Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5965 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 52
ám triều

❊ ❊ ❊

Độc Cô Bại Thiên nói" Tính khí của biểu muội ta, ta nghĩ các ngươi hiểu rõ hơn ta. Cô ta mà biết ta cùng các ngươi nói chuyện liên quan tới việc của mình thì chỉ sợ….."

Đám người Trương Nhất Bình nghe xong thoáng biến sắc. Trịnh Thanh nói" Cầu mong Độc Cô huynh đệ bảo mật giùm, đừng để cho Lý sư muội biết bọn ta đã từng tìm huynh"

"Các ngươi yên tâm, ta sẽ không nói cho ai biết đâu.. Vạn nhất mà biểu muội nghe người khác kể lại thì ta sẽ nói chúng ta mới gặp đã như quen vì vậy mới ở chung một chỗ vậy thôi"

"Không sai, chúng ta mới gặp như quen nên mới ở chung một chỗ" Cả đám phụ họa theo.

Độc Cô Bại Thiên chửi thầm: "Mẹ nó, lũ vô sỉ. Môn nhân Vụ Ẩn phong ai cũng giống như các ngươi thì võ lâm thánh địa chắc cũng giống như ánh mặt trời sắp lặn mất. Ha ha…..các ngươi đã nguyện ý giữ bí mật cho ta, lão tử ta thì vì chính mình. Chỉ sợ Lý Thi biết ta "không cẩn thận" có mối giao tình với các ngươi thôi"

Độc Cô Bại Thiên còn cùng đám người nói chuyện đông tây nam bắc một hồi rồi mới cáo từ. Vừa đi ra khỏi phòng, hắn vừa đi vừa nhận xét: Vụ Ẩn phong quả thật danh bất hư truyền. Cả đám "nhiệt tình" này võ công không phải kém, nhất là cái tên Trương Nhất Bình kia tựa hồ còn hơn cả ta. Từ đó có thể thấy đệ tử kiệt xuất trong môn phái đáng sợ như thế nào. Lần nói chuyện này thu hoạch thật là lớn qua đó biết được bí mật võ công thăng tiến của Lý Thi. Hey, trong bốn người thì Trịnh Thanh cùng Lưu Văn Viễn thật muốn "tri đắc kết giao". Lần sau phải kiếm bọn họ nói chuyện một phen.

Hắn vừa nghĩ vừa đi lên đỉnh Vụ Ẩn phong. Lúc này trên Vụ Ẩn phong ngày càng nhiều người, nhìn qua có lẽ không dưới một vạn, cười cười nói nói khiến cho người ta có cảm giác nơi nhân gian tiên cảnh này có lẽ sẽ trải qua một ngày không yên tĩnh.

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi tìm đám sư huynh đệ của ta sao" Người lên tiếng chính là mỹ nhân có nhan sắc mê người Lý Thi. Lúc này trên khuôn mặt giai nhân như được phủ bởi một lớp sương lạnh.

" Không phải là ta tìm mà là ta cùng bọn họ may mắn tương phùng, mới gặp như đã quen nên mới nói chuyện vài câu thôi"

"Không lẽ xảo hợp đến vậy sao?"

"Xảo hợp? Có lẽ là bọn ta có duyên. Bất quá bọn ta chỉ gặp nhau hồi nãy còn trong tương lai thì khó nói trước được"

Lúc này ở bên cạnh đi tới khá nhiều người khiến cho Lý Thi không tiện phát tác đành quay người bước đi.

"Khâm phục, khâm phục. Độc Cô đầu to, ta thật sự khâm phục ngươi. Ngay cả đến Lý Thi tiên tử truyền nhân của Vụ Ẩn phong mà ngươi cũng dám chọc?"

Người phát ra thanh âm chính là thiếu nữ tuyệt sắc cải nam trang lúc này đang đứng nhìn hắn cười cười. Thiếu nữ nói hơi lớn nên lúc này đã thu hút khá nhiều người nhìn về phía hắn.

Độc Cô Bại Thiên thầm ớn lạnh " Mẹ nó, tiểu nha đầu đáng chết này thật nguy hiểm quá". Hắn suy nghĩ thật nhanh rồi quay lại nắm lấy tay thiếu nữ nói lớn " Chư vị thật xin lỗi. Muội muội của ta ưa quậy phá khắp nơi. Lần này nó lại cải nam trang tới gây gây chuyện thôi"

Hắn nói xong không đợi thiếu nữ nói lại đã nắm lấy tay nàng ta dẫn ra khỏi đám đông. Bất kể thiếu nữ vận công chống chọi như thế nào cũng không thể nào thoát khỏi bàn tay của Độc Cô Bại Thiên.

Vụ Ẩn phong diện tích thật rộng lớn. Độc Cô Bại Thiên nắm lấy ta nàng ta kéo ra một khe suối nhỏ rồi mới buông tay,

"Tên đầu to Độc Cô này, tay của ngươi thật thúi quá đi. Làm cái gì mà dụng lực mạnh như vậy, muốn giết ta sao, thật thúi chết ta được" Vừa nói nàng ta vừa không ngừng lấy nước rửa tay. Tấm lưng thon của thiếu nữ đạp vào mắt hắn đẹp tới mức làm hắn ngắm tới mức xuất thần.

Thiếu nữ rửa tay xong quay lại thấy thần sắc của hắn như vậy liền hiểu ra, khuôn mặt ửng đỏ giận dữ hét lớn " Ngươi là tên háo sắc, nhìn cái gì mà nhìn chứ"

"Cô có cái gì thì ta nhìn cái đó"

"Ngươi……"Thiếu nữ tức giận không nói nên lời

"Ha ha…thật buồn cười. ta đương nhiên là nhìn tiên nữ rồi" Độc Cô Bại Thiên vừa nói vừa cười sặc sụa

"Hừm"

Thấy mỹ nữ không để ý tới hắn, Độc Cô Bại Thiên nói tiếp" Nè, Mỹ nữ xưng hô như thế

"Tỷ tỷ, cô cô"

Độc Cô Bại Thiên thật muốn khóc cười cũng không được, nói " Nếu như cô đã không muốn nói thì ta cũng không hỏi nữa. Cuộc so tài giữa chúng ta không biết cô còn nhớ hay không?"

"Đương nhiên là nhớ" Thiếu nữ đưa ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn hắn

"Nhớ thì tốt. Ta còn nhớ cô nói sẽ kiếm Lưu gia cùng Lạc gia để gây phiền phức mà. Tại sao cô lại kiếm ta gây phiền làm cái gì?"

" Nhỏ nhen. Ta bất quá chỉ trêu chọc ngươi một chút thôi. Còn nữa, ngươi nói chuyện với ta nên lịch sự một chút. Bằng không thì ta còn tới kiếm ngươi quậy phá đó"

"Ha ha….ta là người lại rất thích chơi đùa như vậy đó. Cô mà chọc cho ta nổi giận không khéo ta không cẩn thận đứng trước quần hùng trên Vụ Ẩn phong mà nói là ta có một muội muội quốc sắc thiên hương đang cải nam trang đứng trong quần hùng. Ta còn nói ai mà có thể tìm ra và bắt được thì ta sẽ gả cho người đó."

"Ngươi…….."Thiếu nữ chỉ nói được vậy rồi không thể nói nữa.

"Ngươi giỏi lắm….." Nói xong liền trừng mắt nhìn hắn rồi quay người bỏ đi.

Độc Cô bại Thiên quay trở lại Vụ Ẩn phong tìm mọi người. Lão Thích nhìn thấy cười hì hì nói" Lão đại, ngươi cười sao thấy dâm tiện quá đi, nhất định trong đầu không cẩn thận lại nghĩ ra những mưu kế gian xảo gì nữa rồi.

Độc Cô Bại Thiên chỉ cười không nói

Lão phiến tử lầm bầm " Đúng là tiểu nhân đắc chí mà"

"Đắc cái đầu lão. Lão phiến tử ông sao cứ phỉ nhổ nhân cach1 của ta chứ. Ta phải đánh cho đầu lão tỉnh ra mới được"

Vừa nói vừa giơ nắm đấm đánh vào đầu lão phiến tử

Lão phiến tử mắt như muốn đổ hào quang, cả người liêu xiêu đứng không vững, miệng thì la lớn" Trời ơi! Độc Cô Bại Thiên ngươi đúng là tính mưu sát mà. Lão nhân gia ta mặc dù niên kỉ đã cao, dù chỉ là ở phía sau của ngươi nhưng nếu không có công lạo thì cũng có khổ lao, không có nước thì cũng có mồ hôi, không có………."

"Không có lão phiến tử ông chỉ biết ăn biết uống thì bọn ta cũng tiết kiệm được không ít" Độc Cô Bại Thiên tức thì ngắt ngay cái giọng điệu đang thao thao bất tuyệt rồi sau đó mới hỏi tình huống đại hội như thế nào.

Tư Đồ Ngạo Nguyệt nói " Thật ra cũng không có gì mới cả. Mọi chuyện cũng giống như ban đầu các trưởng lão Vụ Ẩn phong nói mà thôi"

Đúng lúc này một thanh âm không lớn nhưng rất rõ ràng vang bên tai mọi người " Đối với vấn đề tinh nguyên thạch thuộc về ai thì mọi người còn có đề nghị nào hay nữa không?"

Độc Cô Bại Thiên chấn động. Người này công lực thật sự rất thâm hậu, cả vạn người có mặt ai nấy đều có thể nghe rất rõ ràng giọng của hắn ta. Hắn ngước mặt lên nhìn thì thấy một thanh niên khoảng hai mươi năm hai sáu tuổi đang đứng trên đài cười cười. Đứng đằng sau người này là các môn nhân của Vụ Ẩn phong, bao gồm cả mỹ nữ diễm lệ Lý Thi

Lúc này có người nói nhỏ " Người thanh niên đó chính là đại đệ tử của Vụ Ẩn phong, Lỗ Phong Khôn"

Có người nói tiếp " Nghe đồn người này tuổi còn trẻ nhưng công lực đã đạt tới mức khó lường"

"Mặc dù công lực của hắn cao tới mức đáng sợ nhưng đại đệ tử của Vụ Ẩn phong chưa chắc đã là đệ nhất. Nghe đồn đệ nhất cao thủ lại chính là tuyệt sắc thiếu nữ đứng đằng sau hắn tên là Lý Thi"

"Trời ạ! Có giai nhân đẹp như vậy sao"

"Thật sự quá đẹp………"

…………….

Mọi người bàn tán xôn xao

Lúc này có người đang bước lên đài, là một trung niên độ khoảng ba bảy ba tám tuổi. Quần hùng dưới đài thấy có người lên tức thì im lặng. Chỉ thấy trung niên nhân vòng tay lại nói " Tại hạ là môn nhân đệ tử của Lưu gia tại Hán Đường đế quốc. Ta chỉ là một vô danh tiểu tốt nên họ tên không cần phải nói ra làm gì. Tại đại hội lần này ta muốn thỉnh anh hùng thiên hạ làm chủ giùm cho Lưu gia bảo chúng ta để đòi Vụ Ẩn phong một công đạo"

Dưới đài tức thì đại loạn. Bỗng nhiên có người dám hướng về võ học thánh địa của Hán Đường đế quốc đòi công đạo khiến cho ai nấy bàn tán xôn xao.

Trung niên nhân trên đài liền nói tiếp " Cách đây không lâu, sư đệ của ta cũng là ái tử của gia sư Lưu Phong trong khi truy tìm tinh nguyên thạch của Chiến Thiên vũ thánh đã bị người sát hại. Tại nơi sư đệ bị sát hại có người ở gần đó đã nhìn thấy Lý Thi tiên tử đã từng xuất hiện. Sau đó không lâu thì tin tức truyền về là Vụ Ẩn phong có được tinh nguyên thạch do Chiến Thiên võ thánh lưu lại. Tại nơi này ta muốn mời Lý Thi tiên tử của Vụ Ẩn phong trước mặt anh hùng thiên hạ cho Lưu gia bảo bọn ta một lời giải thích."

Lúc này lại có thêm người tiến lên đài. Người này trẻ tuổi,thân hình cao lêu nghêu, khi lên tới nơi liền vòng tay lại nói " Bọn ta Lạc gia sơn trang cũng muốn nghe một lời giải thích từ Vụ Ẩn phong. Cách đâu không lâu thiếu chủ Lạc Kim Long của chúng ta khi truy tìm tinh nguyên thạch của Chiến Thiên võ thánh cũng bị mất tích, sống không thấy người, chết không thấy xác. Chỉ là trước khi thiếu chủ mất tích thì có người nhìn thấy thiếu gia ta cùng với Lý Thi tiên tử của Vụ Ẩn phong đã từng xuất hiện cùng một nơi. Vì vậy ta cũng muốn mời Lý Thi tiên tử trước anh hùng thiên hạ cho Lạc gia sơn trang chúng ta một câu trả lời.

Độc Cô Bại Thiên và ba huynh đệ Tư Đồ đưa mắt nhìn nhau, trong tâm như đã hiểu. Lạc Kim Long khẳng định chắc chắn là đã xui xẻo chui vào bụng thú dữ. Còn Lưu Phong thì vận khí có lẽ may mắn hơn, thi thể vẫn còn được bảo toàn.

Mọi người lúc này ai nấy đều đưa mắt nhìn về Lý Thi. Thực tế thì có rất ít người biết nàng, chủ yếu là nghe những người khác kể lại nên mọi người lúc đó mới biết người đẹp như tiên đứng trên đài chính là đệ tử kiệt xuất nhất Vụ Ẩn phong Lý Thi.

Độc Cô Bại Thiên nói" Tính khí của biểu muội ta, ta nghĩ các ngươi hiểu rõ hơn ta. Cô ta mà biết ta cùng các ngươi nói chuyện liên quan tới việc của mình thì chỉ sợ….."

Đám người Trương Nhất Bình nghe xong thoáng biến sắc. Trịnh Thanh nói" Cầu mong Độc Cô huynh đệ bảo mật giùm, đừng để cho Lý sư muội biết bọn ta đã từng tìm huynh"

"Các ngươi yên tâm, ta sẽ không nói cho ai biết đâu.. Vạn nhất mà biểu muội nghe người khác kể lại thì ta sẽ nói chúng ta mới gặp đã như quen vì vậy mới ở chung một chỗ vậy thôi"

"Không sai, chúng ta mới gặp như quen nên mới ở chung một chỗ" Cả đám phụ họa theo.

Độc Cô Bại Thiên chửi thầm: "Mẹ nó, lũ vô sỉ. Môn nhân Vụ Ẩn phong ai cũng giống như các ngươi thì võ lâm thánh địa chắc cũng giống như ánh mặt trời sắp lặn mất. Ha ha…..các ngươi đã nguyện ý giữ bí mật cho ta, lão tử ta thì vì chính mình. Chỉ sợ Lý Thi biết ta "không cẩn thận" có mối giao tình với các ngươi thôi"

Độc Cô Bại Thiên còn cùng đám người nói chuyện đông tây nam bắc một hồi rồi mới cáo từ. Vừa đi ra khỏi phòng, hắn vừa đi vừa nhận xét: Vụ Ẩn phong quả thật danh bất hư truyền. Cả đám "nhiệt tình" này võ công không phải kém, nhất là cái tên Trương Nhất Bình kia tựa hồ còn hơn cả ta. Từ đó có thể thấy đệ tử kiệt xuất trong môn phái đáng sợ như thế nào. Lần nói chuyện này thu hoạch thật là lớn qua đó biết được bí mật võ công thăng tiến của Lý Thi. Hey, trong bốn người thì Trịnh Thanh cùng Lưu Văn Viễn thật muốn "tri đắc kết giao". Lần sau phải kiếm bọn họ nói chuyện một phen.

Hắn vừa nghĩ vừa đi lên đỉnh Vụ Ẩn phong. Lúc này trên Vụ Ẩn phong ngày càng nhiều người, nhìn qua có lẽ không dưới một vạn, cười cười nói nói khiến cho người ta có cảm giác nơi nhân gian tiên cảnh này có lẽ sẽ trải qua một ngày không yên tĩnh.

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi tìm đám sư huynh đệ của ta sao" Người lên tiếng chính là mỹ nhân có nhan sắc mê người Lý Thi. Lúc này trên khuôn mặt giai nhân như được phủ bởi một lớp sương lạnh.

" Không phải là ta tìm mà là ta cùng bọn họ may mắn tương phùng, mới gặp như đã quen nên mới nói chuyện vài câu thôi"

"Không lẽ xảo hợp đến vậy sao?"

"Xảo hợp? Có lẽ là bọn ta có duyên. Bất quá bọn ta chỉ gặp nhau hồi nãy còn trong tương lai thì khó nói trước được"

Lúc này ở bên cạnh đi tới khá nhiều người khiến cho Lý Thi không tiện phát tác đành quay người bước đi.

"Khâm phục, khâm phục. Độc Cô đầu to, ta thật sự khâm phục ngươi. Ngay cả đến Lý Thi tiên tử truyền nhân của Vụ Ẩn phong mà ngươi cũng dám chọc?"

Người phát ra thanh âm chính là thiếu nữ tuyệt sắc cải nam trang lúc này đang đứng nhìn hắn cười cười. Thiếu nữ nói hơi lớn nên lúc này đã thu hút khá nhiều người nhìn về phía hắn.

Độc Cô Bại Thiên thầm ớn lạnh " Mẹ nó, tiểu nha đầu đáng chết này thật nguy hiểm quá". Hắn suy nghĩ thật nhanh rồi quay lại nắm lấy tay thiếu nữ nói lớn " Chư vị thật xin lỗi. Muội muội của ta ưa quậy phá khắp nơi. Lần này nó lại cải nam trang tới gây gây chuyện thôi"

Hắn nói xong không đợi thiếu nữ nói lại đã nắm lấy tay nàng ta dẫn ra khỏi đám đông. Bất kể thiếu nữ vận công chống chọi như thế nào cũng không thể nào thoát khỏi bàn tay của Độc Cô Bại Thiên.

Vụ Ẩn phong diện tích thật rộng lớn. Độc Cô Bại Thiên nắm lấy ta nàng ta kéo ra một khe suối nhỏ rồi mới buông tay,

"Tên đầu to Độc Cô này, tay của ngươi thật thúi quá đi. Làm cái gì mà dụng lực mạnh như vậy, muốn giết ta sao, thật thúi chết ta được" Vừa nói nàng ta vừa không ngừng lấy nước rửa tay. Tấm lưng thon của thiếu nữ đạp vào mắt hắn đẹp tới mức làm hắn ngắm tới mức xuất thần.

Thiếu nữ rửa tay xong quay lại thấy thần sắc của hắn như vậy liền hiểu ra, khuôn mặt ửng đỏ giận dữ hét lớn " Ngươi là tên háo sắc, nhìn cái gì mà nhìn chứ"

"Cô có cái gì thì ta nhìn cái đó"

"Ngươi……"Thiếu nữ tức giận không nói nên lời

"Ha ha…thật buồn cười. ta đương nhiên là nhìn tiên nữ rồi" Độc Cô Bại Thiên vừa nói vừa cười sặc sụa

"Hừm"

Thấy mỹ nữ không để ý tới hắn, Độc Cô Bại Thiên nói tiếp" Nè, Mỹ nữ xưng hô như thế

"Tỷ tỷ, cô cô"

Độc Cô Bại Thiên thật muốn khóc cười cũng không được, nói " Nếu như cô đã không muốn nói thì ta cũng không hỏi nữa. Cuộc so tài giữa chúng ta không biết cô còn nhớ hay không?"

"Đương nhiên là nhớ" Thiếu nữ đưa ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn hắn

"Nhớ thì tốt. Ta còn nhớ cô nói sẽ kiếm Lưu gia cùng Lạc gia để gây phiền phức mà. Tại sao cô lại kiếm ta gây phiền làm cái gì?"

" Nhỏ nhen. Ta bất quá chỉ trêu chọc ngươi một chút thôi. Còn nữa, ngươi nói chuyện với ta nên lịch sự một chút. Bằng không thì ta còn tới kiếm ngươi quậy phá đó"

"Ha ha….ta là người lại rất thích chơi đùa như vậy đó. Cô mà chọc cho ta nổi giận không khéo ta không cẩn thận đứng trước quần hùng trên Vụ Ẩn phong mà nói là ta có một muội muội quốc sắc thiên hương đang cải nam trang đứng trong quần hùng. Ta còn nói ai mà có thể tìm ra và bắt được thì ta sẽ gả cho người đó."

"Ngươi…….."Thiếu nữ chỉ nói được vậy rồi không thể nói nữa.

"Ngươi giỏi lắm….." Nói xong liền trừng mắt nhìn hắn rồi quay người bỏ đi.

Độc Cô bại Thiên quay trở lại Vụ Ẩn phong tìm mọi người. Lão Thích nhìn thấy cười hì hì nói" Lão đại, ngươi cười sao thấy dâm tiện quá đi, nhất định trong đầu không cẩn thận lại nghĩ ra những mưu kế gian xảo gì nữa rồi.

Độc Cô Bại Thiên chỉ cười không nói

Lão phiến tử lầm bầm " Đúng là tiểu nhân đắc chí mà"

"Đắc cái đầu lão. Lão phiến tử ông sao cứ phỉ nhổ nhân cach1 của ta chứ. Ta phải đánh cho đầu lão tỉnh ra mới được"

Vừa nói vừa giơ nắm đấm đánh vào đầu lão phiến tử

Lão phiến tử mắt như muốn đổ hào quang, cả người liêu xiêu đứng không vững, miệng thì la lớn" Trời ơi! Độc Cô Bại Thiên ngươi đúng là tính mưu sát mà. Lão nhân gia ta mặc dù niên kỉ đã cao, dù chỉ là ở phía sau của ngươi nhưng nếu không có công lạo thì cũng có khổ lao, không có nước thì cũng có mồ hôi, không có………."

"Không có lão phiến tử ông chỉ biết ăn biết uống thì bọn ta cũng tiết kiệm được không ít" Độc Cô Bại Thiên tức thì ngắt ngay cái giọng điệu đang thao thao bất tuyệt rồi sau đó mới hỏi tình huống đại hội như thế nào.

Tư Đồ Ngạo Nguyệt nói " Thật ra cũng không có gì mới cả. Mọi chuyện cũng giống như ban đầu các trưởng lão Vụ Ẩn phong nói mà thôi"

Đúng lúc này một thanh âm không lớn nhưng rất rõ ràng vang bên tai mọi người " Đối với vấn đề tinh nguyên thạch thuộc về ai thì mọi người còn có đề nghị nào hay nữa không?"

Độc Cô Bại Thiên chấn động. Người này công lực thật sự rất thâm hậu, cả vạn người có mặt ai nấy đều có thể nghe rất rõ ràng giọng của hắn ta. Hắn ngước mặt lên nhìn thì thấy một thanh niên khoảng hai mươi năm hai sáu tuổi đang đứng trên đài cười cười. Đứng đằng sau người này là các môn nhân của Vụ Ẩn phong, bao gồm cả mỹ nữ diễm lệ Lý Thi

Lúc này có người nói nhỏ " Người thanh niên đó chính là đại đệ tử của Vụ Ẩn phong, Lỗ Phong Khôn"

Có người nói tiếp " Nghe đồn người này tuổi còn trẻ nhưng công lực đã đạt tới mức khó lường"

"Mặc dù công lực của hắn cao tới mức đáng sợ nhưng đại đệ tử của Vụ Ẩn phong chưa chắc đã là đệ nhất. Nghe đồn đệ nhất cao thủ lại chính là tuyệt sắc thiếu nữ đứng đằng sau hắn tên là Lý Thi"

"Trời ạ! Có giai nhân đẹp như vậy sao"

"Thật sự quá đẹp………"

…………….

Mọi người bàn tán xôn xao

Lúc này có người đang bước lên đài, là một trung niên độ khoảng ba bảy ba tám tuổi. Quần hùng dưới đài thấy có người lên tức thì im lặng. Chỉ thấy trung niên nhân vòng tay lại nói " Tại hạ là môn nhân đệ tử của Lưu gia tại Hán Đường đế quốc. Ta chỉ là một vô danh tiểu tốt nên họ tên không cần phải nói ra làm gì. Tại đại hội lần này ta muốn thỉnh anh hùng thiên hạ làm chủ giùm cho Lưu gia bảo chúng ta để đòi Vụ Ẩn phong một công đạo"

Dưới đài tức thì đại loạn. Bỗng nhiên có người dám hướng về võ học thánh địa của Hán Đường đế quốc đòi công đạo khiến cho ai nấy bàn tán xôn xao.

Trung niên nhân trên đài liền nói tiếp " Cách đây không lâu, sư đệ của ta cũng là ái tử của gia sư Lưu Phong trong khi truy tìm tinh nguyên thạch của Chiến Thiên vũ thánh đã bị người sát hại. Tại nơi sư đệ bị sát hại có người ở gần đó đã nhìn thấy Lý Thi tiên tử đã từng xuất hiện. Sau đó không lâu thì tin tức truyền về là Vụ Ẩn phong có được tinh nguyên thạch do Chiến Thiên võ thánh lưu lại. Tại nơi này ta muốn mời Lý Thi tiên tử của Vụ Ẩn phong trước mặt anh hùng thiên hạ cho Lưu gia bảo bọn ta một lời giải thích."

Lúc này lại có thêm người tiến lên đài. Người này trẻ tuổi,thân hình cao lêu nghêu, khi lên tới nơi liền vòng tay lại nói " Bọn ta Lạc gia sơn trang cũng muốn nghe một lời giải thích từ Vụ Ẩn phong. Cách đâu không lâu thiếu chủ Lạc Kim Long của chúng ta khi truy tìm tinh nguyên thạch của Chiến Thiên võ thánh cũng bị mất tích, sống không thấy người, chết không thấy xác. Chỉ là trước khi thiếu chủ mất tích thì có người nhìn thấy thiếu gia ta cùng với Lý Thi tiên tử của Vụ Ẩn phong đã từng xuất hiện cùng một nơi. Vì vậy ta cũng muốn mời Lý Thi tiên tử trước anh hùng thiên hạ cho Lạc gia sơn trang chúng ta một câu trả lời.

Độc Cô Bại Thiên và ba huynh đệ Tư Đồ đưa mắt nhìn nhau, trong tâm như đã hiểu. Lạc Kim Long khẳng định chắc chắn là đã xui xẻo chui vào bụng thú dữ. Còn Lưu Phong thì vận khí có lẽ may mắn hơn, thi thể vẫn còn được bảo toàn.

Mọi người lúc này ai nấy đều đưa mắt nhìn về Lý Thi. Thực tế thì có rất ít người biết nàng, chủ yếu là nghe những người khác kể lại nên mọi người lúc đó mới biết người đẹp như tiên đứng trên đài chính là đệ tử kiệt xuất nhất Vụ Ẩn phong Lý Thi.

Độc Cô Bại Thiên nói" Tính khí của biểu muội ta, ta nghĩ các ngươi hiểu rõ hơn ta. Cô ta mà biết ta cùng các ngươi nói chuyện liên quan tới việc của mình thì chỉ sợ….."

Đám người Trương Nhất Bình nghe xong thoáng biến sắc. Trịnh Thanh nói" Cầu mong Độc Cô huynh đệ bảo mật giùm, đừng để cho Lý sư muội biết bọn ta đã từng tìm huynh"

"Các ngươi yên tâm, ta sẽ không nói cho ai biết đâu.. Vạn nhất mà biểu muội nghe người khác kể lại thì ta sẽ nói chúng ta mới gặp đã như quen vì vậy mới ở chung một chỗ vậy thôi"

"Không sai, chúng ta mới gặp như quen nên mới ở chung một chỗ" Cả đám phụ họa theo.

Độc Cô Bại Thiên chửi thầm: "Mẹ nó, lũ vô sỉ. Môn nhân Vụ Ẩn phong ai cũng giống như các ngươi thì võ lâm thánh địa chắc cũng giống như ánh mặt trời sắp lặn mất. Ha ha…..các ngươi đã nguyện ý giữ bí mật cho ta, lão tử ta thì vì chính mình. Chỉ sợ Lý Thi biết ta "không cẩn thận" có mối giao tình với các ngươi thôi"

Độc Cô Bại Thiên còn cùng đám người nói chuyện đông tây nam bắc một hồi rồi mới cáo từ. Vừa đi ra khỏi phòng, hắn vừa đi vừa nhận xét: Vụ Ẩn phong quả thật danh bất hư truyền. Cả đám "nhiệt tình" này võ công không phải kém, nhất là cái tên Trương Nhất Bình kia tựa hồ còn hơn cả ta. Từ đó có thể thấy đệ tử kiệt xuất trong môn phái đáng sợ như thế nào. Lần nói chuyện này thu hoạch thật là lớn qua đó biết được bí mật võ công thăng tiến của Lý Thi. Hey, trong bốn người thì Trịnh Thanh cùng Lưu Văn Viễn thật muốn "tri đắc kết giao". Lần sau phải kiếm bọn họ nói chuyện một phen.

Hắn vừa nghĩ vừa đi lên đỉnh Vụ Ẩn phong. Lúc này trên Vụ Ẩn phong ngày càng nhiều người, nhìn qua có lẽ không dưới một vạn, cười cười nói nói khiến cho người ta có cảm giác nơi nhân gian tiên cảnh này có lẽ sẽ trải qua một ngày không yên tĩnh.

"Độc Cô Bại Thiên, ngươi tìm đám sư huynh đệ của ta sao" Người lên tiếng chính là mỹ nhân có nhan sắc mê người Lý Thi. Lúc này trên khuôn mặt giai nhân như được phủ bởi một lớp sương lạnh.

" Không phải là ta tìm mà là ta cùng bọn họ may mắn tương phùng, mới gặp như đã quen nên mới nói chuyện vài câu thôi"

"Không lẽ xảo hợp đến vậy sao?"

"Xảo hợp? Có lẽ là bọn ta có duyên. Bất quá bọn ta chỉ gặp nhau hồi nãy còn trong tương lai thì khó nói trước được"

Lúc này ở bên cạnh đi tới khá nhiều người khiến cho Lý Thi không tiện phát tác đành quay người bước đi.

"Khâm phục, khâm phục. Độc Cô đầu to, ta thật sự khâm phục ngươi. Ngay cả đến Lý Thi tiên tử truyền nhân của Vụ Ẩn phong mà ngươi cũng dám chọc?"

Người phát ra thanh âm chính là thiếu nữ tuyệt sắc cải nam trang lúc này đang đứng nhìn hắn cười cười. Thiếu nữ nói hơi lớn nên lúc này đã thu hút khá nhiều người nhìn về phía hắn.

Độc Cô Bại Thiên thầm ớn lạnh " Mẹ nó, tiểu nha đầu đáng chết này thật nguy hiểm quá". Hắn suy nghĩ thật nhanh rồi quay lại nắm lấy tay thiếu nữ nói lớn " Chư vị thật xin lỗi. Muội muội của ta ưa quậy phá khắp nơi. Lần này nó lại cải nam trang tới gây gây chuyện thôi"

Hắn nói xong không đợi thiếu nữ nói lại đã nắm lấy tay nàng ta dẫn ra khỏi đám đông. Bất kể thiếu nữ vận công chống chọi như thế nào cũng không thể nào thoát khỏi bàn tay của Độc Cô Bại Thiên.

Vụ Ẩn phong diện tích thật rộng lớn. Độc Cô Bại Thiên nắm lấy ta nàng ta kéo ra một khe suối nhỏ rồi mới buông tay,

"Tên đầu to Độc Cô này, tay của ngươi thật thúi quá đi. Làm cái gì mà dụng lực mạnh như vậy, muốn giết ta sao, thật thúi chết ta được" Vừa nói nàng ta vừa không ngừng lấy nước rửa tay. Tấm lưng thon của thiếu nữ đạp vào mắt hắn đẹp tới mức làm hắn ngắm tới mức xuất thần.

Thiếu nữ rửa tay xong quay lại thấy thần sắc của hắn như vậy liền hiểu ra, khuôn mặt ửng đỏ giận dữ hét lớn " Ngươi là tên háo sắc, nhìn cái gì mà nhìn chứ"

"Cô có cái gì thì ta nhìn cái đó"

"Ngươi……"Thiếu nữ tức giận không nói nên lời

"Ha ha…thật buồn cười. ta đương nhiên là nhìn tiên nữ rồi" Độc Cô Bại Thiên vừa nói vừa cười sặc sụa

"Hừm"

Thấy mỹ nữ không để ý tới hắn, Độc Cô Bại Thiên nói tiếp" Nè, Mỹ nữ xưng hô như thế

"Tỷ tỷ, cô cô"

Độc Cô Bại Thiên thật muốn khóc cười cũng không được, nói " Nếu như cô đã không muốn nói thì ta cũng không hỏi nữa. Cuộc so tài giữa chúng ta không biết cô còn nhớ hay không?"

"Đương nhiên là nhớ" Thiếu nữ đưa ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn hắn

"Nhớ thì tốt. Ta còn nhớ cô nói sẽ kiếm Lưu gia cùng Lạc gia để gây phiền phức mà. Tại sao cô lại kiếm ta gây phiền làm cái gì?"

" Nhỏ nhen. Ta bất quá chỉ trêu chọc ngươi một chút thôi. Còn nữa, ngươi nói chuyện với ta nên lịch sự một chút. Bằng không thì ta còn tới kiếm ngươi quậy phá đó"

"Ha ha….ta là người lại rất thích chơi đùa như vậy đó. Cô mà chọc cho ta nổi giận không khéo ta không cẩn thận đứng trước quần hùng trên Vụ Ẩn phong mà nói là ta có một muội muội quốc sắc thiên hương đang cải nam trang đứng trong quần hùng. Ta còn nói ai mà có thể tìm ra và bắt được thì ta sẽ gả cho người đó."

"Ngươi…….."Thiếu nữ chỉ nói được vậy rồi không thể nói nữa.

"Ngươi giỏi lắm….." Nói xong liền trừng mắt nhìn hắn rồi quay người bỏ đi.

Độc Cô bại Thiên quay trở lại Vụ Ẩn phong tìm mọi người. Lão Thích nhìn thấy cười hì hì nói" Lão đại, ngươi cười sao thấy dâm tiện quá đi, nhất định trong đầu không cẩn thận lại nghĩ ra những mưu kế gian xảo gì nữa rồi.

Độc Cô Bại Thiên chỉ cười không nói

Lão phiến tử lầm bầm " Đúng là tiểu nhân đắc chí mà"

"Đắc cái đầu lão. Lão phiến tử ông sao cứ phỉ nhổ nhân cach1 của ta chứ. Ta phải đánh cho đầu lão tỉnh ra mới được"

Vừa nói vừa giơ nắm đấm đánh vào đầu lão phiến tử

Lão phiến tử mắt như muốn đổ hào quang, cả người liêu xiêu đứng không vững, miệng thì la lớn" Trời ơi! Độc Cô Bại Thiên ngươi đúng là tính mưu sát mà. Lão nhân gia ta mặc dù niên kỉ đã cao, dù chỉ là ở phía sau của ngươi nhưng nếu không có công lạo thì cũng có khổ lao, không có nước thì cũng có mồ hôi, không có………."

"Không có lão phiến tử ông chỉ biết ăn biết uống thì bọn ta cũng tiết kiệm được không ít" Độc Cô Bại Thiên tức thì ngắt ngay cái giọng điệu đang thao thao bất tuyệt rồi sau đó mới hỏi tình huống đại hội như thế nào.

Tư Đồ Ngạo Nguyệt nói " Thật ra cũng không có gì mới cả. Mọi chuyện cũng giống như ban đầu các trưởng lão Vụ Ẩn phong nói mà thôi"

Đúng lúc này một thanh âm không lớn nhưng rất rõ ràng vang bên tai mọi người " Đối với vấn đề tinh nguyên thạch thuộc về ai thì mọi người còn có đề nghị nào hay nữa không?"

Độc Cô Bại Thiên chấn động. Người này công lực thật sự rất thâm hậu, cả vạn người có mặt ai nấy đều có thể nghe rất rõ ràng giọng của hắn ta. Hắn ngước mặt lên nhìn thì thấy một thanh niên khoảng hai mươi năm hai sáu tuổi đang đứng trên đài cười cười. Đứng đằng sau người này là các môn nhân của Vụ Ẩn phong, bao gồm cả mỹ nữ diễm lệ Lý Thi

Lúc này có người nói nhỏ " Người thanh niên đó chính là đại đệ tử của Vụ Ẩn phong, Lỗ Phong Khôn"

Có người nói tiếp " Nghe đồn người này tuổi còn trẻ nhưng công lực đã đạt tới mức khó lường"

"Mặc dù công lực của hắn cao tới mức đáng sợ nhưng đại đệ tử của Vụ Ẩn phong chưa chắc đã là đệ nhất. Nghe đồn đệ nhất cao thủ lại chính là tuyệt sắc thiếu nữ đứng đằng sau hắn tên là Lý Thi"

"Trời ạ! Có giai nhân đẹp như vậy sao"

"Thật sự quá đẹp………"

…………….

Mọi người bàn tán xôn xao

Lúc này có người đang bước lên đài, là một trung niên độ khoảng ba bảy ba tám tuổi. Quần hùng dưới đài thấy có người lên tức thì im lặng. Chỉ thấy trung niên nhân vòng tay lại nói " Tại hạ là môn nhân đệ tử của Lưu gia tại Hán Đường đế quốc. Ta chỉ là một vô danh tiểu tốt nên họ tên không cần phải nói ra làm gì. Tại đại hội lần này ta muốn thỉnh anh hùng thiên hạ làm chủ giùm cho Lưu gia bảo chúng ta để đòi Vụ Ẩn phong một công đạo"

Dưới đài tức thì đại loạn. Bỗng nhiên có người dám hướng về võ học thánh địa của Hán Đường đế quốc đòi công đạo khiến cho ai nấy bàn tán xôn xao.

Trung niên nhân trên đài liền nói tiếp " Cách đây không lâu, sư đệ của ta cũng là ái tử của gia sư Lưu Phong trong khi truy tìm tinh nguyên thạch của Chiến Thiên vũ thánh đã bị người sát hại. Tại nơi sư đệ bị sát hại có người ở gần đó đã nhìn thấy Lý Thi tiên tử đã từng xuất hiện. Sau đó không lâu thì tin tức truyền về là Vụ Ẩn phong có được tinh nguyên thạch do Chiến Thiên võ thánh lưu lại. Tại nơi này ta muốn mời Lý Thi tiên tử của Vụ Ẩn phong trước mặt anh hùng thiên hạ cho Lưu gia bảo bọn ta một lời giải thích."

Lúc này lại có thêm người tiến lên đài. Người này trẻ tuổi,thân hình cao lêu nghêu, khi lên tới nơi liền vòng tay lại nói " Bọn ta Lạc gia sơn trang cũng muốn nghe một lời giải thích từ Vụ Ẩn phong. Cách đâu không lâu thiếu chủ Lạc Kim Long của chúng ta khi truy tìm tinh nguyên thạch của Chiến Thiên võ thánh cũng bị mất tích, sống không thấy người, chết không thấy xác. Chỉ là trước khi thiếu chủ mất tích thì có người nhìn thấy thiếu gia ta cùng với Lý Thi tiên tử của Vụ Ẩn phong đã từng xuất hiện cùng một nơi. Vì vậy ta cũng muốn mời Lý Thi tiên tử trước anh hùng thiên hạ cho Lạc gia sơn trang chúng ta một câu trả lời.

Độc Cô Bại Thiên và ba huynh đệ Tư Đồ đưa mắt nhìn nhau, trong tâm như đã hiểu. Lạc Kim Long khẳng định chắc chắn là đã xui xẻo chui vào bụng thú dữ. Còn Lưu Phong thì vận khí có lẽ may mắn hơn, thi thể vẫn còn được bảo toàn.

Mọi người lúc này ai nấy đều đưa mắt nhìn về Lý Thi. Thực tế thì có rất ít người biết nàng, chủ yếu là nghe những người khác kể lại nên mọi người lúc đó mới biết người đẹp như tiên đứng trên đài chính là đệ tử kiệt xuất nhất Vụ Ẩn phong Lý Thi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »