Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5963 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 46
lão phiến tử

❊ ❊ ❊

Ba ngươi đi được nửa đường thì bị vài thiếu niên chặn lại. Một người trong số đó nói " Ba vị thiếu hiệp xin dừng bước. bản môn tạm thời đóng cửa không tiếp khách. Xin ba vị đợi tới mười lăm tháng tám rồi hãy lên núi"

Trương Bình nói " Các khách điếm dưới núi đều đã chật kín người. Bọn ta không còn chỗ nào để dừng chân cả, vì vậy mới tính lên núi xin tá túc. Hơn nữa nghe nói cảnh trên đỉnh núi rất đẹp vì vậy mới tính lên đỉnh núi xem thử. Mong các vị vui lòng nhường đường cho qua."

" Xin lỗi, lệnh thầy khó cãi. Bọn ta có nhiệm vụ bên người, không thể để cho các vị lên trên được".

Lão thích nói " Các ngươi cứ nói là không cẩn thận nên không nhìn thấy bọn ta là được rồi"

Đám thanh niên nhìn hắn bật cười, một người nói " Các vị thiếu hiệp thật xin lỗi. Đây là trách nhiệm của bọn ta không thể để một ai lên trên núi. Thật ra phong cảnh trên đỉnh núi cũng không có gì đặc biệt, so với nơi đây còn kém xa.Các vị nếu như muốn thưởng thức cảnh đẹp thì có thể tới vùng bên cạnh để thưởng thức cũng được".

Độc Cô Bại Thiên nói" Các vị huynh đệ đây đã nói xin lỗi rồi. Đó cũng là trách nhiệm của họ, chúng ta cũng đừng nên làm khó họ làm gì. Chúng ta đi thôi, tạm biệt"

Đám thanh niên đối với chàng thanh niên cao to này đặc biệt chú ý bởi vì dạng người cao lớn như Độc Cô Bại Thiên trên đại lục rất hiếm thấy. Bây giờ lại thấy hắn thấu tình đạt lý như vậy tức thời nảy sinh hảo cảm liền chỉ bọn họ những nơi phong cảnh đẹp dưới núi. Ba người cảm tạ xong liền cáo từ.

Lúc này trời cũng đã tối, người võ lâm đi xem phong cảnh cũng dần ít đi. Lúc này từ trong rừng truyền lại một âm thanh yếu ớt"Nước….". Ba người đưa mắt nhìn nhau rồi cùng chạy về hướng trong rừng. Chỉ thấy một lão nhân tóc trắng nằm trong rừng, gương mặt trắng bạch. Độc Cô Bại Thiên vội tới đỡ lão dậy, nội lực không ngừng truyền vào trong cơ thể lão. Còn Trương Bình cùng Lão Thích hai người thì mau chóng chạy đi tìm nước.

Độc Cô Bại Thiên thầm kinh hãi. Lão nhân này thụ nội thương quá nghiêm trọng, kinh mạch trong cơ thể bị tàn phá khá nặng. Nhưng trong người lại trống rỗng không hề có chút chân khí nào giống như người không hề có chút võ công. Chân khí mình vừa di chuyển vào người lão thì đại bộ phận như rơi vào biển, biến mất không có tung tích. Trương Bình cùng Lão Thích lúc này cũng đã lấy lá cây chưa nước trở về. Ba người từ từ đổ nước vào trong miệng lão già. Không lâu sau lão nhân từ từ mở mắt ra. Hai mắt lấp lánh như cho thấy một người mang đầy trí tuệ.

"Đám hài tử, cám ơn các ngươi đã cứu ta".

Lão Thích nói " Không có gì. Bọn ta không cẩn thận phát hiện ra lão, rồi không cẩn thận cứu lão thôi".

"Oh, ta hiện tại không cẩn thận rất đói bụng, hài tử ngươi có thể không cẩn thận bắt một con thỏ về đây không?"Lão nhân vừa nói vừa cười hề hề nhìn thật không giống bộ dạng trí tuệ hồi nãy.

Lão Thích tức đến trừng mắt " Lão đầu ngươi thật đúng là được đằng chân lân đằng đầu, lại còn sai lại người khác"

Độc Cô Bại Thiên nói " Ngươi sao có thể nói với lão nhân gia như vậy. Còn không mau giúp lão nhân gia bắt con thỏ về đây. Thuận tiện không cẩn thận bắt mấy con gà rừng, ta cũng không cẩn thận đói bụng rồi" Trương Bình cũng nói " Ta không cẩn thận cũng đói bụng"

Lão Thích bất lực đúng dậy nói " Ba mẹ ơi, xâm phạm ngôn quyền của ta. Đúng là không cẩn thận để các ngươi học mất chiêu bài của ta" Nói xong bỏ đi vào trong rừng.

Lúc này sắc mặt của lão già cũng từ từ bình thường trở lại cười ha ha nói " Ông trời già, ông vẫn chưa muốn tiếp nhận ta. Ha ha đúng là họa thì không lâu, người tốt thì sống ngàn năm! Đành chịu thôi, ai kêu ta là người tốt chứ"

Nhìn thấy thái độ của lão nhân, Độc Cô Bại Thiên chẳng biết nói gì cho được. Trương Bình nói " Này, lão đầu, ta chỉ từng nghe nói " họa lưu ngàn năm " thôi. Còn nữa, không phải ông trời không thù ông mà là do huynh đệ bọn ta cứu ông thôi".

Lão già trừng mắt nói " Đi đi đi. Thanh niên bây giờ ăn to nói lớn rồi. Đi đi, giúp lão nhân gia ta hai trái cây về đây để sau khi ăn xong còn có cái để tráng miệng."

"Ôi trời, lão già ngươi thật quá đáng! Ta là ân nhân cứu mạng của lão, lão sao có thể nói với ân nhân như vậy chứ" Trương Bình tức tối nói

" Gì…gì….ngươi kêu la cái gì, chẳng lẽ trưởng bối của ngươi không dạy ngươi phải tôn kính người già sao? Còn không mau đi hái trái cây về đây, tới lúc đó sẽ có lợi cho ngươi đó"

Trương Bình hai mắt sáng rỡ "Không lẽ….không lẽ ông là cao nhân trong truyền thuyết, du hí hồng trần giả bộ bị bệnh ở đây sao?"

Lão nhân vuốt vuốt ngực, ra vẻ nghiêm túc " Tiểu quỷ quả nhiên có chút kiến thức. Còn không mau đi hái quả về đây"

"Được, được, được….ta đi ngay đây. Lão nhân gia cứ chờ ở đây, Độc Cô huynh đệ của ta sẽ chăm sóc cho lão nhân gia" Nói xong liền bỏ chạy như điên.

Độc Cô Bại Thiên nhìn Trương Bình cười" Lão nhân gia, để vãn bối đám bóp cho lão nhân gia thoải mái nhé"

Lão đầu nhìn hắn trong tâm phát hoảng"Miễn đi….miễn đi. Ta hiện tại thoải mái lắm rồi"

"Lão già lừa gạt này, ông còn cho mình là cao thủ à. Trong người một chút chân khí cũng không có, cả người bị nội thương mà còn dám xưng là cao nhân sao?"

" Gì, gì….thanh niên trẻ đúng là thiếu kiến thức. Ngươi dựa vào đâu mà nói ta không có nội lực thì sẽ không có võ công? Võ công của ta đã tu luyện tới mức hóa cảnh, khó có thể tiến xa hơn. Vì vậy liền đi ngược với bình thường, tự phế võ công luyện lại từ đầu" Lão đầu thấy Độc Cô Bại Thiên động dung liền nói tiếp" Ngươi biết không, cái này không phải cao thủ nào cũng làm được. Nó cần có một dũng khí cực lớn, một ý chí kiên định không sợ hy sinh, thái độ phải lạc quan, kiên nhẫn…."

"Dừng"

Nghe lão đầu nói một cách thao thao bất tuyệt không ngừng nghỉ, bộ dạng giống như lên mặt dạy dỗ khiến cho Độc Cô Bại Thiên thật muốn dạy lão một bài học.

Trương Bình cùng lão Thích khi quay lại từ đằng xa đã nghe thấy lão đầu kêu la " Ngươi đừng qua đây, a……., sắc ma, ngươi đừng đánh ta. Cứu mạng a……, giết ngừoi….cường đạo a…..sắc ma….." lại còn có tiếng cười lớn của Độc Cô Bại Thiên. Bất quá tiếng cười khi lọt vào tai Trương Bình và lão Thích thì giống như tiếng cười dâm tặc.

Hai ngươi nhìn nhau " Không thể nào, Độc Cô huynh đệ rất là tốt cơ mà? Hắn sao có thể đối với một cao thủ trọng thương như vậy được?"

" Cái này….cái này….Không lẽ Độc Cô huynh đệ không cẩn thận bỗng nhiên có một sở thích như vậy. Không được rồi, một ngày nào đó hắn không cẩn thận nằm trong tay ta ọe……ta muốn ói….."

"Ta cũng muốn ói….ọe….."

Hai người vội chạy về. Khi tới nơi, hai người chỉ biết trợn mắt nhìn nhau. Độc Cô Bại Thiên lúc này đang không ngừng đánh vào đầu lão già.

"Huynh đệ dừng tay, đừng đánh lão nhân nữa. Có gì từ từ nói. Ngươi sao có thể đối phó với một cao thủ như vậy được, cả một điểm đồng tình cũng không có"

"Cao thủ cái con khỉ, hắn là một tên lừa gạt, một kẻ điên thì đúng hơn" Độc Cô Bại Thiên nói

Lão Thích nói " ta cũng có cảm giác lão đầu này không cẩn thận là một tên lừa gạt".

Độc Cô Bại Thiên nói " Lão đúng là một tên lừa gạt mà. Trong người một chút chân khí cũng không có. Bọn ta có lòng tốt cứu lão vậy mà lão ta còn ra uy nói năng linh tinh, lại còn ra lệnh cho hai người nữa chứ"

Trương Bình thần sắc đanh lại " Thật không?"

"Đương nhiên là thật rồi"

"Lão dám lừa gạt tình cảm của ta" Trương Bình gào lên rồi chạy tới đánh lão đầu. Lão Thích cũng không đứng yên, chạy tới đánh phụ.

"Ai da, thiếu hiệp tha mạng. Ta sai rồi, ta là tên lừa gạt, ta không có võ công, tha cho ta"

Hai người điên cuồng đánh một hồi mới hả được cơn giận. Qua lời kể của lão đầu thì ba người mới biết là lão đầu này đang đi khắp nơi lừa gạt. Lần đầu tiên gặp phải người trong giang hồ, không cẩn thận bị người ta đánh cho một chưởng tới mức thổ huyết. Thương thế rất nặng nhưng may mắn cuối cùng cũng giữ lại được tính mạng, chỉ là sẽ phát tác bất kì lúc nào. Gần đây lão nghe nói tại võ học thánh địa của Hán Đường đế quốc Vụ Ẩn phong có mở đại hội Chiến Thiên tinh nguyên, nhất thời huyết khí trào dâng muốn tới choi cho biết. Kết quả là khi vừa tới nơi này thì bệnh cũ tái phát. May mắn là được người tương trợ nên thoát khỏi nguy hiểm, giữ lại được tính mạng.

Độc Cô Bại Thiên vừa ăn, trong tay vừa cầm miếng thịt hỏi " Lão nhân gia ăn không?"

"Ăn" Lão đầu chảy nước miếng, mặt lộ vẻ thèm thuồng.

Trương Bình nói " Lão già ngươi hình như rất khoác lác. Đã chừng này tuổi rồi mà vẫn còn đi khắp nơi lừa gạt sao. May mắn lần này gặp ba huynh đệ bọn ta chứ nếu gặp người khác thì có lẽ đã sớm siêu độ cho lão rồi.

Lão Thích nói " Không sai, không sai. Sau này nhất định lão phải không cẩn thận cải tà quy chánh đi"

Lão đầu cười hi hi nói " Đúng, đúng, ta nhất định không cẩn thận cải tà quy chánh mới được"

Ngày thứ hai, mặt trời còn chưa mọc thì Độc Cô Bại Thiên đã tỉnh dậy. Hắn tìm đến một con suối rửa mặt rồi ngồi điều tức. Ba pháp quyết Kinh Đào Thiên Trọng, Mình Vương Bất Động, Kinh Thiên quyết thay phiên nhau vận chuyển. Với công lực của hắn có thể coi như là một siêu cấp cao thủ, so với một tháng trước đó không biết đã cao hơn bao nhiêu lần.

Khi tia nắng hắt vào mặt thì Độc Cô Bại Thiên cũng thu công lại. Nhìn vào vạn tia nắng mặt trời, hắn cảm giác trong lòng rất yên tĩnh. Những đám mây mù bao quanh những ngọn núi phía xa, bên cạnh đó là vô số kì hoa dị thảo tỏa hương thơm ngát thấm vào tâm hồn con người. Tiếng chim hót trong trẻo trong từng rặng cây. Nhìn từng đám vụ khí chầm chậm chuyển động, ngửi hương hoa thơm ngát cùng với tiếng chim hót, hắn cảm thấy cái thế giới này như hóa hợp với tự nhiên.

Độc Cô Bại Thiên tĩnh lặng đứng yên một chỗ. Thân tĩnh, tâm tĩnh. Mình Vương Bất Động trong người tự nhiên châm chậm bắt đầu lưu chuyển. Lúc này thế giới trong mắt hắn tràn đấy sinh khí, bất cứ nơi nào cũng đều rất hài hòa. Hắn thậm chí có thể cảm giác được sự vui mừng trong tiếng chim hót, sự vui sướng của những con cá đang tung tăng bơi lội trong ngọn suối phía xa, cảm nhận được sự yên bình của những động vật nhỏ trong phía xâu khu rừng……

Độc Cô Bại Thiên dường như chìm vào thế giới cổ xưa, cùng với thế giới xung quanh dung hợp một thể không phân biệt. Hắn có một cảm giác mình là trời, mình là đất, mình là mây bay, là gió thổi. Thiên địa vạn vật….. núi cao nước biếc…….. từng cành cây ngọn cỏ đều ở trong tâm của hắn.

Ba ngươi đi được nửa đường thì bị vài thiếu niên chặn lại. Một người trong số đó nói " Ba vị thiếu hiệp xin dừng bước. bản môn tạm thời đóng cửa không tiếp khách. Xin ba vị đợi tới mười lăm tháng tám rồi hãy lên núi"

Trương Bình nói " Các khách điếm dưới núi đều đã chật kín người. Bọn ta không còn chỗ nào để dừng chân cả, vì vậy mới tính lên núi xin tá túc. Hơn nữa nghe nói cảnh trên đỉnh núi rất đẹp vì vậy mới tính lên đỉnh núi xem thử. Mong các vị vui lòng nhường đường cho qua."

" Xin lỗi, lệnh thầy khó cãi. Bọn ta có nhiệm vụ bên người, không thể để cho các vị lên trên được".

Lão thích nói " Các ngươi cứ nói là không cẩn thận nên không nhìn thấy bọn ta là được rồi"

Đám thanh niên nhìn hắn bật cười, một người nói " Các vị thiếu hiệp thật xin lỗi. Đây là trách nhiệm của bọn ta không thể để một ai lên trên núi. Thật ra phong cảnh trên đỉnh núi cũng không có gì đặc biệt, so với nơi đây còn kém xa.Các vị nếu như muốn thưởng thức cảnh đẹp thì có thể tới vùng bên cạnh để thưởng thức cũng được".

Độc Cô Bại Thiên nói" Các vị huynh đệ đây đã nói xin lỗi rồi. Đó cũng là trách nhiệm của họ, chúng ta cũng đừng nên làm khó họ làm gì. Chúng ta đi thôi, tạm biệt"

Đám thanh niên đối với chàng thanh niên cao to này đặc biệt chú ý bởi vì dạng người cao lớn như Độc Cô Bại Thiên trên đại lục rất hiếm thấy. Bây giờ lại thấy hắn thấu tình đạt lý như vậy tức thời nảy sinh hảo cảm liền chỉ bọn họ những nơi phong cảnh đẹp dưới núi. Ba người cảm tạ xong liền cáo từ.

Lúc này trời cũng đã tối, người võ lâm đi xem phong cảnh cũng dần ít đi. Lúc này từ trong rừng truyền lại một âm thanh yếu ớt"Nước….". Ba người đưa mắt nhìn nhau rồi cùng chạy về hướng trong rừng. Chỉ thấy một lão nhân tóc trắng nằm trong rừng, gương mặt trắng bạch. Độc Cô Bại Thiên vội tới đỡ lão dậy, nội lực không ngừng truyền vào trong cơ thể lão. Còn Trương Bình cùng Lão Thích hai người thì mau chóng chạy đi tìm nước.

Độc Cô Bại Thiên thầm kinh hãi. Lão nhân này thụ nội thương quá nghiêm trọng, kinh mạch trong cơ thể bị tàn phá khá nặng. Nhưng trong người lại trống rỗng không hề có chút chân khí nào giống như người không hề có chút võ công. Chân khí mình vừa di chuyển vào người lão thì đại bộ phận như rơi vào biển, biến mất không có tung tích. Trương Bình cùng Lão Thích lúc này cũng đã lấy lá cây chưa nước trở về. Ba người từ từ đổ nước vào trong miệng lão già. Không lâu sau lão nhân từ từ mở mắt ra. Hai mắt lấp lánh như cho thấy một người mang đầy trí tuệ.

"Đám hài tử, cám ơn các ngươi đã cứu ta".

Lão Thích nói " Không có gì. Bọn ta không cẩn thận phát hiện ra lão, rồi không cẩn thận cứu lão thôi".

"Oh, ta hiện tại không cẩn thận rất đói bụng, hài tử ngươi có thể không cẩn thận bắt một con thỏ về đây không?"Lão nhân vừa nói vừa cười hề hề nhìn thật không giống bộ dạng trí tuệ hồi nãy.

Lão Thích tức đến trừng mắt " Lão đầu ngươi thật đúng là được đằng chân lân đằng đầu, lại còn sai lại người khác"

Độc Cô Bại Thiên nói " Ngươi sao có thể nói với lão nhân gia như vậy. Còn không mau giúp lão nhân gia bắt con thỏ về đây. Thuận tiện không cẩn thận bắt mấy con gà rừng, ta cũng không cẩn thận đói bụng rồi" Trương Bình cũng nói " Ta không cẩn thận cũng đói bụng"

Lão Thích bất lực đúng dậy nói " Ba mẹ ơi, xâm phạm ngôn quyền của ta. Đúng là không cẩn thận để các ngươi học mất chiêu bài của ta" Nói xong bỏ đi vào trong rừng.

Lúc này sắc mặt của lão già cũng từ từ bình thường trở lại cười ha ha nói " Ông trời già, ông vẫn chưa muốn tiếp nhận ta. Ha ha đúng là họa thì không lâu, người tốt thì sống ngàn năm! Đành chịu thôi, ai kêu ta là người tốt chứ"

Nhìn thấy thái độ của lão nhân, Độc Cô Bại Thiên chẳng biết nói gì cho được. Trương Bình nói " Này, lão đầu, ta chỉ từng nghe nói " họa lưu ngàn năm " thôi. Còn nữa, không phải ông trời không thù ông mà là do huynh đệ bọn ta cứu ông thôi".

Lão già trừng mắt nói " Đi đi đi. Thanh niên bây giờ ăn to nói lớn rồi. Đi đi, giúp lão nhân gia ta hai trái cây về đây để sau khi ăn xong còn có cái để tráng miệng."

"Ôi trời, lão già ngươi thật quá đáng! Ta là ân nhân cứu mạng của lão, lão sao có thể nói với ân nhân như vậy chứ" Trương Bình tức tối nói

" Gì…gì….ngươi kêu la cái gì, chẳng lẽ trưởng bối của ngươi không dạy ngươi phải tôn kính người già sao? Còn không mau đi hái trái cây về đây, tới lúc đó sẽ có lợi cho ngươi đó"

Trương Bình hai mắt sáng rỡ "Không lẽ….không lẽ ông là cao nhân trong truyền thuyết, du hí hồng trần giả bộ bị bệnh ở đây sao?"

Lão nhân vuốt vuốt ngực, ra vẻ nghiêm túc " Tiểu quỷ quả nhiên có chút kiến thức. Còn không mau đi hái quả về đây"

"Được, được, được….ta đi ngay đây. Lão nhân gia cứ chờ ở đây, Độc Cô huynh đệ của ta sẽ chăm sóc cho lão nhân gia" Nói xong liền bỏ chạy như điên.

Độc Cô Bại Thiên nhìn Trương Bình cười" Lão nhân gia, để vãn bối đám bóp cho lão nhân gia thoải mái nhé"

Lão đầu nhìn hắn trong tâm phát hoảng"Miễn đi….miễn đi. Ta hiện tại thoải mái lắm rồi"

"Lão già lừa gạt này, ông còn cho mình là cao thủ à. Trong người một chút chân khí cũng không có, cả người bị nội thương mà còn dám xưng là cao nhân sao?"

" Gì, gì….thanh niên trẻ đúng là thiếu kiến thức. Ngươi dựa vào đâu mà nói ta không có nội lực thì sẽ không có võ công? Võ công của ta đã tu luyện tới mức hóa cảnh, khó có thể tiến xa hơn. Vì vậy liền đi ngược với bình thường, tự phế võ công luyện lại từ đầu" Lão đầu thấy Độc Cô Bại Thiên động dung liền nói tiếp" Ngươi biết không, cái này không phải cao thủ nào cũng làm được. Nó cần có một dũng khí cực lớn, một ý chí kiên định không sợ hy sinh, thái độ phải lạc quan, kiên nhẫn…."

"Dừng"

Nghe lão đầu nói một cách thao thao bất tuyệt không ngừng nghỉ, bộ dạng giống như lên mặt dạy dỗ khiến cho Độc Cô Bại Thiên thật muốn dạy lão một bài học.

Trương Bình cùng lão Thích khi quay lại từ đằng xa đã nghe thấy lão đầu kêu la " Ngươi đừng qua đây, a……., sắc ma, ngươi đừng đánh ta. Cứu mạng a……, giết ngừoi….cường đạo a…..sắc ma….." lại còn có tiếng cười lớn của Độc Cô Bại Thiên. Bất quá tiếng cười khi lọt vào tai Trương Bình và lão Thích thì giống như tiếng cười dâm tặc.

Hai ngươi nhìn nhau " Không thể nào, Độc Cô huynh đệ rất là tốt cơ mà? Hắn sao có thể đối với một cao thủ trọng thương như vậy được?"

" Cái này….cái này….Không lẽ Độc Cô huynh đệ không cẩn thận bỗng nhiên có một sở thích như vậy. Không được rồi, một ngày nào đó hắn không cẩn thận nằm trong tay ta ọe……ta muốn ói….."

"Ta cũng muốn ói….ọe….."

Hai người vội chạy về. Khi tới nơi, hai người chỉ biết trợn mắt nhìn nhau. Độc Cô Bại Thiên lúc này đang không ngừng đánh vào đầu lão già.

"Huynh đệ dừng tay, đừng đánh lão nhân nữa. Có gì từ từ nói. Ngươi sao có thể đối phó với một cao thủ như vậy được, cả một điểm đồng tình cũng không có"

"Cao thủ cái con khỉ, hắn là một tên lừa gạt, một kẻ điên thì đúng hơn" Độc Cô Bại Thiên nói

Lão Thích nói " ta cũng có cảm giác lão đầu này không cẩn thận là một tên lừa gạt".

Độc Cô Bại Thiên nói " Lão đúng là một tên lừa gạt mà. Trong người một chút chân khí cũng không có. Bọn ta có lòng tốt cứu lão vậy mà lão ta còn ra uy nói năng linh tinh, lại còn ra lệnh cho hai người nữa chứ"

Trương Bình thần sắc đanh lại " Thật không?"

"Đương nhiên là thật rồi"

"Lão dám lừa gạt tình cảm của ta" Trương Bình gào lên rồi chạy tới đánh lão đầu. Lão Thích cũng không đứng yên, chạy tới đánh phụ.

"Ai da, thiếu hiệp tha mạng. Ta sai rồi, ta là tên lừa gạt, ta không có võ công, tha cho ta"

Hai người điên cuồng đánh một hồi mới hả được cơn giận. Qua lời kể của lão đầu thì ba người mới biết là lão đầu này đang đi khắp nơi lừa gạt. Lần đầu tiên gặp phải người trong giang hồ, không cẩn thận bị người ta đánh cho một chưởng tới mức thổ huyết. Thương thế rất nặng nhưng may mắn cuối cùng cũng giữ lại được tính mạng, chỉ là sẽ phát tác bất kì lúc nào. Gần đây lão nghe nói tại võ học thánh địa của Hán Đường đế quốc Vụ Ẩn phong có mở đại hội Chiến Thiên tinh nguyên, nhất thời huyết khí trào dâng muốn tới choi cho biết. Kết quả là khi vừa tới nơi này thì bệnh cũ tái phát. May mắn là được người tương trợ nên thoát khỏi nguy hiểm, giữ lại được tính mạng.

Độc Cô Bại Thiên vừa ăn, trong tay vừa cầm miếng thịt hỏi " Lão nhân gia ăn không?"

"Ăn" Lão đầu chảy nước miếng, mặt lộ vẻ thèm thuồng.

Trương Bình nói " Lão già ngươi hình như rất khoác lác. Đã chừng này tuổi rồi mà vẫn còn đi khắp nơi lừa gạt sao. May mắn lần này gặp ba huynh đệ bọn ta chứ nếu gặp người khác thì có lẽ đã sớm siêu độ cho lão rồi.

Lão Thích nói " Không sai, không sai. Sau này nhất định lão phải không cẩn thận cải tà quy chánh đi"

Lão đầu cười hi hi nói " Đúng, đúng, ta nhất định không cẩn thận cải tà quy chánh mới được"

Ngày thứ hai, mặt trời còn chưa mọc thì Độc Cô Bại Thiên đã tỉnh dậy. Hắn tìm đến một con suối rửa mặt rồi ngồi điều tức. Ba pháp quyết Kinh Đào Thiên Trọng, Mình Vương Bất Động, Kinh Thiên quyết thay phiên nhau vận chuyển. Với công lực của hắn có thể coi như là một siêu cấp cao thủ, so với một tháng trước đó không biết đã cao hơn bao nhiêu lần.

Khi tia nắng hắt vào mặt thì Độc Cô Bại Thiên cũng thu công lại. Nhìn vào vạn tia nắng mặt trời, hắn cảm giác trong lòng rất yên tĩnh. Những đám mây mù bao quanh những ngọn núi phía xa, bên cạnh đó là vô số kì hoa dị thảo tỏa hương thơm ngát thấm vào tâm hồn con người. Tiếng chim hót trong trẻo trong từng rặng cây. Nhìn từng đám vụ khí chầm chậm chuyển động, ngửi hương hoa thơm ngát cùng với tiếng chim hót, hắn cảm thấy cái thế giới này như hóa hợp với tự nhiên.

Độc Cô Bại Thiên tĩnh lặng đứng yên một chỗ. Thân tĩnh, tâm tĩnh. Mình Vương Bất Động trong người tự nhiên châm chậm bắt đầu lưu chuyển. Lúc này thế giới trong mắt hắn tràn đấy sinh khí, bất cứ nơi nào cũng đều rất hài hòa. Hắn thậm chí có thể cảm giác được sự vui mừng trong tiếng chim hót, sự vui sướng của những con cá đang tung tăng bơi lội trong ngọn suối phía xa, cảm nhận được sự yên bình của những động vật nhỏ trong phía xâu khu rừng……

Độc Cô Bại Thiên dường như chìm vào thế giới cổ xưa, cùng với thế giới xung quanh dung hợp một thể không phân biệt. Hắn có một cảm giác mình là trời, mình là đất, mình là mây bay, là gió thổi. Thiên địa vạn vật….. núi cao nước biếc…….. từng cành cây ngọn cỏ đều ở trong tâm của hắn.

Ba ngươi đi được nửa đường thì bị vài thiếu niên chặn lại. Một người trong số đó nói " Ba vị thiếu hiệp xin dừng bước. bản môn tạm thời đóng cửa không tiếp khách. Xin ba vị đợi tới mười lăm tháng tám rồi hãy lên núi"

Trương Bình nói " Các khách điếm dưới núi đều đã chật kín người. Bọn ta không còn chỗ nào để dừng chân cả, vì vậy mới tính lên núi xin tá túc. Hơn nữa nghe nói cảnh trên đỉnh núi rất đẹp vì vậy mới tính lên đỉnh núi xem thử. Mong các vị vui lòng nhường đường cho qua."

" Xin lỗi, lệnh thầy khó cãi. Bọn ta có nhiệm vụ bên người, không thể để cho các vị lên trên được".

Lão thích nói " Các ngươi cứ nói là không cẩn thận nên không nhìn thấy bọn ta là được rồi"

Đám thanh niên nhìn hắn bật cười, một người nói " Các vị thiếu hiệp thật xin lỗi. Đây là trách nhiệm của bọn ta không thể để một ai lên trên núi. Thật ra phong cảnh trên đỉnh núi cũng không có gì đặc biệt, so với nơi đây còn kém xa.Các vị nếu như muốn thưởng thức cảnh đẹp thì có thể tới vùng bên cạnh để thưởng thức cũng được".

Độc Cô Bại Thiên nói" Các vị huynh đệ đây đã nói xin lỗi rồi. Đó cũng là trách nhiệm của họ, chúng ta cũng đừng nên làm khó họ làm gì. Chúng ta đi thôi, tạm biệt"

Đám thanh niên đối với chàng thanh niên cao to này đặc biệt chú ý bởi vì dạng người cao lớn như Độc Cô Bại Thiên trên đại lục rất hiếm thấy. Bây giờ lại thấy hắn thấu tình đạt lý như vậy tức thời nảy sinh hảo cảm liền chỉ bọn họ những nơi phong cảnh đẹp dưới núi. Ba người cảm tạ xong liền cáo từ.

Lúc này trời cũng đã tối, người võ lâm đi xem phong cảnh cũng dần ít đi. Lúc này từ trong rừng truyền lại một âm thanh yếu ớt"Nước….". Ba người đưa mắt nhìn nhau rồi cùng chạy về hướng trong rừng. Chỉ thấy một lão nhân tóc trắng nằm trong rừng, gương mặt trắng bạch. Độc Cô Bại Thiên vội tới đỡ lão dậy, nội lực không ngừng truyền vào trong cơ thể lão. Còn Trương Bình cùng Lão Thích hai người thì mau chóng chạy đi tìm nước.

Độc Cô Bại Thiên thầm kinh hãi. Lão nhân này thụ nội thương quá nghiêm trọng, kinh mạch trong cơ thể bị tàn phá khá nặng. Nhưng trong người lại trống rỗng không hề có chút chân khí nào giống như người không hề có chút võ công. Chân khí mình vừa di chuyển vào người lão thì đại bộ phận như rơi vào biển, biến mất không có tung tích. Trương Bình cùng Lão Thích lúc này cũng đã lấy lá cây chưa nước trở về. Ba người từ từ đổ nước vào trong miệng lão già. Không lâu sau lão nhân từ từ mở mắt ra. Hai mắt lấp lánh như cho thấy một người mang đầy trí tuệ.

"Đám hài tử, cám ơn các ngươi đã cứu ta".

Lão Thích nói " Không có gì. Bọn ta không cẩn thận phát hiện ra lão, rồi không cẩn thận cứu lão thôi".

"Oh, ta hiện tại không cẩn thận rất đói bụng, hài tử ngươi có thể không cẩn thận bắt một con thỏ về đây không?"Lão nhân vừa nói vừa cười hề hề nhìn thật không giống bộ dạng trí tuệ hồi nãy.

Lão Thích tức đến trừng mắt " Lão đầu ngươi thật đúng là được đằng chân lân đằng đầu, lại còn sai lại người khác"

Độc Cô Bại Thiên nói " Ngươi sao có thể nói với lão nhân gia như vậy. Còn không mau giúp lão nhân gia bắt con thỏ về đây. Thuận tiện không cẩn thận bắt mấy con gà rừng, ta cũng không cẩn thận đói bụng rồi" Trương Bình cũng nói " Ta không cẩn thận cũng đói bụng"

Lão Thích bất lực đúng dậy nói " Ba mẹ ơi, xâm phạm ngôn quyền của ta. Đúng là không cẩn thận để các ngươi học mất chiêu bài của ta" Nói xong bỏ đi vào trong rừng.

Lúc này sắc mặt của lão già cũng từ từ bình thường trở lại cười ha ha nói " Ông trời già, ông vẫn chưa muốn tiếp nhận ta. Ha ha đúng là họa thì không lâu, người tốt thì sống ngàn năm! Đành chịu thôi, ai kêu ta là người tốt chứ"

Nhìn thấy thái độ của lão nhân, Độc Cô Bại Thiên chẳng biết nói gì cho được. Trương Bình nói " Này, lão đầu, ta chỉ từng nghe nói " họa lưu ngàn năm " thôi. Còn nữa, không phải ông trời không thù ông mà là do huynh đệ bọn ta cứu ông thôi".

Lão già trừng mắt nói " Đi đi đi. Thanh niên bây giờ ăn to nói lớn rồi. Đi đi, giúp lão nhân gia ta hai trái cây về đây để sau khi ăn xong còn có cái để tráng miệng."

"Ôi trời, lão già ngươi thật quá đáng! Ta là ân nhân cứu mạng của lão, lão sao có thể nói với ân nhân như vậy chứ" Trương Bình tức tối nói

" Gì…gì….ngươi kêu la cái gì, chẳng lẽ trưởng bối của ngươi không dạy ngươi phải tôn kính người già sao? Còn không mau đi hái trái cây về đây, tới lúc đó sẽ có lợi cho ngươi đó"

Trương Bình hai mắt sáng rỡ "Không lẽ….không lẽ ông là cao nhân trong truyền thuyết, du hí hồng trần giả bộ bị bệnh ở đây sao?"

Lão nhân vuốt vuốt ngực, ra vẻ nghiêm túc " Tiểu quỷ quả nhiên có chút kiến thức. Còn không mau đi hái quả về đây"

"Được, được, được….ta đi ngay đây. Lão nhân gia cứ chờ ở đây, Độc Cô huynh đệ của ta sẽ chăm sóc cho lão nhân gia" Nói xong liền bỏ chạy như điên.

Độc Cô Bại Thiên nhìn Trương Bình cười" Lão nhân gia, để vãn bối đám bóp cho lão nhân gia thoải mái nhé"

Lão đầu nhìn hắn trong tâm phát hoảng"Miễn đi….miễn đi. Ta hiện tại thoải mái lắm rồi"

"Lão già lừa gạt này, ông còn cho mình là cao thủ à. Trong người một chút chân khí cũng không có, cả người bị nội thương mà còn dám xưng là cao nhân sao?"

" Gì, gì….thanh niên trẻ đúng là thiếu kiến thức. Ngươi dựa vào đâu mà nói ta không có nội lực thì sẽ không có võ công? Võ công của ta đã tu luyện tới mức hóa cảnh, khó có thể tiến xa hơn. Vì vậy liền đi ngược với bình thường, tự phế võ công luyện lại từ đầu" Lão đầu thấy Độc Cô Bại Thiên động dung liền nói tiếp" Ngươi biết không, cái này không phải cao thủ nào cũng làm được. Nó cần có một dũng khí cực lớn, một ý chí kiên định không sợ hy sinh, thái độ phải lạc quan, kiên nhẫn…."

"Dừng"

Nghe lão đầu nói một cách thao thao bất tuyệt không ngừng nghỉ, bộ dạng giống như lên mặt dạy dỗ khiến cho Độc Cô Bại Thiên thật muốn dạy lão một bài học.

Trương Bình cùng lão Thích khi quay lại từ đằng xa đã nghe thấy lão đầu kêu la " Ngươi đừng qua đây, a……., sắc ma, ngươi đừng đánh ta. Cứu mạng a……, giết ngừoi….cường đạo a…..sắc ma….." lại còn có tiếng cười lớn của Độc Cô Bại Thiên. Bất quá tiếng cười khi lọt vào tai Trương Bình và lão Thích thì giống như tiếng cười dâm tặc.

Hai ngươi nhìn nhau " Không thể nào, Độc Cô huynh đệ rất là tốt cơ mà? Hắn sao có thể đối với một cao thủ trọng thương như vậy được?"

" Cái này….cái này….Không lẽ Độc Cô huynh đệ không cẩn thận bỗng nhiên có một sở thích như vậy. Không được rồi, một ngày nào đó hắn không cẩn thận nằm trong tay ta ọe……ta muốn ói….."

"Ta cũng muốn ói….ọe….."

Hai người vội chạy về. Khi tới nơi, hai người chỉ biết trợn mắt nhìn nhau. Độc Cô Bại Thiên lúc này đang không ngừng đánh vào đầu lão già.

"Huynh đệ dừng tay, đừng đánh lão nhân nữa. Có gì từ từ nói. Ngươi sao có thể đối phó với một cao thủ như vậy được, cả một điểm đồng tình cũng không có"

"Cao thủ cái con khỉ, hắn là một tên lừa gạt, một kẻ điên thì đúng hơn" Độc Cô Bại Thiên nói

Lão Thích nói " ta cũng có cảm giác lão đầu này không cẩn thận là một tên lừa gạt".

Độc Cô Bại Thiên nói " Lão đúng là một tên lừa gạt mà. Trong người một chút chân khí cũng không có. Bọn ta có lòng tốt cứu lão vậy mà lão ta còn ra uy nói năng linh tinh, lại còn ra lệnh cho hai người nữa chứ"

Trương Bình thần sắc đanh lại " Thật không?"

"Đương nhiên là thật rồi"

"Lão dám lừa gạt tình cảm của ta" Trương Bình gào lên rồi chạy tới đánh lão đầu. Lão Thích cũng không đứng yên, chạy tới đánh phụ.

"Ai da, thiếu hiệp tha mạng. Ta sai rồi, ta là tên lừa gạt, ta không có võ công, tha cho ta"

Hai người điên cuồng đánh một hồi mới hả được cơn giận. Qua lời kể của lão đầu thì ba người mới biết là lão đầu này đang đi khắp nơi lừa gạt. Lần đầu tiên gặp phải người trong giang hồ, không cẩn thận bị người ta đánh cho một chưởng tới mức thổ huyết. Thương thế rất nặng nhưng may mắn cuối cùng cũng giữ lại được tính mạng, chỉ là sẽ phát tác bất kì lúc nào. Gần đây lão nghe nói tại võ học thánh địa của Hán Đường đế quốc Vụ Ẩn phong có mở đại hội Chiến Thiên tinh nguyên, nhất thời huyết khí trào dâng muốn tới choi cho biết. Kết quả là khi vừa tới nơi này thì bệnh cũ tái phát. May mắn là được người tương trợ nên thoát khỏi nguy hiểm, giữ lại được tính mạng.

Độc Cô Bại Thiên vừa ăn, trong tay vừa cầm miếng thịt hỏi " Lão nhân gia ăn không?"

"Ăn" Lão đầu chảy nước miếng, mặt lộ vẻ thèm thuồng.

Trương Bình nói " Lão già ngươi hình như rất khoác lác. Đã chừng này tuổi rồi mà vẫn còn đi khắp nơi lừa gạt sao. May mắn lần này gặp ba huynh đệ bọn ta chứ nếu gặp người khác thì có lẽ đã sớm siêu độ cho lão rồi.

Lão Thích nói " Không sai, không sai. Sau này nhất định lão phải không cẩn thận cải tà quy chánh đi"

Lão đầu cười hi hi nói " Đúng, đúng, ta nhất định không cẩn thận cải tà quy chánh mới được"

Ngày thứ hai, mặt trời còn chưa mọc thì Độc Cô Bại Thiên đã tỉnh dậy. Hắn tìm đến một con suối rửa mặt rồi ngồi điều tức. Ba pháp quyết Kinh Đào Thiên Trọng, Mình Vương Bất Động, Kinh Thiên quyết thay phiên nhau vận chuyển. Với công lực của hắn có thể coi như là một siêu cấp cao thủ, so với một tháng trước đó không biết đã cao hơn bao nhiêu lần.

Khi tia nắng hắt vào mặt thì Độc Cô Bại Thiên cũng thu công lại. Nhìn vào vạn tia nắng mặt trời, hắn cảm giác trong lòng rất yên tĩnh. Những đám mây mù bao quanh những ngọn núi phía xa, bên cạnh đó là vô số kì hoa dị thảo tỏa hương thơm ngát thấm vào tâm hồn con người. Tiếng chim hót trong trẻo trong từng rặng cây. Nhìn từng đám vụ khí chầm chậm chuyển động, ngửi hương hoa thơm ngát cùng với tiếng chim hót, hắn cảm thấy cái thế giới này như hóa hợp với tự nhiên.

Độc Cô Bại Thiên tĩnh lặng đứng yên một chỗ. Thân tĩnh, tâm tĩnh. Mình Vương Bất Động trong người tự nhiên châm chậm bắt đầu lưu chuyển. Lúc này thế giới trong mắt hắn tràn đấy sinh khí, bất cứ nơi nào cũng đều rất hài hòa. Hắn thậm chí có thể cảm giác được sự vui mừng trong tiếng chim hót, sự vui sướng của những con cá đang tung tăng bơi lội trong ngọn suối phía xa, cảm nhận được sự yên bình của những động vật nhỏ trong phía xâu khu rừng……

Độc Cô Bại Thiên dường như chìm vào thế giới cổ xưa, cùng với thế giới xung quanh dung hợp một thể không phân biệt. Hắn có một cảm giác mình là trời, mình là đất, mình là mây bay, là gió thổi. Thiên địa vạn vật….. núi cao nước biếc…….. từng cành cây ngọn cỏ đều ở trong tâm của hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »