Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 6000 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 84
định kế

❊ ❊ ❊

Độc Cô Bại Thiên rung động không thôi, trong lòng sóng gió nổi lên dũ dội không nghĩ ma giáo nhiều bị ẩn như vậy.

"Tại quá khứ không biết qua bao tuế nguyệt tuyệt thế cao thủ bị phong ấn." câu nói của Hắc bào lão nhân vẫn còn ong ong trong đầu.

Quả thật là một thần thoại, chính là một truyền thuyết! làm cho người ta rung động, tin tức là người ta điên cuồn, thần bí là lại quỷ dị! Độc Cô Bại Thiên không khỏi nhớ tới cung điện kinh khủng ngoài thành Thông Châu, chẳng lẽ truyền thuyết dùng phong ấn, tuyệt thế cao thủ bị cường hành phong ấn tại đây? Không có khả năng, sao lại có thể! Hắn lắc đầu, quả thật thái quá ngông cuồn rồi.

Trước mắt hắn hiện lên cảnh thần bí mà lại kinh khủng ở cung điện dưới lòng đất. Hai đông khẩu đen ngồm phản phấn vô hạn ma lực, như đưa hắn lẫn toàn bộ tâm thần hấp dẫn tiến vào.

"Ác ma phong ấn, vạn ma quật khởi, thiện nhập giả tử"

"Phong thánh tuyệt ấn, đại phong thiên hạ, vũ thánh câu diệt, thiện nhập giả tử"

Độc Cô Bại Thiên lâm vào trầm tư: Chẳng lẻ qua vố vàng năm tháng, dưới đất cung điện kinh khủng còn có phong ấn vật còn sống? Chẳng lẻ lúc trước mình cảm ứng được thần thức đều không phải là khí tức tuyệt đại cao thủ còn lưu trũ lại mà là của cường giả xuyên thấu qua phong ấn mà truyền tới thần thức cảm ứng? Quả thật thái quá huyền bí, nếu quả đúng như thế vậy chính mình không biết phiếm thiên địa rốt cuộc che giấu bao nhiêu bí mật đây?

Trước mắt Hắc bào nhân hiển nhiên biết rõ so với hắn kể lại, hơn nữa thần bí ma giáo đệ tử cũng nhiên biết rõ mình tu thành bất diệt kim thân, quả nhiên người trong ma giáo có chổ lợi hại. Là một đại giáo phái tồn tại từ xưa hiển nhiên cũng câts dấu vô số bí mật, đây là cổ thế lực thần bí mà lại cường đại. Nếu ma giao có thể cho ta sở dụng, vậy không còn nghi ngờ chính mình tìm được một thế lực hậu viên có thể đối kháng thiên hạ.

Nghĩ đến chổ này hắn lại lắc đầu, dám chắc đây không thể là sự thật, ma giáo quật khởi chỉ lo cho chính mình. Hôm nay cả thiên hạ đều là địch nhân của mình bọn họ sẽ không đối đầu với người trong thiên hạ. Mặc dù cùng một tự "Ma" nhưng cả hai có bản chất khác nhau. Đã biết ta là "Ma" thì thiên hạ chánh tà lưỡng đạo tất cả mọi người đều không tha, đó cũng chính là ma giáo đích thực là chân ma. Chúng nó chỉ là một cái tên để xưng hô còn vấn đề là bọn họ đại biểu cho tà đạo là võ lâm "Hắc bạch" lực lượng tượng trưng cho "Hăc" đạo, duy trì võ lâm không thể bỏ đi bộ phận này. Mấy ngàn năm qua ma giáo vẫn ở thế hạ phong, bị chánh đạo chèn ép nhưng tuyệt không thể hoàn toàn bị tiêu diệt. Nhân loại không thể không có:người xấu" đó chính là nhân tố sản sanh. Có bạch sẽ có hắc vạn vật luôn có mặt đối lập.

Nếu muốn ma giáo cho ta sở dụng chỉ có thể đẫy bọn họ xuống nước nhưng điều này không nghi ngờ gì là khó có thể thực hiện.

Hắc bào nhân nhìn Độc Cô Bại Thiên thu liễm cường đại khí thế không khỏi thở ra một hơi nhẹ. Kỳ thật hắn đã chuẩn bị tốt để chiến đấu nhưng như vậy thì mục đích đến đây không thể thực hiện rồi. Độc Cô Bại Thiên vẫn trầm mặt suy tư, Hắc bào nhân đứng đó lẵng lặng nhìn cũng không tiến đến quấy rầy.

Độc Cô Bại Thiên biết được mình tu thành bất diệt kim thân bị ma giáo biết quả thật sát tâm nổi lên nghĩ trước mắt là giết người diệt khẩu. Nhưng tỉnh táo nghĩ lại giết hắn cũng như vô bổ, nếu Hắc bào nhân biết thì khẳn định trong ma giáo cũng có nhiều người biết. Trước mắt mình phải làm sao để ứng phó với ma giáo, chính mình phải đối mặt với một bày ác lạng. Không nghi ngơ bọn họ muốn lợi dụng mình phá phong ấn mấy tuyệt thế cao thủ, nhưng khi mình hoàn thành nhiệm vụ lúc đó bọn họ tuyệt đối không thiện đãi mình, sẽ không bao giờ tri ân báo đáp. Nếu như cự tuyệt bọn họ thì không nghi ngơ là liền đắc tội với nữa thế lực trên giang hồ đó là lực lượng hắc đạo, khi đó thiên hạ chân chính là không có chổ cho hắn ẩn thân rồi.

Mình tuyệt không khuất phục bất luận kẻ nào, hôm nay đi trên thiên địa thì còn có gì đáng sợ cho dù khắp thiên hạ là địch thì đã sao? Nhưng vì sinh tồn chính mình không cần phân biệt thị phi hắc bạch chánh đạo cần phải giáo huấn, sẵn đây có ma giáo tiên điến võ lâm bình yên hơn trăm năm sóng yên biển lặng, diễm phúc của võ lâm xem ra không còn.

Độc Cô Bại Thiên trong đầu đang có ý nghĩ thực hiện một âm mưu điên cuồng: người trong ma giáo gian xảo, hung ác tự lang sói, không có khả năng cùng bọn họ qua lại. Bọn họ muốn mình cùng chính đạo tương tàn hậu ra mặt thu thập tàn cục, toạ thủ ngư ông đắt lợi. Ta không nên cự tuyệt cũng không nên đáp ứng cứu bọn tuyệt thế cao thủ đang bị nhốt ra, một từ "Tha" chỉ cần tìm thời cơ trá tử hoặc một lý do hữu lý không bọ hoài nghi rồi biết mất để cho chánh tà đại chiến, tốt nhất là làm cho trời long đất lỡ, điên đảo cả võ lâm.

Có thể khẳng định trước khi võ công mình đại thành thì tuyệt không thể thả tuyệt thế cao thủ ma giáo ra.

Độc Cô Bại Thiên trong đầu tính nhanh, nhưng hắn biết từng chuyện một, từng chuyện một rất nhiều chuyện không hay hắn không có khả năng nắm chắc được.

Hắc bào nhân chứng kiếm Độc Cô Bại Thiên đã khôi phục thái độ bình thường, hỏi: "Độc Cô huynh có thể cùng ma giáo chúng ta hợp tác?"

"Hắc hắc, ngươi coi nói không bằng lòng được hay sao ngươi hãy về tổng đàn ma giáo trước ta sẽ trực tiếp tới, ta nghĩ rồi bây giờ ta không thể đi cùng ngươi. Ta muốn làm vài chuyện đại sự khiến cho võ lâm khiếp sợ, cho hạng người cuồng vọng biết ít giáo huấn, bằng không trong lòng ta thấy hối hận. Ta nghĩ điều này các ngươi cũng kỳ vọng chứ?" Độc Cô Bại Thiên thần tình có vẽ dữ tợn.

Hắc bào nhân cả kinh: Gã này ma tính trong cơ thể lại nổi lên đây, chắc chắn sẽ có không ít hành động điên cuồn, nhất định sẽ cho chánh đạo một kích lôi đình. Như vậy cũng tốt, gã có thân thủ siêu cường cùng tâm trí xảo trá trong một thời gian ngắn sẽ không bị người tru sát, để sau khi hắn điên cuồng sẽ đưa hắn về tổng đàn. Bất quá hắn không phải có ý từ chối chứ không có thể như vậy chỉ là một tên đơn giản, trong khi ta lại âm thầm chú ý một điểm cũng tốt đẹp thôi.

"Nếu Độc Cô huynh muốn xuất lực báo cừu ma giáo chúng ta tuyệt sẽ không cản trở ngươi, nếu có gì khó khăn chúng ta có thể tuỳ thời tương trợ. Mong ngươi xớm ngày phản hồi tổng đàn, giải cứu các vị cao thủ để lực lượng chúng ta lớn mạnh thêm."

"Ta cũng huy vọng xớm ngày cùng các ngươi hợp tác, nhưng không thể không hung hăn đã kích chánh đạo nguỵ quân tử một chút ta thật sự khó mà hạ được khẩu khí này." Độc Cô Bại Thiên vẽ mặt dữ tợn.

"Tốt lắm, nhất định như vậy, Độc Cô huynh cáo từ." nói xong Hắc bào nhân quay người phi tốc hướng phương xa chạy đi.

Độc Cô Bại Thiên khoé miệng nổi lên tia cười lạnh, nhìn về phương xa lớn tiếng hô: "Đa tạ, hảo tâm ma giáo nhắc nhở ta bất diệt kim thân lại xưng là chân ma chi thể ha ha… ta rốt cuộc cũng hiểu được rồi."

Hắc bào nhân thân thể chấn động, nhưng hắn không có dừng lại, tăng tốc biết mất tại phương xa.

Độc Cô Bại Thiên đứng đó trong chốc lát rồi hướng ngoại sơn xuất phát.

"Nam Cung! Đêm chuyện ta xá thân thành ma công bố công chúng, bức ta đi trên con đường tuyệt lộ. Hừ! Các ngưoi chờ xem…"

Độc Cô Bại Thiên rung động không thôi, trong lòng sóng gió nổi lên dũ dội không nghĩ ma giáo nhiều bị ẩn như vậy.

"Tại quá khứ không biết qua bao tuế nguyệt tuyệt thế cao thủ bị phong ấn." câu nói của Hắc bào lão nhân vẫn còn ong ong trong đầu.

Quả thật là một thần thoại, chính là một truyền thuyết! làm cho người ta rung động, tin tức là người ta điên cuồn, thần bí là lại quỷ dị! Độc Cô Bại Thiên không khỏi nhớ tới cung điện kinh khủng ngoài thành Thông Châu, chẳng lẽ truyền thuyết dùng phong ấn, tuyệt thế cao thủ bị cường hành phong ấn tại đây? Không có khả năng, sao lại có thể! Hắn lắc đầu, quả thật thái quá ngông cuồn rồi.

Trước mắt hắn hiện lên cảnh thần bí mà lại kinh khủng ở cung điện dưới lòng đất. Hai đông khẩu đen ngồm phản phấn vô hạn ma lực, như đưa hắn lẫn toàn bộ tâm thần hấp dẫn tiến vào.

"Ác ma phong ấn, vạn ma quật khởi, thiện nhập giả tử"

"Phong thánh tuyệt ấn, đại phong thiên hạ, vũ thánh câu diệt, thiện nhập giả tử"

Độc Cô Bại Thiên lâm vào trầm tư: Chẳng lẻ qua vố vàng năm tháng, dưới đất cung điện kinh khủng còn có phong ấn vật còn sống? Chẳng lẻ lúc trước mình cảm ứng được thần thức đều không phải là khí tức tuyệt đại cao thủ còn lưu trũ lại mà là của cường giả xuyên thấu qua phong ấn mà truyền tới thần thức cảm ứng? Quả thật thái quá huyền bí, nếu quả đúng như thế vậy chính mình không biết phiếm thiên địa rốt cuộc che giấu bao nhiêu bí mật đây?

Trước mắt Hắc bào nhân hiển nhiên biết rõ so với hắn kể lại, hơn nữa thần bí ma giáo đệ tử cũng nhiên biết rõ mình tu thành bất diệt kim thân, quả nhiên người trong ma giáo có chổ lợi hại. Là một đại giáo phái tồn tại từ xưa hiển nhiên cũng câts dấu vô số bí mật, đây là cổ thế lực thần bí mà lại cường đại. Nếu ma giao có thể cho ta sở dụng, vậy không còn nghi ngờ chính mình tìm được một thế lực hậu viên có thể đối kháng thiên hạ.

Nghĩ đến chổ này hắn lại lắc đầu, dám chắc đây không thể là sự thật, ma giáo quật khởi chỉ lo cho chính mình. Hôm nay cả thiên hạ đều là địch nhân của mình bọn họ sẽ không đối đầu với người trong thiên hạ. Mặc dù cùng một tự "Ma" nhưng cả hai có bản chất khác nhau. Đã biết ta là "Ma" thì thiên hạ chánh tà lưỡng đạo tất cả mọi người đều không tha, đó cũng chính là ma giáo đích thực là chân ma. Chúng nó chỉ là một cái tên để xưng hô còn vấn đề là bọn họ đại biểu cho tà đạo là võ lâm "Hắc bạch" lực lượng tượng trưng cho "Hăc" đạo, duy trì võ lâm không thể bỏ đi bộ phận này. Mấy ngàn năm qua ma giáo vẫn ở thế hạ phong, bị chánh đạo chèn ép nhưng tuyệt không thể hoàn toàn bị tiêu diệt. Nhân loại không thể không có:người xấu" đó chính là nhân tố sản sanh. Có bạch sẽ có hắc vạn vật luôn có mặt đối lập.

Nếu muốn ma giáo cho ta sở dụng chỉ có thể đẫy bọn họ xuống nước nhưng điều này không nghi ngờ gì là khó có thể thực hiện.

Hắc bào nhân nhìn Độc Cô Bại Thiên thu liễm cường đại khí thế không khỏi thở ra một hơi nhẹ. Kỳ thật hắn đã chuẩn bị tốt để chiến đấu nhưng như vậy thì mục đích đến đây không thể thực hiện rồi. Độc Cô Bại Thiên vẫn trầm mặt suy tư, Hắc bào nhân đứng đó lẵng lặng nhìn cũng không tiến đến quấy rầy.

Độc Cô Bại Thiên biết được mình tu thành bất diệt kim thân bị ma giáo biết quả thật sát tâm nổi lên nghĩ trước mắt là giết người diệt khẩu. Nhưng tỉnh táo nghĩ lại giết hắn cũng như vô bổ, nếu Hắc bào nhân biết thì khẳn định trong ma giáo cũng có nhiều người biết. Trước mắt mình phải làm sao để ứng phó với ma giáo, chính mình phải đối mặt với một bày ác lạng. Không nghi ngơ bọn họ muốn lợi dụng mình phá phong ấn mấy tuyệt thế cao thủ, nhưng khi mình hoàn thành nhiệm vụ lúc đó bọn họ tuyệt đối không thiện đãi mình, sẽ không bao giờ tri ân báo đáp. Nếu như cự tuyệt bọn họ thì không nghi ngơ là liền đắc tội với nữa thế lực trên giang hồ đó là lực lượng hắc đạo, khi đó thiên hạ chân chính là không có chổ cho hắn ẩn thân rồi.

Mình tuyệt không khuất phục bất luận kẻ nào, hôm nay đi trên thiên địa thì còn có gì đáng sợ cho dù khắp thiên hạ là địch thì đã sao? Nhưng vì sinh tồn chính mình không cần phân biệt thị phi hắc bạch chánh đạo cần phải giáo huấn, sẵn đây có ma giáo tiên điến võ lâm bình yên hơn trăm năm sóng yên biển lặng, diễm phúc của võ lâm xem ra không còn.

Độc Cô Bại Thiên trong đầu đang có ý nghĩ thực hiện một âm mưu điên cuồng: người trong ma giáo gian xảo, hung ác tự lang sói, không có khả năng cùng bọn họ qua lại. Bọn họ muốn mình cùng chính đạo tương tàn hậu ra mặt thu thập tàn cục, toạ thủ ngư ông đắt lợi. Ta không nên cự tuyệt cũng không nên đáp ứng cứu bọn tuyệt thế cao thủ đang bị nhốt ra, một từ "Tha" chỉ cần tìm thời cơ trá tử hoặc một lý do hữu lý không bọ hoài nghi rồi biết mất để cho chánh tà đại chiến, tốt nhất là làm cho trời long đất lỡ, điên đảo cả võ lâm.

Có thể khẳng định trước khi võ công mình đại thành thì tuyệt không thể thả tuyệt thế cao thủ ma giáo ra.

Độc Cô Bại Thiên trong đầu tính nhanh, nhưng hắn biết từng chuyện một, từng chuyện một rất nhiều chuyện không hay hắn không có khả năng nắm chắc được.

Hắc bào nhân chứng kiếm Độc Cô Bại Thiên đã khôi phục thái độ bình thường, hỏi: "Độc Cô huynh có thể cùng ma giáo chúng ta hợp tác?"

"Hắc hắc, ngươi coi nói không bằng lòng được hay sao ngươi hãy về tổng đàn ma giáo trước ta sẽ trực tiếp tới, ta nghĩ rồi bây giờ ta không thể đi cùng ngươi. Ta muốn làm vài chuyện đại sự khiến cho võ lâm khiếp sợ, cho hạng người cuồng vọng biết ít giáo huấn, bằng không trong lòng ta thấy hối hận. Ta nghĩ điều này các ngươi cũng kỳ vọng chứ?" Độc Cô Bại Thiên thần tình có vẽ dữ tợn.

Hắc bào nhân cả kinh: Gã này ma tính trong cơ thể lại nổi lên đây, chắc chắn sẽ có không ít hành động điên cuồn, nhất định sẽ cho chánh đạo một kích lôi đình. Như vậy cũng tốt, gã có thân thủ siêu cường cùng tâm trí xảo trá trong một thời gian ngắn sẽ không bị người tru sát, để sau khi hắn điên cuồng sẽ đưa hắn về tổng đàn. Bất quá hắn không phải có ý từ chối chứ không có thể như vậy chỉ là một tên đơn giản, trong khi ta lại âm thầm chú ý một điểm cũng tốt đẹp thôi.

"Nếu Độc Cô huynh muốn xuất lực báo cừu ma giáo chúng ta tuyệt sẽ không cản trở ngươi, nếu có gì khó khăn chúng ta có thể tuỳ thời tương trợ. Mong ngươi xớm ngày phản hồi tổng đàn, giải cứu các vị cao thủ để lực lượng chúng ta lớn mạnh thêm."

"Ta cũng huy vọng xớm ngày cùng các ngươi hợp tác, nhưng không thể không hung hăn đã kích chánh đạo nguỵ quân tử một chút ta thật sự khó mà hạ được khẩu khí này." Độc Cô Bại Thiên vẽ mặt dữ tợn.

"Tốt lắm, nhất định như vậy, Độc Cô huynh cáo từ." nói xong Hắc bào nhân quay người phi tốc hướng phương xa chạy đi.

Độc Cô Bại Thiên khoé miệng nổi lên tia cười lạnh, nhìn về phương xa lớn tiếng hô: "Đa tạ, hảo tâm ma giáo nhắc nhở ta bất diệt kim thân lại xưng là chân ma chi thể ha ha… ta rốt cuộc cũng hiểu được rồi."

Hắc bào nhân thân thể chấn động, nhưng hắn không có dừng lại, tăng tốc biết mất tại phương xa.

Độc Cô Bại Thiên đứng đó trong chốc lát rồi hướng ngoại sơn xuất phát.

"Nam Cung! Đêm chuyện ta xá thân thành ma công bố công chúng, bức ta đi trên con đường tuyệt lộ. Hừ! Các ngưoi chờ xem…"

Độc Cô Bại Thiên rung động không thôi, trong lòng sóng gió nổi lên dũ dội không nghĩ ma giáo nhiều bị ẩn như vậy.

"Tại quá khứ không biết qua bao tuế nguyệt tuyệt thế cao thủ bị phong ấn." câu nói của Hắc bào lão nhân vẫn còn ong ong trong đầu.

Quả thật là một thần thoại, chính là một truyền thuyết! làm cho người ta rung động, tin tức là người ta điên cuồn, thần bí là lại quỷ dị! Độc Cô Bại Thiên không khỏi nhớ tới cung điện kinh khủng ngoài thành Thông Châu, chẳng lẽ truyền thuyết dùng phong ấn, tuyệt thế cao thủ bị cường hành phong ấn tại đây? Không có khả năng, sao lại có thể! Hắn lắc đầu, quả thật thái quá ngông cuồn rồi.

Trước mắt hắn hiện lên cảnh thần bí mà lại kinh khủng ở cung điện dưới lòng đất. Hai đông khẩu đen ngồm phản phấn vô hạn ma lực, như đưa hắn lẫn toàn bộ tâm thần hấp dẫn tiến vào.

"Ác ma phong ấn, vạn ma quật khởi, thiện nhập giả tử"

"Phong thánh tuyệt ấn, đại phong thiên hạ, vũ thánh câu diệt, thiện nhập giả tử"

Độc Cô Bại Thiên lâm vào trầm tư: Chẳng lẻ qua vố vàng năm tháng, dưới đất cung điện kinh khủng còn có phong ấn vật còn sống? Chẳng lẻ lúc trước mình cảm ứng được thần thức đều không phải là khí tức tuyệt đại cao thủ còn lưu trũ lại mà là của cường giả xuyên thấu qua phong ấn mà truyền tới thần thức cảm ứng? Quả thật thái quá huyền bí, nếu quả đúng như thế vậy chính mình không biết phiếm thiên địa rốt cuộc che giấu bao nhiêu bí mật đây?

Trước mắt Hắc bào nhân hiển nhiên biết rõ so với hắn kể lại, hơn nữa thần bí ma giáo đệ tử cũng nhiên biết rõ mình tu thành bất diệt kim thân, quả nhiên người trong ma giáo có chổ lợi hại. Là một đại giáo phái tồn tại từ xưa hiển nhiên cũng câts dấu vô số bí mật, đây là cổ thế lực thần bí mà lại cường đại. Nếu ma giao có thể cho ta sở dụng, vậy không còn nghi ngờ chính mình tìm được một thế lực hậu viên có thể đối kháng thiên hạ.

Nghĩ đến chổ này hắn lại lắc đầu, dám chắc đây không thể là sự thật, ma giáo quật khởi chỉ lo cho chính mình. Hôm nay cả thiên hạ đều là địch nhân của mình bọn họ sẽ không đối đầu với người trong thiên hạ. Mặc dù cùng một tự "Ma" nhưng cả hai có bản chất khác nhau. Đã biết ta là "Ma" thì thiên hạ chánh tà lưỡng đạo tất cả mọi người đều không tha, đó cũng chính là ma giáo đích thực là chân ma. Chúng nó chỉ là một cái tên để xưng hô còn vấn đề là bọn họ đại biểu cho tà đạo là võ lâm "Hắc bạch" lực lượng tượng trưng cho "Hăc" đạo, duy trì võ lâm không thể bỏ đi bộ phận này. Mấy ngàn năm qua ma giáo vẫn ở thế hạ phong, bị chánh đạo chèn ép nhưng tuyệt không thể hoàn toàn bị tiêu diệt. Nhân loại không thể không có:người xấu" đó chính là nhân tố sản sanh. Có bạch sẽ có hắc vạn vật luôn có mặt đối lập.

Nếu muốn ma giáo cho ta sở dụng chỉ có thể đẫy bọn họ xuống nước nhưng điều này không nghi ngờ gì là khó có thể thực hiện.

Hắc bào nhân nhìn Độc Cô Bại Thiên thu liễm cường đại khí thế không khỏi thở ra một hơi nhẹ. Kỳ thật hắn đã chuẩn bị tốt để chiến đấu nhưng như vậy thì mục đích đến đây không thể thực hiện rồi. Độc Cô Bại Thiên vẫn trầm mặt suy tư, Hắc bào nhân đứng đó lẵng lặng nhìn cũng không tiến đến quấy rầy.

Độc Cô Bại Thiên biết được mình tu thành bất diệt kim thân bị ma giáo biết quả thật sát tâm nổi lên nghĩ trước mắt là giết người diệt khẩu. Nhưng tỉnh táo nghĩ lại giết hắn cũng như vô bổ, nếu Hắc bào nhân biết thì khẳn định trong ma giáo cũng có nhiều người biết. Trước mắt mình phải làm sao để ứng phó với ma giáo, chính mình phải đối mặt với một bày ác lạng. Không nghi ngơ bọn họ muốn lợi dụng mình phá phong ấn mấy tuyệt thế cao thủ, nhưng khi mình hoàn thành nhiệm vụ lúc đó bọn họ tuyệt đối không thiện đãi mình, sẽ không bao giờ tri ân báo đáp. Nếu như cự tuyệt bọn họ thì không nghi ngơ là liền đắc tội với nữa thế lực trên giang hồ đó là lực lượng hắc đạo, khi đó thiên hạ chân chính là không có chổ cho hắn ẩn thân rồi.

Mình tuyệt không khuất phục bất luận kẻ nào, hôm nay đi trên thiên địa thì còn có gì đáng sợ cho dù khắp thiên hạ là địch thì đã sao? Nhưng vì sinh tồn chính mình không cần phân biệt thị phi hắc bạch chánh đạo cần phải giáo huấn, sẵn đây có ma giáo tiên điến võ lâm bình yên hơn trăm năm sóng yên biển lặng, diễm phúc của võ lâm xem ra không còn.

Độc Cô Bại Thiên trong đầu đang có ý nghĩ thực hiện một âm mưu điên cuồng: người trong ma giáo gian xảo, hung ác tự lang sói, không có khả năng cùng bọn họ qua lại. Bọn họ muốn mình cùng chính đạo tương tàn hậu ra mặt thu thập tàn cục, toạ thủ ngư ông đắt lợi. Ta không nên cự tuyệt cũng không nên đáp ứng cứu bọn tuyệt thế cao thủ đang bị nhốt ra, một từ "Tha" chỉ cần tìm thời cơ trá tử hoặc một lý do hữu lý không bọ hoài nghi rồi biết mất để cho chánh tà đại chiến, tốt nhất là làm cho trời long đất lỡ, điên đảo cả võ lâm.

Có thể khẳng định trước khi võ công mình đại thành thì tuyệt không thể thả tuyệt thế cao thủ ma giáo ra.

Độc Cô Bại Thiên trong đầu tính nhanh, nhưng hắn biết từng chuyện một, từng chuyện một rất nhiều chuyện không hay hắn không có khả năng nắm chắc được.

Hắc bào nhân chứng kiếm Độc Cô Bại Thiên đã khôi phục thái độ bình thường, hỏi: "Độc Cô huynh có thể cùng ma giáo chúng ta hợp tác?"

"Hắc hắc, ngươi coi nói không bằng lòng được hay sao ngươi hãy về tổng đàn ma giáo trước ta sẽ trực tiếp tới, ta nghĩ rồi bây giờ ta không thể đi cùng ngươi. Ta muốn làm vài chuyện đại sự khiến cho võ lâm khiếp sợ, cho hạng người cuồng vọng biết ít giáo huấn, bằng không trong lòng ta thấy hối hận. Ta nghĩ điều này các ngươi cũng kỳ vọng chứ?" Độc Cô Bại Thiên thần tình có vẽ dữ tợn.

Hắc bào nhân cả kinh: Gã này ma tính trong cơ thể lại nổi lên đây, chắc chắn sẽ có không ít hành động điên cuồn, nhất định sẽ cho chánh đạo một kích lôi đình. Như vậy cũng tốt, gã có thân thủ siêu cường cùng tâm trí xảo trá trong một thời gian ngắn sẽ không bị người tru sát, để sau khi hắn điên cuồng sẽ đưa hắn về tổng đàn. Bất quá hắn không phải có ý từ chối chứ không có thể như vậy chỉ là một tên đơn giản, trong khi ta lại âm thầm chú ý một điểm cũng tốt đẹp thôi.

"Nếu Độc Cô huynh muốn xuất lực báo cừu ma giáo chúng ta tuyệt sẽ không cản trở ngươi, nếu có gì khó khăn chúng ta có thể tuỳ thời tương trợ. Mong ngươi xớm ngày phản hồi tổng đàn, giải cứu các vị cao thủ để lực lượng chúng ta lớn mạnh thêm."

"Ta cũng huy vọng xớm ngày cùng các ngươi hợp tác, nhưng không thể không hung hăn đã kích chánh đạo nguỵ quân tử một chút ta thật sự khó mà hạ được khẩu khí này." Độc Cô Bại Thiên vẽ mặt dữ tợn.

"Tốt lắm, nhất định như vậy, Độc Cô huynh cáo từ." nói xong Hắc bào nhân quay người phi tốc hướng phương xa chạy đi.

Độc Cô Bại Thiên khoé miệng nổi lên tia cười lạnh, nhìn về phương xa lớn tiếng hô: "Đa tạ, hảo tâm ma giáo nhắc nhở ta bất diệt kim thân lại xưng là chân ma chi thể ha ha… ta rốt cuộc cũng hiểu được rồi."

Hắc bào nhân thân thể chấn động, nhưng hắn không có dừng lại, tăng tốc biết mất tại phương xa.

Độc Cô Bại Thiên đứng đó trong chốc lát rồi hướng ngoại sơn xuất phát.

"Nam Cung! Đêm chuyện ta xá thân thành ma công bố công chúng, bức ta đi trên con đường tuyệt lộ. Hừ! Các ngưoi chờ xem…"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »