Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 6022 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 98
quyết trạch

❊ ❊ ❊

Độc Cô Bại Thiên lén lui lại, ẩn mình vào bóng tối. "Bất tử chi ma", "Bán tiên chi thể", "Tiên nhân"…… lẽ nào hắn cũng sẽ sa vào vòng xoáy đó, trong lòng không thể yên tĩnh lại.

"Loạn thế tiểu ma tiên là ai? Lẽ nào là Huyên Huyên, lâu lắm không có tin tức của ả rồi."

Ba ngày sau, Độc Cô Bại Thiên đến đại thảo nguyên mênh mông, vùng thiên địa rộng lớn này khiến tâm tình hắn thư sướng vô cùng. Chả trách người ta nói những dân tộc du mục trên thảo nguyên hào sảng hơn hết, sống trong hoàn cảnh này không muốn hào sảng không được. "Ở đâu âu đấy" hóa ra là ý này.

Hắn tránh xa nhưng mục dân, không muốn quấy nhiễu đời sống yên bình của họ, tránh cho họ gặp phiền nhiễu không đáng.

Độc Cô Bại Thiên ta mấy tháng trước còn là du côn chưa xa nhà, không ngờ chỉ mấy tháng đã 'Danh Động Thiên Hạ', thành 'Nhân Vật Phong Vân' đứng đầu thiên hạ, việc đời đúng là khó lường."

Gió sớm phất qua, hắn tỉnh dậy, nhanh chóng đứng lên, nắm chặt Khấp Huyết thần kiếm, trốn vào bãi cỏ khô úa.

Một bóng người như u linh xuất hiện trước mặt, vô thanh vô tức, như thể đột nhiên hiện ra. Người này mặc thanh y, che mặt bằng sa đen, tạo cho người đối diện cảm giác hư vô phiêu diêu, tuy gần trước mắt mà như xa cách chân trời, không ai nắm bắt được.

"Tu vi đáng sợ thật, gần thế này mà còn không nắm bắt được, không rõ là nam nữ, già trẻ, cao thủ quá." Hắn đứng dậy, trước mặt cao thủ thế này, không cần phải ẩn tàng.

Thanh y nhân thấy hắn y phục lam lũ, ánh mắt tỏ ra dao động, vô hình trung toát lên khí thế kinh nhân.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác được khí tức quen thuộc, liền máy động, hô lên kinh hãi: "Là đế cảnh cao thủ đó." Đêm đó chính cao thủ thần bí này báo tin mới giúp hắn thoát được vòng vây, rồi chỉ điểm cho hắn đi về hướng tây, tránh khỏi quần hùng truy sát.

Với tu vi hiện tại cùng công pháp đặc thù tạo cho thần thức của hắn sắc bén vô cùng, dựa vào linh giác mẫn duệ, chỉ nhìn là nhân ra người tới là đế cảnh cao thủ thần bí.

"Ngươi thật ra là ai, vì sao lại bám theo ta?"

"Ta tuyệt đối không có ác ý." Thanh y nhân cất giọng rin rít, căn bản không đoán được tuổi tác, giới tính.

Độc Cô Bại Thiên nhìn đối phương chằm chằm, con người này khiến hắn có cảm giác hư vô phiêu diêu ngày càng rõ rệt. Hắn bất đắc dĩ vận dụng đế cấp thần thức quan sát nhưng khí tức của thanh y nhân phảng phất tan biến, không gian quanh người đó uốn cong, tứ phía biến thành ảm đạm vô quang, rồi hoàn toàn ẩn vào vùng hắc ám tuyệt đối.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác thần thức đập vào bức tường vô hình, bị chặn lại.

"A!" Y buột miệng than thở, thân phận khác của thanh y nhân xuất hiện trong óc, "ngươi từng cùng ta đối kháng thần thức, sau khi ta tru sát Doãn Phong tại vân sơn, nghỉ ngơi trong khu rừng thì chính người lén quan sát ta, ngươi đã dùng phương pháp này hóa giải thần thức của ta. Thật ra ngươi có mục đích gì, sao lại bám theo ta?"

"Ta nói rồi, không hề có ác ý, chỉ là được người ta nhờ, giúp đỡ khi ngươi cần."

"Ai ủy thác cho ngươi."

"Một người từng là bằng hữu của ngươi."

"Ai?"

"Xin lỗi, không thể nói được."

Độc Cô Bại Thiên trầm tư, cần phải có danh khí lớn thế nào mới yêu cầu được một đế cảnh cao thủ trợ giúp thiên hạ công địch như hắn. Trừ phi đối phương cũng là đế cảnh cao thủ, hơn nữa còn có giao tình thâm hậu với thanh y nhân, bằng không quyết không thể yêu cầu đến giúp hắn. Cái đêm ba hôm trước, hắn chính ta nghe lén vương cấp cao thủ giảng giải bí mật về Bất tử chi ma liền hiểu nguyên nhân vì sao người võ lâm quyết tâm truy sát kẻ nào xá thân thành ma. Bí sử này từng nằm trong tay đế cảnh cao thủ, họ lẽ ra phải không có hảo cảm gì với Bất tử chi ma, quyết giết hắn mới đúng.

Hắn từng có giao tình với hai đế cảnh cao thủ, một là Huyên Huyên, một là lão lừa đảo đã mất công lực. Trừ phi hai người này tự xuất thủ còn có khả năng, lão lừa đảo có thể gạt ra ngoài, lẽ nào là Huyên Huyên? Nhưng người này thâm trầm như vậy…. hắn sa vào mù mịt, không hiểu gì.

Giọng nói khàn khàn của thanh y nhân vang lên: "Đừng đoán lung tung nữa, ngươi không đoán ra được đâu, ta được bằng hữu nhờ cậy mới đến chỉ điểm."

"Nói đi." Độc Cô Bại Thiên trầm giọng.

"Hiện tại ngươi không nên đến ma vực, ngươi biết ma vực?"

"Biết."

"Biết là tốt. Tránh cho ta phải phí hơi, hiện tại lập tức đổi phương hướng, rời khỏi Thanh Phong đế quốc, tìm nơi nào đó ẩn tàng một thời gian."

"Vì sao?"

Thanh y nhân nói: "Lẽ nào ngươi định đến ma vực, công lực hiện tại của ngươi căn bản không vào đó được. Ta làm mọi việc chỉ để ngươi thoát khỏi việc bị người tiên hạ truy sát, chứ không hề bảo ngươi vào ma vực, tu vi của ta vào đó cũng chết chắc. Lần đó ta bảo ngươi đi về phía tây nhằm khiến cao thủ chính đạo nghi thần nghi quỷ, tưởng rằng ngươi biết bí mật. Chúng sẽ hoảng sợ, tuy biết công lực của ngươi không vào được, nhưng vì phóng vạn nhất, vẫn sai cao thủ ngăn cản, bao nhiêu bố trí của chúng từ trước sẽ rối tung. Ngươi lại lợi dụng cơ hội này rời khỏi Thanh Phong đế quốc, lúc chúng phát hiện ngươi không vào ma vực, lại bố trí từ đầu thì ngươi đã rời đi từ lâu."

"Ngươi đến chỉ vì cứu ta?"

"Không sai."

"Vì sao ngươi lại làm vậy?"

"Ta nói rồi, ta nhận lời bằng hữu nhờ cậy."

Độc Cô Bại Thiên gật đầu: "Đa tạ! Chính như ngươi nói, đây là cơ hội tuyệt hảo, nhân cơ hội này thi triển kế kim thiền thoát xác, thoát khỏi Thanh Phong, nhưng ta không thể làm thế, nhất định phải đến ma vực một chuyến."

"Ngươi quá cố chấp."

"Có lẽ."

Độc Cô Bại Thiên lén lui lại, ẩn mình vào bóng tối. "Bất tử chi ma", "Bán tiên chi thể", "Tiên nhân"…… lẽ nào hắn cũng sẽ sa vào vòng xoáy đó, trong lòng không thể yên tĩnh lại.

"Loạn thế tiểu ma tiên là ai? Lẽ nào là Huyên Huyên, lâu lắm không có tin tức của ả rồi."

Ba ngày sau, Độc Cô Bại Thiên đến đại thảo nguyên mênh mông, vùng thiên địa rộng lớn này khiến tâm tình hắn thư sướng vô cùng. Chả trách người ta nói những dân tộc du mục trên thảo nguyên hào sảng hơn hết, sống trong hoàn cảnh này không muốn hào sảng không được. "Ở đâu âu đấy" hóa ra là ý này.

Hắn tránh xa nhưng mục dân, không muốn quấy nhiễu đời sống yên bình của họ, tránh cho họ gặp phiền nhiễu không đáng.

Độc Cô Bại Thiên ta mấy tháng trước còn là du côn chưa xa nhà, không ngờ chỉ mấy tháng đã 'Danh Động Thiên Hạ', thành 'Nhân Vật Phong Vân' đứng đầu thiên hạ, việc đời đúng là khó lường."

Gió sớm phất qua, hắn tỉnh dậy, nhanh chóng đứng lên, nắm chặt Khấp Huyết thần kiếm, trốn vào bãi cỏ khô úa.

Một bóng người như u linh xuất hiện trước mặt, vô thanh vô tức, như thể đột nhiên hiện ra. Người này mặc thanh y, che mặt bằng sa đen, tạo cho người đối diện cảm giác hư vô phiêu diêu, tuy gần trước mắt mà như xa cách chân trời, không ai nắm bắt được.

"Tu vi đáng sợ thật, gần thế này mà còn không nắm bắt được, không rõ là nam nữ, già trẻ, cao thủ quá." Hắn đứng dậy, trước mặt cao thủ thế này, không cần phải ẩn tàng.

Thanh y nhân thấy hắn y phục lam lũ, ánh mắt tỏ ra dao động, vô hình trung toát lên khí thế kinh nhân.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác được khí tức quen thuộc, liền máy động, hô lên kinh hãi: "Là đế cảnh cao thủ đó." Đêm đó chính cao thủ thần bí này báo tin mới giúp hắn thoát được vòng vây, rồi chỉ điểm cho hắn đi về hướng tây, tránh khỏi quần hùng truy sát.

Với tu vi hiện tại cùng công pháp đặc thù tạo cho thần thức của hắn sắc bén vô cùng, dựa vào linh giác mẫn duệ, chỉ nhìn là nhân ra người tới là đế cảnh cao thủ thần bí.

"Ngươi thật ra là ai, vì sao lại bám theo ta?"

"Ta tuyệt đối không có ác ý." Thanh y nhân cất giọng rin rít, căn bản không đoán được tuổi tác, giới tính.

Độc Cô Bại Thiên nhìn đối phương chằm chằm, con người này khiến hắn có cảm giác hư vô phiêu diêu ngày càng rõ rệt. Hắn bất đắc dĩ vận dụng đế cấp thần thức quan sát nhưng khí tức của thanh y nhân phảng phất tan biến, không gian quanh người đó uốn cong, tứ phía biến thành ảm đạm vô quang, rồi hoàn toàn ẩn vào vùng hắc ám tuyệt đối.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác thần thức đập vào bức tường vô hình, bị chặn lại.

"A!" Y buột miệng than thở, thân phận khác của thanh y nhân xuất hiện trong óc, "ngươi từng cùng ta đối kháng thần thức, sau khi ta tru sát Doãn Phong tại vân sơn, nghỉ ngơi trong khu rừng thì chính người lén quan sát ta, ngươi đã dùng phương pháp này hóa giải thần thức của ta. Thật ra ngươi có mục đích gì, sao lại bám theo ta?"

"Ta nói rồi, không hề có ác ý, chỉ là được người ta nhờ, giúp đỡ khi ngươi cần."

"Ai ủy thác cho ngươi."

"Một người từng là bằng hữu của ngươi."

"Ai?"

"Xin lỗi, không thể nói được."

Độc Cô Bại Thiên trầm tư, cần phải có danh khí lớn thế nào mới yêu cầu được một đế cảnh cao thủ trợ giúp thiên hạ công địch như hắn. Trừ phi đối phương cũng là đế cảnh cao thủ, hơn nữa còn có giao tình thâm hậu với thanh y nhân, bằng không quyết không thể yêu cầu đến giúp hắn. Cái đêm ba hôm trước, hắn chính ta nghe lén vương cấp cao thủ giảng giải bí mật về Bất tử chi ma liền hiểu nguyên nhân vì sao người võ lâm quyết tâm truy sát kẻ nào xá thân thành ma. Bí sử này từng nằm trong tay đế cảnh cao thủ, họ lẽ ra phải không có hảo cảm gì với Bất tử chi ma, quyết giết hắn mới đúng.

Hắn từng có giao tình với hai đế cảnh cao thủ, một là Huyên Huyên, một là lão lừa đảo đã mất công lực. Trừ phi hai người này tự xuất thủ còn có khả năng, lão lừa đảo có thể gạt ra ngoài, lẽ nào là Huyên Huyên? Nhưng người này thâm trầm như vậy…. hắn sa vào mù mịt, không hiểu gì.

Giọng nói khàn khàn của thanh y nhân vang lên: "Đừng đoán lung tung nữa, ngươi không đoán ra được đâu, ta được bằng hữu nhờ cậy mới đến chỉ điểm."

"Nói đi." Độc Cô Bại Thiên trầm giọng.

"Hiện tại ngươi không nên đến ma vực, ngươi biết ma vực?"

"Biết."

"Biết là tốt. Tránh cho ta phải phí hơi, hiện tại lập tức đổi phương hướng, rời khỏi Thanh Phong đế quốc, tìm nơi nào đó ẩn tàng một thời gian."

"Vì sao?"

Thanh y nhân nói: "Lẽ nào ngươi định đến ma vực, công lực hiện tại của ngươi căn bản không vào đó được. Ta làm mọi việc chỉ để ngươi thoát khỏi việc bị người tiên hạ truy sát, chứ không hề bảo ngươi vào ma vực, tu vi của ta vào đó cũng chết chắc. Lần đó ta bảo ngươi đi về phía tây nhằm khiến cao thủ chính đạo nghi thần nghi quỷ, tưởng rằng ngươi biết bí mật. Chúng sẽ hoảng sợ, tuy biết công lực của ngươi không vào được, nhưng vì phóng vạn nhất, vẫn sai cao thủ ngăn cản, bao nhiêu bố trí của chúng từ trước sẽ rối tung. Ngươi lại lợi dụng cơ hội này rời khỏi Thanh Phong đế quốc, lúc chúng phát hiện ngươi không vào ma vực, lại bố trí từ đầu thì ngươi đã rời đi từ lâu."

"Ngươi đến chỉ vì cứu ta?"

"Không sai."

"Vì sao ngươi lại làm vậy?"

"Ta nói rồi, ta nhận lời bằng hữu nhờ cậy."

Độc Cô Bại Thiên gật đầu: "Đa tạ! Chính như ngươi nói, đây là cơ hội tuyệt hảo, nhân cơ hội này thi triển kế kim thiền thoát xác, thoát khỏi Thanh Phong, nhưng ta không thể làm thế, nhất định phải đến ma vực một chuyến."

"Ngươi quá cố chấp."

"Có lẽ."

Độc Cô Bại Thiên lén lui lại, ẩn mình vào bóng tối. "Bất tử chi ma", "Bán tiên chi thể", "Tiên nhân"…… lẽ nào hắn cũng sẽ sa vào vòng xoáy đó, trong lòng không thể yên tĩnh lại.

"Loạn thế tiểu ma tiên là ai? Lẽ nào là Huyên Huyên, lâu lắm không có tin tức của ả rồi."

Ba ngày sau, Độc Cô Bại Thiên đến đại thảo nguyên mênh mông, vùng thiên địa rộng lớn này khiến tâm tình hắn thư sướng vô cùng. Chả trách người ta nói những dân tộc du mục trên thảo nguyên hào sảng hơn hết, sống trong hoàn cảnh này không muốn hào sảng không được. "Ở đâu âu đấy" hóa ra là ý này.

Hắn tránh xa nhưng mục dân, không muốn quấy nhiễu đời sống yên bình của họ, tránh cho họ gặp phiền nhiễu không đáng.

Độc Cô Bại Thiên ta mấy tháng trước còn là du côn chưa xa nhà, không ngờ chỉ mấy tháng đã 'Danh Động Thiên Hạ', thành 'Nhân Vật Phong Vân' đứng đầu thiên hạ, việc đời đúng là khó lường."

Gió sớm phất qua, hắn tỉnh dậy, nhanh chóng đứng lên, nắm chặt Khấp Huyết thần kiếm, trốn vào bãi cỏ khô úa.

Một bóng người như u linh xuất hiện trước mặt, vô thanh vô tức, như thể đột nhiên hiện ra. Người này mặc thanh y, che mặt bằng sa đen, tạo cho người đối diện cảm giác hư vô phiêu diêu, tuy gần trước mắt mà như xa cách chân trời, không ai nắm bắt được.

"Tu vi đáng sợ thật, gần thế này mà còn không nắm bắt được, không rõ là nam nữ, già trẻ, cao thủ quá." Hắn đứng dậy, trước mặt cao thủ thế này, không cần phải ẩn tàng.

Thanh y nhân thấy hắn y phục lam lũ, ánh mắt tỏ ra dao động, vô hình trung toát lên khí thế kinh nhân.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác được khí tức quen thuộc, liền máy động, hô lên kinh hãi: "Là đế cảnh cao thủ đó." Đêm đó chính cao thủ thần bí này báo tin mới giúp hắn thoát được vòng vây, rồi chỉ điểm cho hắn đi về hướng tây, tránh khỏi quần hùng truy sát.

Với tu vi hiện tại cùng công pháp đặc thù tạo cho thần thức của hắn sắc bén vô cùng, dựa vào linh giác mẫn duệ, chỉ nhìn là nhân ra người tới là đế cảnh cao thủ thần bí.

"Ngươi thật ra là ai, vì sao lại bám theo ta?"

"Ta tuyệt đối không có ác ý." Thanh y nhân cất giọng rin rít, căn bản không đoán được tuổi tác, giới tính.

Độc Cô Bại Thiên nhìn đối phương chằm chằm, con người này khiến hắn có cảm giác hư vô phiêu diêu ngày càng rõ rệt. Hắn bất đắc dĩ vận dụng đế cấp thần thức quan sát nhưng khí tức của thanh y nhân phảng phất tan biến, không gian quanh người đó uốn cong, tứ phía biến thành ảm đạm vô quang, rồi hoàn toàn ẩn vào vùng hắc ám tuyệt đối.

Độc Cô Bại Thiên cảm giác thần thức đập vào bức tường vô hình, bị chặn lại.

"A!" Y buột miệng than thở, thân phận khác của thanh y nhân xuất hiện trong óc, "ngươi từng cùng ta đối kháng thần thức, sau khi ta tru sát Doãn Phong tại vân sơn, nghỉ ngơi trong khu rừng thì chính người lén quan sát ta, ngươi đã dùng phương pháp này hóa giải thần thức của ta. Thật ra ngươi có mục đích gì, sao lại bám theo ta?"

"Ta nói rồi, không hề có ác ý, chỉ là được người ta nhờ, giúp đỡ khi ngươi cần."

"Ai ủy thác cho ngươi."

"Một người từng là bằng hữu của ngươi."

"Ai?"

"Xin lỗi, không thể nói được."

Độc Cô Bại Thiên trầm tư, cần phải có danh khí lớn thế nào mới yêu cầu được một đế cảnh cao thủ trợ giúp thiên hạ công địch như hắn. Trừ phi đối phương cũng là đế cảnh cao thủ, hơn nữa còn có giao tình thâm hậu với thanh y nhân, bằng không quyết không thể yêu cầu đến giúp hắn. Cái đêm ba hôm trước, hắn chính ta nghe lén vương cấp cao thủ giảng giải bí mật về Bất tử chi ma liền hiểu nguyên nhân vì sao người võ lâm quyết tâm truy sát kẻ nào xá thân thành ma. Bí sử này từng nằm trong tay đế cảnh cao thủ, họ lẽ ra phải không có hảo cảm gì với Bất tử chi ma, quyết giết hắn mới đúng.

Hắn từng có giao tình với hai đế cảnh cao thủ, một là Huyên Huyên, một là lão lừa đảo đã mất công lực. Trừ phi hai người này tự xuất thủ còn có khả năng, lão lừa đảo có thể gạt ra ngoài, lẽ nào là Huyên Huyên? Nhưng người này thâm trầm như vậy…. hắn sa vào mù mịt, không hiểu gì.

Giọng nói khàn khàn của thanh y nhân vang lên: "Đừng đoán lung tung nữa, ngươi không đoán ra được đâu, ta được bằng hữu nhờ cậy mới đến chỉ điểm."

"Nói đi." Độc Cô Bại Thiên trầm giọng.

"Hiện tại ngươi không nên đến ma vực, ngươi biết ma vực?"

"Biết."

"Biết là tốt. Tránh cho ta phải phí hơi, hiện tại lập tức đổi phương hướng, rời khỏi Thanh Phong đế quốc, tìm nơi nào đó ẩn tàng một thời gian."

"Vì sao?"

Thanh y nhân nói: "Lẽ nào ngươi định đến ma vực, công lực hiện tại của ngươi căn bản không vào đó được. Ta làm mọi việc chỉ để ngươi thoát khỏi việc bị người tiên hạ truy sát, chứ không hề bảo ngươi vào ma vực, tu vi của ta vào đó cũng chết chắc. Lần đó ta bảo ngươi đi về phía tây nhằm khiến cao thủ chính đạo nghi thần nghi quỷ, tưởng rằng ngươi biết bí mật. Chúng sẽ hoảng sợ, tuy biết công lực của ngươi không vào được, nhưng vì phóng vạn nhất, vẫn sai cao thủ ngăn cản, bao nhiêu bố trí của chúng từ trước sẽ rối tung. Ngươi lại lợi dụng cơ hội này rời khỏi Thanh Phong đế quốc, lúc chúng phát hiện ngươi không vào ma vực, lại bố trí từ đầu thì ngươi đã rời đi từ lâu."

"Ngươi đến chỉ vì cứu ta?"

"Không sai."

"Vì sao ngươi lại làm vậy?"

"Ta nói rồi, ta nhận lời bằng hữu nhờ cậy."

Độc Cô Bại Thiên gật đầu: "Đa tạ! Chính như ngươi nói, đây là cơ hội tuyệt hảo, nhân cơ hội này thi triển kế kim thiền thoát xác, thoát khỏi Thanh Phong, nhưng ta không thể làm thế, nhất định phải đến ma vực một chuyến."

"Ngươi quá cố chấp."

"Có lẽ."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »