trong khu rừng để kiếm chuyện. Cho tới một ngày người trong thị trấn ai nấy đều nghe rõ tiếng gầm rú giận dữ của dã thú trong rừng khiến cho bọn thợ săn trong trấn không một ai dám vào rừng để săn bắn cả. Tới khi trời gần tối thì thấy Độc Cô Bại Thiên cả người đầy máu vác theo một con hổ quay về trấn khiến cho mẫu thân hắn cùng bà nội hết sức kinh hãi. Từ đó lúc nào cũng phái người đi theo, không rời một bước vì sợ hắn một lúc nào đó nổi hứng lên thì sẽ vào rừng kiếm heo rừng hay sư tử gì đó kiếm chuyện.

Trong thời gian đó, đại danh Độc Cô Bại Thiên tại tiểu trấn không ngừng vang xa.

Gia chủ của Tư Đồ thế gia là Tư Đồ Kinh Vân đối với hắn rất là có hứng thú, nhận thấy hắn là một kỳ tài học võ nên nảy ra ý muốn nhận hắn làm đồ đệ.

Nào ngờ Độc Cô Bại Thiên liên tục lắc đầu nói " Không học, chết cũng không học"

Tư Đồ Kinh Vân chỉ còn biết thở dài than " Gia chủ của Tư Đồ gia chủ động nhận làm đồ đệ mà lại bị từ chối như thế này. Chuyện này mà đồn ra ngoài thì nhất định là một chuyện chấn động giang hồ thôi"

Đại danh thích đánh nhau nhưng không thích tập võ của Độc Cô Bại Thiên đã nổi tiếng toàn Trường Phong trấn khiến cho nó trở thành vua của lũ trẻ con. Đi tới đâu thì đằng trước đằng sau nó cũng có một đám con nít, có cả con cháu của Tư Đồ Kinh Vân trong đó, hộ tống phục vụ. Trong đó người bám sát nó nhất chính là đứa con gái sáu tuổi của Tư Đồ Kinh Vân, Tư Đồ Minh Nguyệt, trở thành người lúc nào cũng theo gót của hắn

Tư Đồ Minh Nguyệt năm nay sáu tuổi, khuôn mặt rạng rỡ thông minh khả ái. Hai mắt đen láy nhìn Độc Cô Bại Thiên với ánh mắt tôn sùng, nhìn lên không trung nói lớn " Bại Thiên ca ca, muội sau này nhất định phải gả cho huynh"

"Được thôi, sau này khi muội lớn lên, huynh nhất định sẽ cưới muội. Lúc đó muội đừng có từ chối đấy nhé" Độc Cô Bại Thiên trả lời Tư Đồ Minh Nguyệt.

Hai đứa trẻ nói với nhau rất chân thật, giống như một cặp thanh mai trúc mã

Từ đó về sau, Độc Cô Bại Thiên đi tới đâu, Tư Đồ Minh Nguyệt đi theo tới đó.

Năm tháng dần thôi, trong nháy mắt đã tám năm trôi qua.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »