Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5991 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 76
đại chiến vân sơn (trung)

❊ ❊ ❊

''Cút Phục ma thần kiếm gì của ngươi đi. Lão tử ta chính là ma tôn trong thiên hạ. Giết""

Độc cô bại thiên rống to, trong mắt ẩn ẩn huyết quang, tay cầm khấp huyết thần kiếm phát ra khi thế bàng bạc ác cả quần hùng, một khí phách đỉnh thiên. Lập tức một đạo kiếm quang màu hồng huyêt dài chọc trời xuất hiện ngay trước người hắn, lúc đó ngân sắc kiếm quang cuẩ Vu ý chém tới liền bị đạo huyết quang ngăn bên ngoài. Lập tức đạo kiếm quang màu máu bùng lên như cơn hồng thủy, giận dữ rít gào, điên cuồng nhăm hướng Vu Ý chém tới. ngân sắc quang mang do Vu Ý xuất ra liền bị đánh tang.

Vu Ý không ngừng huy động bảo khiếm xuất ra đạo đạo ngân sắc kiếm mang, kiếm khí trùng trùng như muôn ngàn mũi tên nhắm vào đạo kiếm quan huyết hồng công tới. song thủy chung không thể làm cho đạo huyết quang trùng tán. Khí thế của Độc cô bại thiên lên đến đỉnh điểm, nhất từng bước một về phía trước.

Đồng

Một tiếng vang cục lớn, cả dãy núi vân sơn đều rung lên. "Chiến thiên thần kiếm chung cực áo nghĩa... sát trư thức. Trảm!" Hắn hướng không trung bay lên đồng thời hai tay cầm khấp huyết thần kiếm giơ lên quá đỉnh đầu, sau đó chém thẳng vào Vu Ý. Kiếm khí ngưng tụ thành thực thể xung quanh bảo kiếm, huyết quan tản ra lạnh lòng người, khí thế thật khinh khủng, nhanh như chóp chém thẳng vào Vu Ý.

Tại hiênh trường, bảy vị vương cấp cao thủ kinh hải nhìn lên kiếm quang. Họ biết với thứ vương cấp cửa hắn khó có thể có được thực lực này. Chỉ có vương cấp cảnh giới mới có thể phát ra hữu hình kiếm khí. Trước mắt bọn họ biết Độc cô bại thiên công lực chỉ đạt tới thứ vương cấp cảnh giới cùng với hai mươi thanh niên cao thủ ngang cấp bật. hôm nay nhờ Khấp huyết thần kiếm đã đề cao thực lực của hắn lên một bậc.

Trước một kiếm kinh khủng, Vu Ý tuyệt không có khả năng tiệp được, nhưng lúc này nếu muốn ngăn Độc cô bại thiên thì đã quá trể.

"Vu Ý nhanh né tránh."

Li trứ là vương cấp cao thủ gần nhất còn đứng lại hô lên, nhắm về lôi đài đồng thời tay phải giơ cao xuất ra một đạo lam sắc kiếm khí hùng hồn.

lúc này Vu ý trong mát ko còn nhận thấy đâu là địch thủ nữa, chung quanh chỉ thấy huyết sắc quang mang tràn ngập đồng thời tử vong khí tức từ huyết kiếm với khí thế hủy thiên diệt địa nhắm hướng hắn đánh tới.

Một cảm giác run sợ hiện lên trong long, thì dĩ vãng của hắn đầy sáng lan ắp tiếng cười là truyền nhân đích thực của ngọc hư cung. Cảm giác kinh khủng như thế này thật sứ chưa ném qua bao giờ.

Vô thượng tâm pháp Ngọc hư ảo ảnh được vận chuyển tới cực hạn thân thể như một quang ảnh bàn bạc hướng sau thối lui. Tàng ảnh Vu ý trên lôi đài bị kiếm khí huyết hồng kích tang. Dù thế hữu hình kiếm khí cũng ko để cho Vu ý bình yên rời đi, huyết hồng khí kình do kiếm khí phát ra đã thừa dịp công kích hắn bay thẳng ra ngoài.

Hắn rống lên đâu đớn, miệng học máu tươi thành vòi, bị thương ko nhẹ. Nội tâm âm thầm cảm thấy vui mừng may măn thoát môth kiếp nạn, nếu bị hữu hình kiếm khí kích trúng tất nhiên là lập tức tang xương nát thịt. kiếm khí huyết hồng nếu ko tiêu táng thì hắn đa biến thành nhục thể.

Màu đỏ chói mắt từ hữu hình kiếm tốc độ ko giảm vẫn như trước hướng phía trước chém thẳng vào, lúc này lam sắc kiếm khí của vương cấp cao thủ trùng rùng đi lên. Hai cổ hữu hình kiếm khí *****ng nhau tại ko trung phát ra quang mang chói mắt.

Một tiếng nổ rung trời, quang mang mãnh liệt mênh mông tràng ra tứ phía. Trên lôi đài mọi người bị đẫy lui loạng ko đứng vững. lúc này Vu ý cũng xớm xuống dưới lôi đài, hắn vừa tức giận vừa ghen ghét, đồi thủ quả thật quá cường đại cao siêu ko năm bắt được, mang theo một tia ko cam lòng hắn ngất đi.

Hết thảy đều phát sinh trong nháy mắt nhìn lên lôi đài tất cả mọi người dị thường kiếp sợ. mọi người tại hiện trường ko nghĩ là Độc cô bại thiên thực lực mạnh mẽ đến thê, tuy hiên vẫn có ngoại lệ. Nam cung tiên nhi chính là mọt người trong đó, nàng đối với Độc cô bại thiên đích thực có thể nói "hận hắn đày mình". kết quả này ko ngoài dự tính của nàng, trên miệng nổi lên nụ cười miễm. thánh môn truyền nhân bị thua Ma diêduf này làm nàng rất cao hứng. nàng chính là huy vọng năm đại thánh địa uy danh bị hao tổn. Độc cô bại thiên cảm thấy khủng bố nhất từ các truyền nhân là Hoa vân phi. Hắn cũng là một người ngoại lệ, vẫn khoanh tay đứng nhìn như ko liên quan đến mình.

Lúc này dưới lôi đài đã sôi trào, một trong năm truyền nhân thánh địa đã bị thương, trong sâu thẳm cảm thấy tu vi của Độc cô bại thiên thật kinh khủng đồng thời trong lòng cũng nổi lên quyết tâm phải giết được hắn.

"Hắc! hắc!... đậy là truyền nhân của thánh địa hay sao? Mở miệng là muốn thay trời hành đạo, bất quá cũng chỉ thế thôi." Độc cô bại thiên nhìn liết qua Vu ý dưới lôi đài.

Giết hắn!

Giết chết hắn! giết chết ác mâ….

Đám người bên dưới phẩn nộ hô to. Độc cô bại thiên lạnh lùng nhìn mọi người đồng thời thần thức quét qua tất cả quần hùng.

Độc cô bại thiên với hữu hình kiếm khí đánh tan lam sắc quang mang của vị vương cấp cao thủ từ từ đi tới giữa vỏ đài, vô hình một cổ áp lực lớn lao trên người nó phát ra, hào khí vạn trượng.

Độc cô bại thiên biết đại chiến chính thức bắt đầu nếu muốn bảo toàn tình mạng thoát khỏi nơi đây trước mắt phải qua được vị vương cấp cao thủ này.

Lúc này ở một làng vắng vẽ dưới núi có hai người đang luận đàm:

Tin rằng đại hội lần này không bức tủ được ma thì đại cục có thể thay đổi lơn. Ma giáo chúng ta trong đại hội lần này cũng có cơ quật khởi.

Chúng ta khác bọn kia. Khi thời khắc đến, chúng ta ẩn nhẩn nhiều năm tích tụ đã đủ mạnh sẽ vùng lên năm giữ cục diện.

Với tài năng của chúng ta, khi đó phát động một lần sẽ làm chủ được tình hình, sẽ dọn dẹp đến nơi đến chốn tất cả những thế lực cản trở. Hắc! hắc!

Quyền lực là trong tay ta.

Giũ miêng đi, tránh chuyện nhỏ làm hỏng chuyên lớn.

Độc cô bại thiên tay cần khấp huyết thần kiếm chỉ hướng vương cấp cao thủ, đế cấp thần thức cường đại giúp hắn nắm rõ mọi việt xung quanh. Hắn hiểu được từ khi xuất đạo đến nay trận chiến gian khổ nhất là trận chiến này. Vương cấp cao thủ trước mặt đã chinh qua không biết bao nhiêu cuộc đại chiến còn hắn võ đạo tu luyện một lần mất đi lí trí biến thành ma. Bằng vào tài năng có thể vượt qua hôm nay được không? Nếu thông qua cuộc đại chiến hắn có thể lỉnh ngộ, phá vỡ rào cảng cấp bật thì có thể nhảy lên trở thành vương cấp cao thủ thực thụ, ngạo thị thiên hạ, ngượt lại hắn sẽ bỏ mạng tại nơi này. Hơn nữa vĩnh mang trên mình ác danh bị người đời nguyền rũa.

"Lão đầu ngươi đừng có tỏ vẽ ta đây, cũng chỉ là con chó để người ta lợi dụng thôi."

Đối diện vương cấp cao thủ hắn muốn đánh đồn tâm lý trước mặt dù hắn biết không có tác *****ng gì. Với cảnh giới này sớm đã không bị ngoại giới tác động chỉ có thực lực mới là chân chính.

Độc cô bại thiên tập trung toàn bộ tinh thần trong tay thủ chặc khấp huyết thần kiếm. toàn bộ tinh lực dồn hết vào kiếm, hắn biết thần kiếm có thể đề cao công lực hắn lên một tầng.

Ai cũng vậy, trước lúc sinh tử người ta thường nghĩ tới những gì thân thích quan trọng trong đời mình, và Độc cô bại thiên cũng không ngoại lệ, tâm tình hắn hướng về Trường phong trấn, tới đại viên Độc cô gia, tới cha mẹ, ông nội, nãi nãi cuối cùng là đám đồng bọn du côn trong trấn đã cùng hắn lớn lên…

Nhưng điều đó chỉ thoáng qua, hắn lập tức trở về thực tại. Trong mắt huyết quang ẩn hiện. khấp huyết thần kiếm rít lên " Ô ô" như tương thông với tâm ý của hăn. Phảng phất nghe tiếng quỷ khóc sói tru, tiếng kêu thê lương, ai oán. Khấp huyết thần kiếm phát ra huyết quang chói mắt, hiện trường không ai có thể nhìn thấy gì trong vùng huyết quang. Tầng tầng huyết quang lấy Độc cô bại thiên làm trung tâm tràng ra tứ phía, quanh hắn xuất hiện một lớp thực thể huyết khí ngưng tụ thành một lá chắn bảo vệ chắc chắn hắn bên trong.

Chứng kiến dị tượng này ai cũng chấn kinh, không ít người la to " Ma công, giết ma nhân, giệt ma công" song cũng có nhiều người biết được điều này là do công pháp tu luyện ma thành. Một lão nhân tự nhũ: " chẳng lẻ… chẳng lẻ đây là dĩ thân ngưng kiếm tối giai cấp. Kiếm khí hóa hình, ngưng khí hộ thể. Trời ạ! Không thể tin được thần công này vẫn còn tồn tại"

"Ma! Trời ạ, dĩ thân ngưng kiếm sơ cấp công pháp, trên đời thật sự có môn thần công này. Trời ạ! Lại bị ma năm giữ."

"Kiếm khí hóa hình, ngưng khí hộ thể."

Chứng kiến thần công trên lôi đài vương cấp cao thủ cả thứ vương cấp cao thủ vô cùng rung động, bon họ từ khi thấy Độc cô bại thiên thi triển thì đã sớm đoán được làmột môn kỳ tuyệt thần công. Bôn họ tầm tình đầy khiếp sợ nhưng trong long thì ghen ghet vơi hăn vô cùng. Bọn họ như thế nào cũng không nghĩ hôm nay trong trừ ma đại hội có thể thấy được vô thượng tâm pháp. Đó tuyệt đối là một môn chấn cổ thước kim vô thượng tuyệt học, công lực đại mức đại thành có thể xưng vô địch thiên hạ, phá không phi tiên cũng không thành vấn đề.

Vô số huyết sắc kiếm khí không ngừng ảo hóa ra huyết sắc vụ khí tầng tầng lớp lớp bao bọc Độc cô bại thiên ở bên trong. Nhìn hắn như một cột lữa đang cháy dữ dội, khí thế tỏa ra búc người.

"Kinh thiên thần kiếm chung cực áo nghĩa… dĩ thân ngưng kiếm. Trảm!" Huyết vụ tràng ngập, sát ý ngập trời, một huyết sắc bảo kiếm ngưng tụ tại không trung. Kiếm khí chót mắt rít lên Ô ô chém thẳng về phía vương cấp cao thủ. Thời gian như dừng lại, thiên địa dường như chỉ còn một đạo huyết quang mỹ lệ nhưng có phần yêu dị này ma thôi.

Vương cấp cao thủ thầm than: Ô hô ai tai. Trước thế kiếm hoàng mỹ như muốn lấy đi toàn bộ sinh khí, thấy được tủ khí lâm đầu, tương lai chấn dứt

Đỉnh Vân sơm gió thu hiu hắc, tàn điệp phiêu vũ.

''Cút Phục ma thần kiếm gì của ngươi đi. Lão tử ta chính là ma tôn trong thiên hạ. Giết""

Độc cô bại thiên rống to, trong mắt ẩn ẩn huyết quang, tay cầm khấp huyết thần kiếm phát ra khi thế bàng bạc ác cả quần hùng, một khí phách đỉnh thiên. Lập tức một đạo kiếm quang màu hồng huyêt dài chọc trời xuất hiện ngay trước người hắn, lúc đó ngân sắc kiếm quang cuẩ Vu ý chém tới liền bị đạo huyết quang ngăn bên ngoài. Lập tức đạo kiếm quang màu máu bùng lên như cơn hồng thủy, giận dữ rít gào, điên cuồng nhăm hướng Vu Ý chém tới. ngân sắc quang mang do Vu Ý xuất ra liền bị đánh tang.

Vu Ý không ngừng huy động bảo khiếm xuất ra đạo đạo ngân sắc kiếm mang, kiếm khí trùng trùng như muôn ngàn mũi tên nhắm vào đạo kiếm quan huyết hồng công tới. song thủy chung không thể làm cho đạo huyết quang trùng tán. Khí thế của Độc cô bại thiên lên đến đỉnh điểm, nhất từng bước một về phía trước.

Đồng

Một tiếng vang cục lớn, cả dãy núi vân sơn đều rung lên. "Chiến thiên thần kiếm chung cực áo nghĩa... sát trư thức. Trảm!" Hắn hướng không trung bay lên đồng thời hai tay cầm khấp huyết thần kiếm giơ lên quá đỉnh đầu, sau đó chém thẳng vào Vu Ý. Kiếm khí ngưng tụ thành thực thể xung quanh bảo kiếm, huyết quan tản ra lạnh lòng người, khí thế thật khinh khủng, nhanh như chóp chém thẳng vào Vu Ý.

Tại hiênh trường, bảy vị vương cấp cao thủ kinh hải nhìn lên kiếm quang. Họ biết với thứ vương cấp cửa hắn khó có thể có được thực lực này. Chỉ có vương cấp cảnh giới mới có thể phát ra hữu hình kiếm khí. Trước mắt bọn họ biết Độc cô bại thiên công lực chỉ đạt tới thứ vương cấp cảnh giới cùng với hai mươi thanh niên cao thủ ngang cấp bật. hôm nay nhờ Khấp huyết thần kiếm đã đề cao thực lực của hắn lên một bậc.

Trước một kiếm kinh khủng, Vu Ý tuyệt không có khả năng tiệp được, nhưng lúc này nếu muốn ngăn Độc cô bại thiên thì đã quá trể.

"Vu Ý nhanh né tránh."

Li trứ là vương cấp cao thủ gần nhất còn đứng lại hô lên, nhắm về lôi đài đồng thời tay phải giơ cao xuất ra một đạo lam sắc kiếm khí hùng hồn.

lúc này Vu ý trong mát ko còn nhận thấy đâu là địch thủ nữa, chung quanh chỉ thấy huyết sắc quang mang tràn ngập đồng thời tử vong khí tức từ huyết kiếm với khí thế hủy thiên diệt địa nhắm hướng hắn đánh tới.

Một cảm giác run sợ hiện lên trong long, thì dĩ vãng của hắn đầy sáng lan ắp tiếng cười là truyền nhân đích thực của ngọc hư cung. Cảm giác kinh khủng như thế này thật sứ chưa ném qua bao giờ.

Vô thượng tâm pháp Ngọc hư ảo ảnh được vận chuyển tới cực hạn thân thể như một quang ảnh bàn bạc hướng sau thối lui. Tàng ảnh Vu ý trên lôi đài bị kiếm khí huyết hồng kích tang. Dù thế hữu hình kiếm khí cũng ko để cho Vu ý bình yên rời đi, huyết hồng khí kình do kiếm khí phát ra đã thừa dịp công kích hắn bay thẳng ra ngoài.

Hắn rống lên đâu đớn, miệng học máu tươi thành vòi, bị thương ko nhẹ. Nội tâm âm thầm cảm thấy vui mừng may măn thoát môth kiếp nạn, nếu bị hữu hình kiếm khí kích trúng tất nhiên là lập tức tang xương nát thịt. kiếm khí huyết hồng nếu ko tiêu táng thì hắn đa biến thành nhục thể.

Màu đỏ chói mắt từ hữu hình kiếm tốc độ ko giảm vẫn như trước hướng phía trước chém thẳng vào, lúc này lam sắc kiếm khí của vương cấp cao thủ trùng rùng đi lên. Hai cổ hữu hình kiếm khí *****ng nhau tại ko trung phát ra quang mang chói mắt.

Một tiếng nổ rung trời, quang mang mãnh liệt mênh mông tràng ra tứ phía. Trên lôi đài mọi người bị đẫy lui loạng ko đứng vững. lúc này Vu ý cũng xớm xuống dưới lôi đài, hắn vừa tức giận vừa ghen ghét, đồi thủ quả thật quá cường đại cao siêu ko năm bắt được, mang theo một tia ko cam lòng hắn ngất đi.

Hết thảy đều phát sinh trong nháy mắt nhìn lên lôi đài tất cả mọi người dị thường kiếp sợ. mọi người tại hiện trường ko nghĩ là Độc cô bại thiên thực lực mạnh mẽ đến thê, tuy hiên vẫn có ngoại lệ. Nam cung tiên nhi chính là mọt người trong đó, nàng đối với Độc cô bại thiên đích thực có thể nói "hận hắn đày mình". kết quả này ko ngoài dự tính của nàng, trên miệng nổi lên nụ cười miễm. thánh môn truyền nhân bị thua Ma diêduf này làm nàng rất cao hứng. nàng chính là huy vọng năm đại thánh địa uy danh bị hao tổn. Độc cô bại thiên cảm thấy khủng bố nhất từ các truyền nhân là Hoa vân phi. Hắn cũng là một người ngoại lệ, vẫn khoanh tay đứng nhìn như ko liên quan đến mình.

Lúc này dưới lôi đài đã sôi trào, một trong năm truyền nhân thánh địa đã bị thương, trong sâu thẳm cảm thấy tu vi của Độc cô bại thiên thật kinh khủng đồng thời trong lòng cũng nổi lên quyết tâm phải giết được hắn.

"Hắc! hắc!... đậy là truyền nhân của thánh địa hay sao? Mở miệng là muốn thay trời hành đạo, bất quá cũng chỉ thế thôi." Độc cô bại thiên nhìn liết qua Vu ý dưới lôi đài.

Giết hắn!

Giết chết hắn! giết chết ác mâ….

Đám người bên dưới phẩn nộ hô to. Độc cô bại thiên lạnh lùng nhìn mọi người đồng thời thần thức quét qua tất cả quần hùng.

Độc cô bại thiên với hữu hình kiếm khí đánh tan lam sắc quang mang của vị vương cấp cao thủ từ từ đi tới giữa vỏ đài, vô hình một cổ áp lực lớn lao trên người nó phát ra, hào khí vạn trượng.

Độc cô bại thiên biết đại chiến chính thức bắt đầu nếu muốn bảo toàn tình mạng thoát khỏi nơi đây trước mắt phải qua được vị vương cấp cao thủ này.

Lúc này ở một làng vắng vẽ dưới núi có hai người đang luận đàm:

Tin rằng đại hội lần này không bức tủ được ma thì đại cục có thể thay đổi lơn. Ma giáo chúng ta trong đại hội lần này cũng có cơ quật khởi.

Chúng ta khác bọn kia. Khi thời khắc đến, chúng ta ẩn nhẩn nhiều năm tích tụ đã đủ mạnh sẽ vùng lên năm giữ cục diện.

Với tài năng của chúng ta, khi đó phát động một lần sẽ làm chủ được tình hình, sẽ dọn dẹp đến nơi đến chốn tất cả những thế lực cản trở. Hắc! hắc!

Quyền lực là trong tay ta.

Giũ miêng đi, tránh chuyện nhỏ làm hỏng chuyên lớn.

Độc cô bại thiên tay cần khấp huyết thần kiếm chỉ hướng vương cấp cao thủ, đế cấp thần thức cường đại giúp hắn nắm rõ mọi việt xung quanh. Hắn hiểu được từ khi xuất đạo đến nay trận chiến gian khổ nhất là trận chiến này. Vương cấp cao thủ trước mặt đã chinh qua không biết bao nhiêu cuộc đại chiến còn hắn võ đạo tu luyện một lần mất đi lí trí biến thành ma. Bằng vào tài năng có thể vượt qua hôm nay được không? Nếu thông qua cuộc đại chiến hắn có thể lỉnh ngộ, phá vỡ rào cảng cấp bật thì có thể nhảy lên trở thành vương cấp cao thủ thực thụ, ngạo thị thiên hạ, ngượt lại hắn sẽ bỏ mạng tại nơi này. Hơn nữa vĩnh mang trên mình ác danh bị người đời nguyền rũa.

"Lão đầu ngươi đừng có tỏ vẽ ta đây, cũng chỉ là con chó để người ta lợi dụng thôi."

Đối diện vương cấp cao thủ hắn muốn đánh đồn tâm lý trước mặt dù hắn biết không có tác *****ng gì. Với cảnh giới này sớm đã không bị ngoại giới tác động chỉ có thực lực mới là chân chính.

Độc cô bại thiên tập trung toàn bộ tinh thần trong tay thủ chặc khấp huyết thần kiếm. toàn bộ tinh lực dồn hết vào kiếm, hắn biết thần kiếm có thể đề cao công lực hắn lên một tầng.

Ai cũng vậy, trước lúc sinh tử người ta thường nghĩ tới những gì thân thích quan trọng trong đời mình, và Độc cô bại thiên cũng không ngoại lệ, tâm tình hắn hướng về Trường phong trấn, tới đại viên Độc cô gia, tới cha mẹ, ông nội, nãi nãi cuối cùng là đám đồng bọn du côn trong trấn đã cùng hắn lớn lên…

Nhưng điều đó chỉ thoáng qua, hắn lập tức trở về thực tại. Trong mắt huyết quang ẩn hiện. khấp huyết thần kiếm rít lên " Ô ô" như tương thông với tâm ý của hăn. Phảng phất nghe tiếng quỷ khóc sói tru, tiếng kêu thê lương, ai oán. Khấp huyết thần kiếm phát ra huyết quang chói mắt, hiện trường không ai có thể nhìn thấy gì trong vùng huyết quang. Tầng tầng huyết quang lấy Độc cô bại thiên làm trung tâm tràng ra tứ phía, quanh hắn xuất hiện một lớp thực thể huyết khí ngưng tụ thành một lá chắn bảo vệ chắc chắn hắn bên trong.

Chứng kiến dị tượng này ai cũng chấn kinh, không ít người la to " Ma công, giết ma nhân, giệt ma công" song cũng có nhiều người biết được điều này là do công pháp tu luyện ma thành. Một lão nhân tự nhũ: " chẳng lẻ… chẳng lẻ đây là dĩ thân ngưng kiếm tối giai cấp. Kiếm khí hóa hình, ngưng khí hộ thể. Trời ạ! Không thể tin được thần công này vẫn còn tồn tại"

"Ma! Trời ạ, dĩ thân ngưng kiếm sơ cấp công pháp, trên đời thật sự có môn thần công này. Trời ạ! Lại bị ma năm giữ."

"Kiếm khí hóa hình, ngưng khí hộ thể."

Chứng kiến thần công trên lôi đài vương cấp cao thủ cả thứ vương cấp cao thủ vô cùng rung động, bon họ từ khi thấy Độc cô bại thiên thi triển thì đã sớm đoán được làmột môn kỳ tuyệt thần công. Bôn họ tầm tình đầy khiếp sợ nhưng trong long thì ghen ghet vơi hăn vô cùng. Bọn họ như thế nào cũng không nghĩ hôm nay trong trừ ma đại hội có thể thấy được vô thượng tâm pháp. Đó tuyệt đối là một môn chấn cổ thước kim vô thượng tuyệt học, công lực đại mức đại thành có thể xưng vô địch thiên hạ, phá không phi tiên cũng không thành vấn đề.

Vô số huyết sắc kiếm khí không ngừng ảo hóa ra huyết sắc vụ khí tầng tầng lớp lớp bao bọc Độc cô bại thiên ở bên trong. Nhìn hắn như một cột lữa đang cháy dữ dội, khí thế tỏa ra búc người.

"Kinh thiên thần kiếm chung cực áo nghĩa… dĩ thân ngưng kiếm. Trảm!" Huyết vụ tràng ngập, sát ý ngập trời, một huyết sắc bảo kiếm ngưng tụ tại không trung. Kiếm khí chót mắt rít lên Ô ô chém thẳng về phía vương cấp cao thủ. Thời gian như dừng lại, thiên địa dường như chỉ còn một đạo huyết quang mỹ lệ nhưng có phần yêu dị này ma thôi.

Vương cấp cao thủ thầm than: Ô hô ai tai. Trước thế kiếm hoàng mỹ như muốn lấy đi toàn bộ sinh khí, thấy được tủ khí lâm đầu, tương lai chấn dứt

Đỉnh Vân sơm gió thu hiu hắc, tàn điệp phiêu vũ.

''Cút Phục ma thần kiếm gì của ngươi đi. Lão tử ta chính là ma tôn trong thiên hạ. Giết""

Độc cô bại thiên rống to, trong mắt ẩn ẩn huyết quang, tay cầm khấp huyết thần kiếm phát ra khi thế bàng bạc ác cả quần hùng, một khí phách đỉnh thiên. Lập tức một đạo kiếm quang màu hồng huyêt dài chọc trời xuất hiện ngay trước người hắn, lúc đó ngân sắc kiếm quang cuẩ Vu ý chém tới liền bị đạo huyết quang ngăn bên ngoài. Lập tức đạo kiếm quang màu máu bùng lên như cơn hồng thủy, giận dữ rít gào, điên cuồng nhăm hướng Vu Ý chém tới. ngân sắc quang mang do Vu Ý xuất ra liền bị đánh tang.

Vu Ý không ngừng huy động bảo khiếm xuất ra đạo đạo ngân sắc kiếm mang, kiếm khí trùng trùng như muôn ngàn mũi tên nhắm vào đạo kiếm quan huyết hồng công tới. song thủy chung không thể làm cho đạo huyết quang trùng tán. Khí thế của Độc cô bại thiên lên đến đỉnh điểm, nhất từng bước một về phía trước.

Đồng

Một tiếng vang cục lớn, cả dãy núi vân sơn đều rung lên. "Chiến thiên thần kiếm chung cực áo nghĩa... sát trư thức. Trảm!" Hắn hướng không trung bay lên đồng thời hai tay cầm khấp huyết thần kiếm giơ lên quá đỉnh đầu, sau đó chém thẳng vào Vu Ý. Kiếm khí ngưng tụ thành thực thể xung quanh bảo kiếm, huyết quan tản ra lạnh lòng người, khí thế thật khinh khủng, nhanh như chóp chém thẳng vào Vu Ý.

Tại hiênh trường, bảy vị vương cấp cao thủ kinh hải nhìn lên kiếm quang. Họ biết với thứ vương cấp cửa hắn khó có thể có được thực lực này. Chỉ có vương cấp cảnh giới mới có thể phát ra hữu hình kiếm khí. Trước mắt bọn họ biết Độc cô bại thiên công lực chỉ đạt tới thứ vương cấp cảnh giới cùng với hai mươi thanh niên cao thủ ngang cấp bật. hôm nay nhờ Khấp huyết thần kiếm đã đề cao thực lực của hắn lên một bậc.

Trước một kiếm kinh khủng, Vu Ý tuyệt không có khả năng tiệp được, nhưng lúc này nếu muốn ngăn Độc cô bại thiên thì đã quá trể.

"Vu Ý nhanh né tránh."

Li trứ là vương cấp cao thủ gần nhất còn đứng lại hô lên, nhắm về lôi đài đồng thời tay phải giơ cao xuất ra một đạo lam sắc kiếm khí hùng hồn.

lúc này Vu ý trong mát ko còn nhận thấy đâu là địch thủ nữa, chung quanh chỉ thấy huyết sắc quang mang tràn ngập đồng thời tử vong khí tức từ huyết kiếm với khí thế hủy thiên diệt địa nhắm hướng hắn đánh tới.

Một cảm giác run sợ hiện lên trong long, thì dĩ vãng của hắn đầy sáng lan ắp tiếng cười là truyền nhân đích thực của ngọc hư cung. Cảm giác kinh khủng như thế này thật sứ chưa ném qua bao giờ.

Vô thượng tâm pháp Ngọc hư ảo ảnh được vận chuyển tới cực hạn thân thể như một quang ảnh bàn bạc hướng sau thối lui. Tàng ảnh Vu ý trên lôi đài bị kiếm khí huyết hồng kích tang. Dù thế hữu hình kiếm khí cũng ko để cho Vu ý bình yên rời đi, huyết hồng khí kình do kiếm khí phát ra đã thừa dịp công kích hắn bay thẳng ra ngoài.

Hắn rống lên đâu đớn, miệng học máu tươi thành vòi, bị thương ko nhẹ. Nội tâm âm thầm cảm thấy vui mừng may măn thoát môth kiếp nạn, nếu bị hữu hình kiếm khí kích trúng tất nhiên là lập tức tang xương nát thịt. kiếm khí huyết hồng nếu ko tiêu táng thì hắn đa biến thành nhục thể.

Màu đỏ chói mắt từ hữu hình kiếm tốc độ ko giảm vẫn như trước hướng phía trước chém thẳng vào, lúc này lam sắc kiếm khí của vương cấp cao thủ trùng rùng đi lên. Hai cổ hữu hình kiếm khí *****ng nhau tại ko trung phát ra quang mang chói mắt.

Một tiếng nổ rung trời, quang mang mãnh liệt mênh mông tràng ra tứ phía. Trên lôi đài mọi người bị đẫy lui loạng ko đứng vững. lúc này Vu ý cũng xớm xuống dưới lôi đài, hắn vừa tức giận vừa ghen ghét, đồi thủ quả thật quá cường đại cao siêu ko năm bắt được, mang theo một tia ko cam lòng hắn ngất đi.

Hết thảy đều phát sinh trong nháy mắt nhìn lên lôi đài tất cả mọi người dị thường kiếp sợ. mọi người tại hiện trường ko nghĩ là Độc cô bại thiên thực lực mạnh mẽ đến thê, tuy hiên vẫn có ngoại lệ. Nam cung tiên nhi chính là mọt người trong đó, nàng đối với Độc cô bại thiên đích thực có thể nói "hận hắn đày mình". kết quả này ko ngoài dự tính của nàng, trên miệng nổi lên nụ cười miễm. thánh môn truyền nhân bị thua Ma diêduf này làm nàng rất cao hứng. nàng chính là huy vọng năm đại thánh địa uy danh bị hao tổn. Độc cô bại thiên cảm thấy khủng bố nhất từ các truyền nhân là Hoa vân phi. Hắn cũng là một người ngoại lệ, vẫn khoanh tay đứng nhìn như ko liên quan đến mình.

Lúc này dưới lôi đài đã sôi trào, một trong năm truyền nhân thánh địa đã bị thương, trong sâu thẳm cảm thấy tu vi của Độc cô bại thiên thật kinh khủng đồng thời trong lòng cũng nổi lên quyết tâm phải giết được hắn.

"Hắc! hắc!... đậy là truyền nhân của thánh địa hay sao? Mở miệng là muốn thay trời hành đạo, bất quá cũng chỉ thế thôi." Độc cô bại thiên nhìn liết qua Vu ý dưới lôi đài.

Giết hắn!

Giết chết hắn! giết chết ác mâ….

Đám người bên dưới phẩn nộ hô to. Độc cô bại thiên lạnh lùng nhìn mọi người đồng thời thần thức quét qua tất cả quần hùng.

Độc cô bại thiên với hữu hình kiếm khí đánh tan lam sắc quang mang của vị vương cấp cao thủ từ từ đi tới giữa vỏ đài, vô hình một cổ áp lực lớn lao trên người nó phát ra, hào khí vạn trượng.

Độc cô bại thiên biết đại chiến chính thức bắt đầu nếu muốn bảo toàn tình mạng thoát khỏi nơi đây trước mắt phải qua được vị vương cấp cao thủ này.

Lúc này ở một làng vắng vẽ dưới núi có hai người đang luận đàm:

Tin rằng đại hội lần này không bức tủ được ma thì đại cục có thể thay đổi lơn. Ma giáo chúng ta trong đại hội lần này cũng có cơ quật khởi.

Chúng ta khác bọn kia. Khi thời khắc đến, chúng ta ẩn nhẩn nhiều năm tích tụ đã đủ mạnh sẽ vùng lên năm giữ cục diện.

Với tài năng của chúng ta, khi đó phát động một lần sẽ làm chủ được tình hình, sẽ dọn dẹp đến nơi đến chốn tất cả những thế lực cản trở. Hắc! hắc!

Quyền lực là trong tay ta.

Giũ miêng đi, tránh chuyện nhỏ làm hỏng chuyên lớn.

Độc cô bại thiên tay cần khấp huyết thần kiếm chỉ hướng vương cấp cao thủ, đế cấp thần thức cường đại giúp hắn nắm rõ mọi việt xung quanh. Hắn hiểu được từ khi xuất đạo đến nay trận chiến gian khổ nhất là trận chiến này. Vương cấp cao thủ trước mặt đã chinh qua không biết bao nhiêu cuộc đại chiến còn hắn võ đạo tu luyện một lần mất đi lí trí biến thành ma. Bằng vào tài năng có thể vượt qua hôm nay được không? Nếu thông qua cuộc đại chiến hắn có thể lỉnh ngộ, phá vỡ rào cảng cấp bật thì có thể nhảy lên trở thành vương cấp cao thủ thực thụ, ngạo thị thiên hạ, ngượt lại hắn sẽ bỏ mạng tại nơi này. Hơn nữa vĩnh mang trên mình ác danh bị người đời nguyền rũa.

"Lão đầu ngươi đừng có tỏ vẽ ta đây, cũng chỉ là con chó để người ta lợi dụng thôi."

Đối diện vương cấp cao thủ hắn muốn đánh đồn tâm lý trước mặt dù hắn biết không có tác *****ng gì. Với cảnh giới này sớm đã không bị ngoại giới tác động chỉ có thực lực mới là chân chính.

Độc cô bại thiên tập trung toàn bộ tinh thần trong tay thủ chặc khấp huyết thần kiếm. toàn bộ tinh lực dồn hết vào kiếm, hắn biết thần kiếm có thể đề cao công lực hắn lên một tầng.

Ai cũng vậy, trước lúc sinh tử người ta thường nghĩ tới những gì thân thích quan trọng trong đời mình, và Độc cô bại thiên cũng không ngoại lệ, tâm tình hắn hướng về Trường phong trấn, tới đại viên Độc cô gia, tới cha mẹ, ông nội, nãi nãi cuối cùng là đám đồng bọn du côn trong trấn đã cùng hắn lớn lên…

Nhưng điều đó chỉ thoáng qua, hắn lập tức trở về thực tại. Trong mắt huyết quang ẩn hiện. khấp huyết thần kiếm rít lên " Ô ô" như tương thông với tâm ý của hăn. Phảng phất nghe tiếng quỷ khóc sói tru, tiếng kêu thê lương, ai oán. Khấp huyết thần kiếm phát ra huyết quang chói mắt, hiện trường không ai có thể nhìn thấy gì trong vùng huyết quang. Tầng tầng huyết quang lấy Độc cô bại thiên làm trung tâm tràng ra tứ phía, quanh hắn xuất hiện một lớp thực thể huyết khí ngưng tụ thành một lá chắn bảo vệ chắc chắn hắn bên trong.

Chứng kiến dị tượng này ai cũng chấn kinh, không ít người la to " Ma công, giết ma nhân, giệt ma công" song cũng có nhiều người biết được điều này là do công pháp tu luyện ma thành. Một lão nhân tự nhũ: " chẳng lẻ… chẳng lẻ đây là dĩ thân ngưng kiếm tối giai cấp. Kiếm khí hóa hình, ngưng khí hộ thể. Trời ạ! Không thể tin được thần công này vẫn còn tồn tại"

"Ma! Trời ạ, dĩ thân ngưng kiếm sơ cấp công pháp, trên đời thật sự có môn thần công này. Trời ạ! Lại bị ma năm giữ."

"Kiếm khí hóa hình, ngưng khí hộ thể."

Chứng kiến thần công trên lôi đài vương cấp cao thủ cả thứ vương cấp cao thủ vô cùng rung động, bon họ từ khi thấy Độc cô bại thiên thi triển thì đã sớm đoán được làmột môn kỳ tuyệt thần công. Bôn họ tầm tình đầy khiếp sợ nhưng trong long thì ghen ghet vơi hăn vô cùng. Bọn họ như thế nào cũng không nghĩ hôm nay trong trừ ma đại hội có thể thấy được vô thượng tâm pháp. Đó tuyệt đối là một môn chấn cổ thước kim vô thượng tuyệt học, công lực đại mức đại thành có thể xưng vô địch thiên hạ, phá không phi tiên cũng không thành vấn đề.

Vô số huyết sắc kiếm khí không ngừng ảo hóa ra huyết sắc vụ khí tầng tầng lớp lớp bao bọc Độc cô bại thiên ở bên trong. Nhìn hắn như một cột lữa đang cháy dữ dội, khí thế tỏa ra búc người.

"Kinh thiên thần kiếm chung cực áo nghĩa… dĩ thân ngưng kiếm. Trảm!" Huyết vụ tràng ngập, sát ý ngập trời, một huyết sắc bảo kiếm ngưng tụ tại không trung. Kiếm khí chót mắt rít lên Ô ô chém thẳng về phía vương cấp cao thủ. Thời gian như dừng lại, thiên địa dường như chỉ còn một đạo huyết quang mỹ lệ nhưng có phần yêu dị này ma thôi.

Vương cấp cao thủ thầm than: Ô hô ai tai. Trước thế kiếm hoàng mỹ như muốn lấy đi toàn bộ sinh khí, thấy được tủ khí lâm đầu, tương lai chấn dứt

Đỉnh Vân sơm gió thu hiu hắc, tàn điệp phiêu vũ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »