Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5988 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 61

❊ ❊ ❊

Bảy người tại đỉnh núi bắt đầu tìm kiếm. Không lâu sau thì nghe đào khí nữ kêu lên:

"Mọi người mau qua đây xem ta đã tìm thấy cái gì"

Thanh âm vừa dứt thì nghe Bặc Vũ Ti nói phía sau:

"Muội muội phát hiện ra cái gì thế. Có cần tỷ tỷ giúp đỡ không?"

"Cho ngươi"

Chỉ thấy một thân hình nam nhân cao lớn bay thẳng về hướng nàng ta, nhìn kỹ thì thấy chính là người đã chiếm tiện nghi – Độc Cô Bại Thiên. Lúc này hắn hai mắt nhắm chặt, đang bị hôn mê bất tỉnh. Bặc Vũ Ti đưa chân đá thật mạnh vào mông Độc Cô Bại Thiên khiến hắn bị đá văng ra bên ngoài.

"Uỵch"

Độc Cô Bại Thiên nằm dài trên mặt đất, Mặc dù vẫn còn hôn mê nhưng trên khuôn mặt vẫn lộ nét đau đớn.

Lúc này năm người còn lại cũng đã chạy tới. Thắng Nam giận dữ nói:

"Yêu nữ, ngươi sao có thể làm vậy chứ. Vừa nghe có cái gì đã là người chạy lại đầu tiên. Vừa thấy Độc Cô Bại Thiên thì cho hắn một cước bay đi. Ngươi đừng quên là Lăng tông chủ kêu chúng ta đi tìm hắn đó"

"Hảo muội muội đừng có giận dữ quá. Ai đã kêu ngươi là đào khí nữ, ai đã dám giỡn mặt với ta. Tỷ tỷ ta lại có lá gan nhỏ. Ta chỉ thấy có một người bay tới tập kích nên theo bản năng cho hắn một cước thôi. Ta làm sao mà biết đó là Độc Cô Bại Thiên chứ"

Rõ ràng là biết ả đang nói dối nhưng Đào khí nữ cũng chẳng biết làm gì.

Không lâu sau, ba huynh đệ Tư Đồ cùng khá đông quần hùng tham gia đại hội tinh nguyên thạch cũng tới nơi. Bọn họ nhìn thấy khung cảnh xung quanh nhấn thời đều kêu lên kinh hãi.

Độc Cô Bại Thiên được đưa trở về Vụ Ẩn phong. Khi hắn tỉnh cũng là lúc người ta bắt đầu treo đèn. Từ từ mở mắt ra, hắn cảm nhận được ánh sáng ôn hòa tỏa sáng trong căn phòng không chút nhiễm bụi trần. Chầm chậm khép mắt lại, tronf đầu hắn hiện lên khung cảnh đại chiến với tiên linh. Mặc dù không hề có chút âm thanh chỉ dẫn nào nhưng những hình ảnh của cuộc đại chiến cũng đã gợi mở cho hắn rất nhiều thứ. Mặc dù sự xuất hiện của tiên linh làm hắn rất kinh hãi nhưng trải qua lần "Kinh thiên trở về" tại Khai Nguyên thành ở Thanh Phong đế quốc khiến cho hắn rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Đối với những việc kì quái xảy ra trên người hắn, hắn có một cảm giác rất mơ hồ nhưng trong đó lại như có chút gì đó rõ ràng.

"Chiến Thiên quyết"

Ba chữ này lần nữa hiện ra trong đầu hắn. Đây chính là công pháp Kinh đào thiên trọng đã hoàn thiện hơn. Không chỉ nó bổ khuyết cho Kinh đào thiên trọng những thiếu sót mà còn tiến lên một cảnh giới mới, đạt đến độ hoàn mĩ hơn.

Kinh Thiên quyết cùng Kinh đào thiên trọng hoàn thiện Chiến Thiên quyết đồng thời vận chuyển trong người hắn. Hai luồng chân khí như dòng nước cùng tụ lại một chỗ rồi không ngừng từ đan điền lưu chuyển khắp bách mạch, tuần hoàn không ngừng. Đế cấp thần thức từ trong phòng hướng ra bên ngoài. Hắn bắt đầu có một thứ linh giác --- hắn cảm giác thấy ba huynh đệ Tư Đồ, lão phiến tử, Trương Bình, Lão Thích cả đám người đang tiến về trong phòng.

Một lúc sau thì đã thấy mọi người đẩy cửa tiến vào. Vừa bước vào Lão Thích đã nói:

"Lão đại không cẩn thận bị đánh như thế này. Nhưng tính ra cũng là may mắn vì nếu không như vậy thì chúng ta sao có thể ở lại Vụ Ẩn phong chứ:

Trương Bình noi:

"Bỗng nhiên bị một con yêu quái ở đâu bắt đi cả một thời gian. Khi trở về thì y phục lôi thôi, sắc mặt trắng bạch xem ra nhất định là đã bị hút lấy nguyên dương. Các người nói có đúng….."

"Đúng cái đầu ngươi"

Độc Cô Bại Thiên bật người dậy, một quyền đánh vào đầu Trương Bình. Sắc mặt hắn giờ này hồng hào, tinh thần tràn trề, không hề có dấu hiệu nào cho thấy mệt mỏi.

Ba huynh đệ Tư Đồ thấy hắn tỉnh lại thì cao hứng không thôi. Mẫn Nguyệt không ngừng ôm lấy hai vai của hắn lắc lắc. Tư Đồ Hạo Nguyệt thì cười nói:

" Tên khùng nhà ngươi cuối cùng cũng đã tỉnh lại, thật làm bọn ta lo lắng muốn chết"

Vừa nói vừa đưa tay đánh vào ngực hắn một cái.

Tư Đồ Ngạo Nguyệt nói:

"Đệ ôm hắn nhẹ nhẹ thôi. Hắn mới bị hôn mê tỉnh dậy, phải để hắn nghỉ ngơi nữa"

Thấy bọn họ lo lắng cho an nguy của minh, Độc Cô Bại Thiên thật sự cảm động:

"Không sao, ta hiện tại không còn bệnh gì cả"

Lão phiến tử đứng bên cạnh như có chút suy nghĩ gì đó.

Đúng lúc này một nữ đệ tử Vụ Ẩn phong tiến vào nói:

"Độc Cô công tử quả nhiên đã tỉnh lại, gia sư suy đoán không sai. Tông chủ chúng tôi có lời mời"

Trong một gian tịnh xá, tông chủ Lăng Phi cùng vài vị trưởng lão đang ngồi bên trong. Độc Cô Bại Thiên tiến tới thi lễ. Hai bên sau một hồi chào hỏi, Lăng Phi liền hỏi:

"Thiếu hiệp hiện đã khỏe trở lại, không biết có thể đem sự việc đã xảy ra kể lại cho chúng ta nghe được không?"

"Chỉ sợ khiến cho tông chủ thất vọng. Ta bị đạo quang ảnh đó mang lên giựa không trung thì bị mất hết tri giác. Những việc xảy ra sau đó ta hoàn toàn không biết gì hết."

Lăng Phi nhìu đôi mày, hai mắt phát ra thần quang nhìn thẳng vào Độc Cô Bại Thiên thấy hắn không hề đổi sắc đành phải phất tay nói:

"Ngươi về nghỉ ngơi trước đi"

Độc Cô Bại Thiên thi lễ rồi lui về.

Về tới phòng thì hắn lại bị đám huynh đệ Tư Đồ, Trương Bình, Lão Thích, lão phiến tử chất vấn khiến cho hắn muốn đau cái đầu. Độc Cô Bại Thiên cứ một câu " ta bị đạo quang ảnh mang lên không trung thì bị mất hết tri giác" mang ra trả lời. Vào lúc đó hắn thật cảm thấy xấu hổ vì những người này đều là những người quan tâm đến hắn mà bây giờ hắn lại không nói ra sự thật. Nhưng khi nghĩ tới "bất tử chi ma" thì hắn lại cảm thấy nhẹ nhỏm. Sự việc liên quan tới bất tử chi ma nếu hắn thật nói ra thì không biết dẫn tới cái gì. Có thể huynh đệ sẽ trở mặt thành thù, cũng có lẽ…… nói chung việc này hắn chỉ có thể giấu kỹ ở trong lòng mình mà thôi.

Sáng sớm ngày thứ hai, hơn cả vạn quần hùng tụ tập trên đỉnh Vụ Ẩn phong. Tất cả đều im lặng nhìn tông chủ Vụ Ẩn phong Phi vân lưu tiên thiên vương Lăng Phi. Lăng Phi cung tay lại nói:

"Các vị anh hùng, các vị hào kiệt, hôm qua tại dãy núi cách Vụ Ẩn phong khoảng mười dặm phát sinh dị tượng, tin rằng mọi người ai cũng đều đã nhìn thấy. Bọn ta mặc dù cũng không biết chuyện gì xảy ra nhưng một điểm có thể khẳng định chắc chắn --- đó là thánh tích. Trong hàng trăm năm trở lại đây, các võ giả trên đại lục dù có tư chất cao tuyệt thì cũng đều ngừng lại tại cảnh giới đế cấp không thể tiến xa. Vì thế tuyệt đại đa số đều nhận định võ công đạt tới cảnh giới thánh cấp chỉ có trong truyền thuyết, không có khả năng tồn tại. Nhưng vào hôm qua cả hàng vạn người chúng ta ai cũng tận mắt nhìn thấy thánh tích. Điều đó chính là một sự cổ vũ rất lớn đối với người luyện võ chúng ta….. tiên đạo có thể chứng minh, thiên đạo có thể tìm gặp….."

……………….

Tinh nguyên đại hội cuối cùng cũng kết thúc. Thánh tích xuất hiện trên đỉnh Vụ Ẩn phong trở thành sự kiện truyền đi khắp đại lục.

Từ khi chia tay ba huynh đệ Tư Đồ, đám người Độc Cô Bại Thiên, lão phiến tử, Trương Bình, Lão Thích y như những kẻ lưu vong phải liên tục trốn tránh những người trong võ lâm. Từ lúc hắn bị tiên linh bắt đi khiến cho hắn trở thành tiêu điểm bị để ý. Không có lúc nào là không có người kiếm hắn để "hỏi thăm" khiến hắn phải không ngừng "giải thích" nói là dị tượng hắn hoàn toàn không biết, nhưng dù vậy vẫn còn có người tới kiếm hắn.

Lúc này thì hắn lại đang bị đào khí nữ quấn lấy:

"Đại cá tử, cuối cùng là ngươi nói hay không nói đây? Ta biết hiện ngươi còn đang che giấu rất nhiều việc. Ta không ngươi lại hôn mê trên không trung. Da mặt ngươi dày như thế thì tâm lý sao mà yếu kém như vậy được"

Độc Cô Bại Thiên trừng mắt nói:

"Cô nói cái gi? Ai da mặt dày? Còn nữa, da mặt dày với tâm lý kém thì có quan hệ gì với nhau chứ? Nếu như có quan hệ như cô nói thì chắc trái tim của cô cứng rắn không kém hòn đá đâu"

Bảy người tại đỉnh núi bắt đầu tìm kiếm. Không lâu sau thì nghe đào khí nữ kêu lên:

"Mọi người mau qua đây xem ta đã tìm thấy cái gì"

Thanh âm vừa dứt thì nghe Bặc Vũ Ti nói phía sau:

"Muội muội phát hiện ra cái gì thế. Có cần tỷ tỷ giúp đỡ không?"

"Cho ngươi"

Chỉ thấy một thân hình nam nhân cao lớn bay thẳng về hướng nàng ta, nhìn kỹ thì thấy chính là người đã chiếm tiện nghi – Độc Cô Bại Thiên. Lúc này hắn hai mắt nhắm chặt, đang bị hôn mê bất tỉnh. Bặc Vũ Ti đưa chân đá thật mạnh vào mông Độc Cô Bại Thiên khiến hắn bị đá văng ra bên ngoài.

"Uỵch"

Độc Cô Bại Thiên nằm dài trên mặt đất, Mặc dù vẫn còn hôn mê nhưng trên khuôn mặt vẫn lộ nét đau đớn.

Lúc này năm người còn lại cũng đã chạy tới. Thắng Nam giận dữ nói:

"Yêu nữ, ngươi sao có thể làm vậy chứ. Vừa nghe có cái gì đã là người chạy lại đầu tiên. Vừa thấy Độc Cô Bại Thiên thì cho hắn một cước bay đi. Ngươi đừng quên là Lăng tông chủ kêu chúng ta đi tìm hắn đó"

"Hảo muội muội đừng có giận dữ quá. Ai đã kêu ngươi là đào khí nữ, ai đã dám giỡn mặt với ta. Tỷ tỷ ta lại có lá gan nhỏ. Ta chỉ thấy có một người bay tới tập kích nên theo bản năng cho hắn một cước thôi. Ta làm sao mà biết đó là Độc Cô Bại Thiên chứ"

Rõ ràng là biết ả đang nói dối nhưng Đào khí nữ cũng chẳng biết làm gì.

Không lâu sau, ba huynh đệ Tư Đồ cùng khá đông quần hùng tham gia đại hội tinh nguyên thạch cũng tới nơi. Bọn họ nhìn thấy khung cảnh xung quanh nhấn thời đều kêu lên kinh hãi.

Độc Cô Bại Thiên được đưa trở về Vụ Ẩn phong. Khi hắn tỉnh cũng là lúc người ta bắt đầu treo đèn. Từ từ mở mắt ra, hắn cảm nhận được ánh sáng ôn hòa tỏa sáng trong căn phòng không chút nhiễm bụi trần. Chầm chậm khép mắt lại, tronf đầu hắn hiện lên khung cảnh đại chiến với tiên linh. Mặc dù không hề có chút âm thanh chỉ dẫn nào nhưng những hình ảnh của cuộc đại chiến cũng đã gợi mở cho hắn rất nhiều thứ. Mặc dù sự xuất hiện của tiên linh làm hắn rất kinh hãi nhưng trải qua lần "Kinh thiên trở về" tại Khai Nguyên thành ở Thanh Phong đế quốc khiến cho hắn rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Đối với những việc kì quái xảy ra trên người hắn, hắn có một cảm giác rất mơ hồ nhưng trong đó lại như có chút gì đó rõ ràng.

"Chiến Thiên quyết"

Ba chữ này lần nữa hiện ra trong đầu hắn. Đây chính là công pháp Kinh đào thiên trọng đã hoàn thiện hơn. Không chỉ nó bổ khuyết cho Kinh đào thiên trọng những thiếu sót mà còn tiến lên một cảnh giới mới, đạt đến độ hoàn mĩ hơn.

Kinh Thiên quyết cùng Kinh đào thiên trọng hoàn thiện Chiến Thiên quyết đồng thời vận chuyển trong người hắn. Hai luồng chân khí như dòng nước cùng tụ lại một chỗ rồi không ngừng từ đan điền lưu chuyển khắp bách mạch, tuần hoàn không ngừng. Đế cấp thần thức từ trong phòng hướng ra bên ngoài. Hắn bắt đầu có một thứ linh giác --- hắn cảm giác thấy ba huynh đệ Tư Đồ, lão phiến tử, Trương Bình, Lão Thích cả đám người đang tiến về trong phòng.

Một lúc sau thì đã thấy mọi người đẩy cửa tiến vào. Vừa bước vào Lão Thích đã nói:

"Lão đại không cẩn thận bị đánh như thế này. Nhưng tính ra cũng là may mắn vì nếu không như vậy thì chúng ta sao có thể ở lại Vụ Ẩn phong chứ:

Trương Bình noi:

"Bỗng nhiên bị một con yêu quái ở đâu bắt đi cả một thời gian. Khi trở về thì y phục lôi thôi, sắc mặt trắng bạch xem ra nhất định là đã bị hút lấy nguyên dương. Các người nói có đúng….."

"Đúng cái đầu ngươi"

Độc Cô Bại Thiên bật người dậy, một quyền đánh vào đầu Trương Bình. Sắc mặt hắn giờ này hồng hào, tinh thần tràn trề, không hề có dấu hiệu nào cho thấy mệt mỏi.

Ba huynh đệ Tư Đồ thấy hắn tỉnh lại thì cao hứng không thôi. Mẫn Nguyệt không ngừng ôm lấy hai vai của hắn lắc lắc. Tư Đồ Hạo Nguyệt thì cười nói:

" Tên khùng nhà ngươi cuối cùng cũng đã tỉnh lại, thật làm bọn ta lo lắng muốn chết"

Vừa nói vừa đưa tay đánh vào ngực hắn một cái.

Tư Đồ Ngạo Nguyệt nói:

"Đệ ôm hắn nhẹ nhẹ thôi. Hắn mới bị hôn mê tỉnh dậy, phải để hắn nghỉ ngơi nữa"

Thấy bọn họ lo lắng cho an nguy của minh, Độc Cô Bại Thiên thật sự cảm động:

"Không sao, ta hiện tại không còn bệnh gì cả"

Lão phiến tử đứng bên cạnh như có chút suy nghĩ gì đó.

Đúng lúc này một nữ đệ tử Vụ Ẩn phong tiến vào nói:

"Độc Cô công tử quả nhiên đã tỉnh lại, gia sư suy đoán không sai. Tông chủ chúng tôi có lời mời"

Trong một gian tịnh xá, tông chủ Lăng Phi cùng vài vị trưởng lão đang ngồi bên trong. Độc Cô Bại Thiên tiến tới thi lễ. Hai bên sau một hồi chào hỏi, Lăng Phi liền hỏi:

"Thiếu hiệp hiện đã khỏe trở lại, không biết có thể đem sự việc đã xảy ra kể lại cho chúng ta nghe được không?"

"Chỉ sợ khiến cho tông chủ thất vọng. Ta bị đạo quang ảnh đó mang lên giựa không trung thì bị mất hết tri giác. Những việc xảy ra sau đó ta hoàn toàn không biết gì hết."

Lăng Phi nhìu đôi mày, hai mắt phát ra thần quang nhìn thẳng vào Độc Cô Bại Thiên thấy hắn không hề đổi sắc đành phải phất tay nói:

"Ngươi về nghỉ ngơi trước đi"

Độc Cô Bại Thiên thi lễ rồi lui về.

Về tới phòng thì hắn lại bị đám huynh đệ Tư Đồ, Trương Bình, Lão Thích, lão phiến tử chất vấn khiến cho hắn muốn đau cái đầu. Độc Cô Bại Thiên cứ một câu " ta bị đạo quang ảnh mang lên không trung thì bị mất hết tri giác" mang ra trả lời. Vào lúc đó hắn thật cảm thấy xấu hổ vì những người này đều là những người quan tâm đến hắn mà bây giờ hắn lại không nói ra sự thật. Nhưng khi nghĩ tới "bất tử chi ma" thì hắn lại cảm thấy nhẹ nhỏm. Sự việc liên quan tới bất tử chi ma nếu hắn thật nói ra thì không biết dẫn tới cái gì. Có thể huynh đệ sẽ trở mặt thành thù, cũng có lẽ…… nói chung việc này hắn chỉ có thể giấu kỹ ở trong lòng mình mà thôi.

Sáng sớm ngày thứ hai, hơn cả vạn quần hùng tụ tập trên đỉnh Vụ Ẩn phong. Tất cả đều im lặng nhìn tông chủ Vụ Ẩn phong Phi vân lưu tiên thiên vương Lăng Phi. Lăng Phi cung tay lại nói:

"Các vị anh hùng, các vị hào kiệt, hôm qua tại dãy núi cách Vụ Ẩn phong khoảng mười dặm phát sinh dị tượng, tin rằng mọi người ai cũng đều đã nhìn thấy. Bọn ta mặc dù cũng không biết chuyện gì xảy ra nhưng một điểm có thể khẳng định chắc chắn --- đó là thánh tích. Trong hàng trăm năm trở lại đây, các võ giả trên đại lục dù có tư chất cao tuyệt thì cũng đều ngừng lại tại cảnh giới đế cấp không thể tiến xa. Vì thế tuyệt đại đa số đều nhận định võ công đạt tới cảnh giới thánh cấp chỉ có trong truyền thuyết, không có khả năng tồn tại. Nhưng vào hôm qua cả hàng vạn người chúng ta ai cũng tận mắt nhìn thấy thánh tích. Điều đó chính là một sự cổ vũ rất lớn đối với người luyện võ chúng ta….. tiên đạo có thể chứng minh, thiên đạo có thể tìm gặp….."

……………….

Tinh nguyên đại hội cuối cùng cũng kết thúc. Thánh tích xuất hiện trên đỉnh Vụ Ẩn phong trở thành sự kiện truyền đi khắp đại lục.

Từ khi chia tay ba huynh đệ Tư Đồ, đám người Độc Cô Bại Thiên, lão phiến tử, Trương Bình, Lão Thích y như những kẻ lưu vong phải liên tục trốn tránh những người trong võ lâm. Từ lúc hắn bị tiên linh bắt đi khiến cho hắn trở thành tiêu điểm bị để ý. Không có lúc nào là không có người kiếm hắn để "hỏi thăm" khiến hắn phải không ngừng "giải thích" nói là dị tượng hắn hoàn toàn không biết, nhưng dù vậy vẫn còn có người tới kiếm hắn.

Lúc này thì hắn lại đang bị đào khí nữ quấn lấy:

"Đại cá tử, cuối cùng là ngươi nói hay không nói đây? Ta biết hiện ngươi còn đang che giấu rất nhiều việc. Ta không ngươi lại hôn mê trên không trung. Da mặt ngươi dày như thế thì tâm lý sao mà yếu kém như vậy được"

Độc Cô Bại Thiên trừng mắt nói:

"Cô nói cái gi? Ai da mặt dày? Còn nữa, da mặt dày với tâm lý kém thì có quan hệ gì với nhau chứ? Nếu như có quan hệ như cô nói thì chắc trái tim của cô cứng rắn không kém hòn đá đâu"

Bảy người tại đỉnh núi bắt đầu tìm kiếm. Không lâu sau thì nghe đào khí nữ kêu lên:

"Mọi người mau qua đây xem ta đã tìm thấy cái gì"

Thanh âm vừa dứt thì nghe Bặc Vũ Ti nói phía sau:

"Muội muội phát hiện ra cái gì thế. Có cần tỷ tỷ giúp đỡ không?"

"Cho ngươi"

Chỉ thấy một thân hình nam nhân cao lớn bay thẳng về hướng nàng ta, nhìn kỹ thì thấy chính là người đã chiếm tiện nghi – Độc Cô Bại Thiên. Lúc này hắn hai mắt nhắm chặt, đang bị hôn mê bất tỉnh. Bặc Vũ Ti đưa chân đá thật mạnh vào mông Độc Cô Bại Thiên khiến hắn bị đá văng ra bên ngoài.

"Uỵch"

Độc Cô Bại Thiên nằm dài trên mặt đất, Mặc dù vẫn còn hôn mê nhưng trên khuôn mặt vẫn lộ nét đau đớn.

Lúc này năm người còn lại cũng đã chạy tới. Thắng Nam giận dữ nói:

"Yêu nữ, ngươi sao có thể làm vậy chứ. Vừa nghe có cái gì đã là người chạy lại đầu tiên. Vừa thấy Độc Cô Bại Thiên thì cho hắn một cước bay đi. Ngươi đừng quên là Lăng tông chủ kêu chúng ta đi tìm hắn đó"

"Hảo muội muội đừng có giận dữ quá. Ai đã kêu ngươi là đào khí nữ, ai đã dám giỡn mặt với ta. Tỷ tỷ ta lại có lá gan nhỏ. Ta chỉ thấy có một người bay tới tập kích nên theo bản năng cho hắn một cước thôi. Ta làm sao mà biết đó là Độc Cô Bại Thiên chứ"

Rõ ràng là biết ả đang nói dối nhưng Đào khí nữ cũng chẳng biết làm gì.

Không lâu sau, ba huynh đệ Tư Đồ cùng khá đông quần hùng tham gia đại hội tinh nguyên thạch cũng tới nơi. Bọn họ nhìn thấy khung cảnh xung quanh nhấn thời đều kêu lên kinh hãi.

Độc Cô Bại Thiên được đưa trở về Vụ Ẩn phong. Khi hắn tỉnh cũng là lúc người ta bắt đầu treo đèn. Từ từ mở mắt ra, hắn cảm nhận được ánh sáng ôn hòa tỏa sáng trong căn phòng không chút nhiễm bụi trần. Chầm chậm khép mắt lại, tronf đầu hắn hiện lên khung cảnh đại chiến với tiên linh. Mặc dù không hề có chút âm thanh chỉ dẫn nào nhưng những hình ảnh của cuộc đại chiến cũng đã gợi mở cho hắn rất nhiều thứ. Mặc dù sự xuất hiện của tiên linh làm hắn rất kinh hãi nhưng trải qua lần "Kinh thiên trở về" tại Khai Nguyên thành ở Thanh Phong đế quốc khiến cho hắn rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Đối với những việc kì quái xảy ra trên người hắn, hắn có một cảm giác rất mơ hồ nhưng trong đó lại như có chút gì đó rõ ràng.

"Chiến Thiên quyết"

Ba chữ này lần nữa hiện ra trong đầu hắn. Đây chính là công pháp Kinh đào thiên trọng đã hoàn thiện hơn. Không chỉ nó bổ khuyết cho Kinh đào thiên trọng những thiếu sót mà còn tiến lên một cảnh giới mới, đạt đến độ hoàn mĩ hơn.

Kinh Thiên quyết cùng Kinh đào thiên trọng hoàn thiện Chiến Thiên quyết đồng thời vận chuyển trong người hắn. Hai luồng chân khí như dòng nước cùng tụ lại một chỗ rồi không ngừng từ đan điền lưu chuyển khắp bách mạch, tuần hoàn không ngừng. Đế cấp thần thức từ trong phòng hướng ra bên ngoài. Hắn bắt đầu có một thứ linh giác --- hắn cảm giác thấy ba huynh đệ Tư Đồ, lão phiến tử, Trương Bình, Lão Thích cả đám người đang tiến về trong phòng.

Một lúc sau thì đã thấy mọi người đẩy cửa tiến vào. Vừa bước vào Lão Thích đã nói:

"Lão đại không cẩn thận bị đánh như thế này. Nhưng tính ra cũng là may mắn vì nếu không như vậy thì chúng ta sao có thể ở lại Vụ Ẩn phong chứ:

Trương Bình noi:

"Bỗng nhiên bị một con yêu quái ở đâu bắt đi cả một thời gian. Khi trở về thì y phục lôi thôi, sắc mặt trắng bạch xem ra nhất định là đã bị hút lấy nguyên dương. Các người nói có đúng….."

"Đúng cái đầu ngươi"

Độc Cô Bại Thiên bật người dậy, một quyền đánh vào đầu Trương Bình. Sắc mặt hắn giờ này hồng hào, tinh thần tràn trề, không hề có dấu hiệu nào cho thấy mệt mỏi.

Ba huynh đệ Tư Đồ thấy hắn tỉnh lại thì cao hứng không thôi. Mẫn Nguyệt không ngừng ôm lấy hai vai của hắn lắc lắc. Tư Đồ Hạo Nguyệt thì cười nói:

" Tên khùng nhà ngươi cuối cùng cũng đã tỉnh lại, thật làm bọn ta lo lắng muốn chết"

Vừa nói vừa đưa tay đánh vào ngực hắn một cái.

Tư Đồ Ngạo Nguyệt nói:

"Đệ ôm hắn nhẹ nhẹ thôi. Hắn mới bị hôn mê tỉnh dậy, phải để hắn nghỉ ngơi nữa"

Thấy bọn họ lo lắng cho an nguy của minh, Độc Cô Bại Thiên thật sự cảm động:

"Không sao, ta hiện tại không còn bệnh gì cả"

Lão phiến tử đứng bên cạnh như có chút suy nghĩ gì đó.

Đúng lúc này một nữ đệ tử Vụ Ẩn phong tiến vào nói:

"Độc Cô công tử quả nhiên đã tỉnh lại, gia sư suy đoán không sai. Tông chủ chúng tôi có lời mời"

Trong một gian tịnh xá, tông chủ Lăng Phi cùng vài vị trưởng lão đang ngồi bên trong. Độc Cô Bại Thiên tiến tới thi lễ. Hai bên sau một hồi chào hỏi, Lăng Phi liền hỏi:

"Thiếu hiệp hiện đã khỏe trở lại, không biết có thể đem sự việc đã xảy ra kể lại cho chúng ta nghe được không?"

"Chỉ sợ khiến cho tông chủ thất vọng. Ta bị đạo quang ảnh đó mang lên giựa không trung thì bị mất hết tri giác. Những việc xảy ra sau đó ta hoàn toàn không biết gì hết."

Lăng Phi nhìu đôi mày, hai mắt phát ra thần quang nhìn thẳng vào Độc Cô Bại Thiên thấy hắn không hề đổi sắc đành phải phất tay nói:

"Ngươi về nghỉ ngơi trước đi"

Độc Cô Bại Thiên thi lễ rồi lui về.

Về tới phòng thì hắn lại bị đám huynh đệ Tư Đồ, Trương Bình, Lão Thích, lão phiến tử chất vấn khiến cho hắn muốn đau cái đầu. Độc Cô Bại Thiên cứ một câu " ta bị đạo quang ảnh mang lên không trung thì bị mất hết tri giác" mang ra trả lời. Vào lúc đó hắn thật cảm thấy xấu hổ vì những người này đều là những người quan tâm đến hắn mà bây giờ hắn lại không nói ra sự thật. Nhưng khi nghĩ tới "bất tử chi ma" thì hắn lại cảm thấy nhẹ nhỏm. Sự việc liên quan tới bất tử chi ma nếu hắn thật nói ra thì không biết dẫn tới cái gì. Có thể huynh đệ sẽ trở mặt thành thù, cũng có lẽ…… nói chung việc này hắn chỉ có thể giấu kỹ ở trong lòng mình mà thôi.

Sáng sớm ngày thứ hai, hơn cả vạn quần hùng tụ tập trên đỉnh Vụ Ẩn phong. Tất cả đều im lặng nhìn tông chủ Vụ Ẩn phong Phi vân lưu tiên thiên vương Lăng Phi. Lăng Phi cung tay lại nói:

"Các vị anh hùng, các vị hào kiệt, hôm qua tại dãy núi cách Vụ Ẩn phong khoảng mười dặm phát sinh dị tượng, tin rằng mọi người ai cũng đều đã nhìn thấy. Bọn ta mặc dù cũng không biết chuyện gì xảy ra nhưng một điểm có thể khẳng định chắc chắn --- đó là thánh tích. Trong hàng trăm năm trở lại đây, các võ giả trên đại lục dù có tư chất cao tuyệt thì cũng đều ngừng lại tại cảnh giới đế cấp không thể tiến xa. Vì thế tuyệt đại đa số đều nhận định võ công đạt tới cảnh giới thánh cấp chỉ có trong truyền thuyết, không có khả năng tồn tại. Nhưng vào hôm qua cả hàng vạn người chúng ta ai cũng tận mắt nhìn thấy thánh tích. Điều đó chính là một sự cổ vũ rất lớn đối với người luyện võ chúng ta….. tiên đạo có thể chứng minh, thiên đạo có thể tìm gặp….."

……………….

Tinh nguyên đại hội cuối cùng cũng kết thúc. Thánh tích xuất hiện trên đỉnh Vụ Ẩn phong trở thành sự kiện truyền đi khắp đại lục.

Từ khi chia tay ba huynh đệ Tư Đồ, đám người Độc Cô Bại Thiên, lão phiến tử, Trương Bình, Lão Thích y như những kẻ lưu vong phải liên tục trốn tránh những người trong võ lâm. Từ lúc hắn bị tiên linh bắt đi khiến cho hắn trở thành tiêu điểm bị để ý. Không có lúc nào là không có người kiếm hắn để "hỏi thăm" khiến hắn phải không ngừng "giải thích" nói là dị tượng hắn hoàn toàn không biết, nhưng dù vậy vẫn còn có người tới kiếm hắn.

Lúc này thì hắn lại đang bị đào khí nữ quấn lấy:

"Đại cá tử, cuối cùng là ngươi nói hay không nói đây? Ta biết hiện ngươi còn đang che giấu rất nhiều việc. Ta không ngươi lại hôn mê trên không trung. Da mặt ngươi dày như thế thì tâm lý sao mà yếu kém như vậy được"

Độc Cô Bại Thiên trừng mắt nói:

"Cô nói cái gi? Ai da mặt dày? Còn nữa, da mặt dày với tâm lý kém thì có quan hệ gì với nhau chứ? Nếu như có quan hệ như cô nói thì chắc trái tim của cô cứng rắn không kém hòn đá đâu"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »