Bất Tử Bất Diệt

Lượt đọc: 5957 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 50
nữ phẫn nam trang

❊ ❊ ❊

Cả đám quay đầu lại nhìn thì thấy một thư sinh anh tuấn dị thường, cả người trắng như ngọc. Trương Bình thở dài " Trời ạ! Sao lại có nam nhân xinh đẹp như thế này chứ, so với nữ nhân còn đẹp hơn nhiều"

Lão phiến tử cười " Tiểu tử ngốc, động não một chút đi. Đây chính là nữ giả nam trang, vậy mà nhìn cũng không ra sao"

Thiếu nữ không thể ngờ vừa mới lên núi đã bị người nhìn ra chân tướng " Các ngươi nói cái gì chứ. Không thể nói nhỏ được à"

Độc Cô Bại Thiên cười hì hì " Tiểu tử mỹ lệ khả ái nói cái gì "ngươi nghĩ ngươi là ta", ý của cô là nếu ta thật sự là cô thì có thể mang cái Vụ Ẩn phong này về làm hoa viên sau nhà à?"

Thiếu nữ mặt nghệch ra nói " Cái tên đầu to này trước mặt ta lại cười nham nhở như vậy, có tin bổn tiểu thư ta một kiếm chém ngươi không"

Ba huynh đệ Tư Đồ đứng bên cạnh không nói gì. Lão Thích như sợ thiên hạ không loạn không được đứng bên cạnh hét lớn: "Kinh khủng quá, kinh khủng quá. Lão đại không cẩn thận không sợ đi chọc giận một người nam không ra nam nữ không ra nữ sao?

Thiếu nữ nhìn Lão Thích nói" Loại ngươi như ngươi nói cũng không nên lời sao" Xong rồi nhìn Độc Cô Bại Thiên nói tiếp " Tên đại cá tử ngươi thế nào, không phục sao? Có muốn thử không?"

Độc Cô Bại Thiên cười nói " Đúng là thú vị a. Bỗng nhiên có một tuyệt sắc giai nhân lại muốn đấu với ta. Mỹ nữ kiếm tới ta, lại ban "ân điển" như vậy, thần nữ có lệnh thì sao dám không nghe chứ. Mà không đúng, chỉ sợ cô đã sớm cố tình muốn tìm ta. Lúc nãy chỉ là giả vờ tình cờ thôi.

Lão Thích đứng bên cạnh nói " Lão đại ngươi không cẩn thận nói sai rồi. Cái này gọi là "thần nữ có mộng " đó"

Sắc mặt của thiếu nữ ửng hồng giận dữ hét lớn " Ngươi câm miệng lại cho ta" Lão Thích giật mình vội im miệng lại.

Độc Cô Bại Thiên nói " Vậy cô kiếm ta làm cái gì?"

Thiếu nữ cưới nói " Người sợ nổi danh ngươi sợ mạnh. Từ khi tới Thanh Phong đế quốc thì lỗ tai ta lúc nào cũng nghe lải nhải bốn chữ "Độc Cô Bại Thiên", thật là phiến muốn chết mà"

Lão Thích cười nói " Cái này cô không cẩn thận nói sai rồi. Phải nói là " Người sợ nổi danh heo sợ khỏe " mới đúng"

Thiếu nữ cười hì hì nói " Nói không sai, một điểm cũng không sai"

Độc Cô Bại Thiên trừng mắt nhìn Lão Thích rồi cười khổ nói với thiếu nữ " Thật ra tiểu nha đầu cô muốn cái gì đây?"

"Cái tên ngu ngốc nhà ngươi nói chuyện với ta phải có chút khách khí chứ. Chẳng phải danh tiếng của ngươi lớn lắm sao? Ta muốn tỉ thí với ngươi" Trên mặt thiếu nữ lộ nét gây hấn

Độc Cô Bại Thiên nhìn thấy người giang hồ lên núi ngày càng nhiều liền quay người đi nói " Giai nhân đã có lời sao ta dám không tuân chứ. Chỉ là lúc nãy chúng ta đã giao đấu bằng miệng rồi. Nếu bây giờ còn động tay động chân dẫn tới nhiều người tới nhìn gây kinh động tới người của Vụ Ẩn phong thì đối với chúng ta cũng không có chút lợi ích nào cả. Ta thấy hay là như thế này, cô cùng ta tỉ thí theo một cách khác người một chút, thế nào?"

" Thế nào là tỉ thí khác người chứ?"

"Cô đại khái chắc cũng nghe qua việc Lạc gia cùng Lưu gia của Hán Đường đế quốc tới Vụ Ẩn phong để hỏi tội. Bây giờ cô với ta giống như động thổ trên đầu thái tuế, tìm hai nhà đó gây phiền phức xem coi ai sẽ gây được phiền phức lớn hơn, ai có đảm lược hơn, thế nào?"

"Cái này thì có gì đâu mà không được. Chỉ là như vậy thì quá đơn giản đi, chẳng có ý nghĩa gì cả" Thiếu nữ tuyệt sắc trề môi nói

" A a, vậy thì chúng ta thêm vào đó một chút may mắn đi, thế nào?"

Hai mắt thiếu nữ sáng rực hỏi gấp " May mắn là thế nào?"

Độc Cô Bại Thiên nhìn thiếu nữ cười một cách tà dị " Ta thua thì tùy cô xử lý còn nếu cô thua thì phải gả làm lão bà của ta, thế nào?"

"To gan….ngươi……" Thiếu nữ tức đến nỗi không nói ra lời. Mãi một lúc sau mới nói tiếp " Ngươi thật là to gan lại dám vô lễ với ta như vậy. Cẩn thận không ta giết hết cả nhà của ngươi đó"

Độc Cô Bại Thiên cười nói " Biết ngay là cô không muốn thua mà. Nhìn qua là đã biết một vị thiên kim tiểu thư tối ngày chỉ biết dựa vào thế lực gia tộc thôi. Được rồi…coi như nãy giờ ta chưa nói gì cả"

"Nói vớ vẩn, ai nói là ta thua chứ. Chỉ là điều kiện của ngươi khắc nghiệt quá đi"

"Tốt, nếu như ta thua thì không có gì thay đổi. Nhưng nếu cô thua thì phải làm tỳ nữ của ta trong một tháng, thế nào?"

Thiếu nữ nghiến răng trả lời " Được, một lời đã định, ngươi hãy chờ đó mà xem." Nói xong cả người như một cơn gió chạy thẳng lên núi.

Lúc này ba huynh đệ Tư Đồ liền vây hắn lại, Hạo Nguyệt nói " Đả giá cuồng, mấy tháng không gặp không ngờ ngươi càng ngày càng….vô sỉ hơn. Ai ngờ lại đi lợi dụng một cô gái để đối phó với Lưu gia và Lạc gia chứ"

"Cái này kêu là mưu lược" Độc Cô Bại Thiên cười cười nói

Lão phiến tử hạ giọng chửi thầm " Ti bỉ, cẩn thận trộm gà không thành, ngược lại……"

"Ngược lại cái đầu ngươi" Độc Cô Bại Thiên đưa tay đánh vào đầu lão rồi quay người lên núi.

Càng lên tới đỉnh thì ngọn núi càng dựng đứng. Cuối cùng khi còn cách đỉnh khoảng trăm trượng thì cả ba mặt đông, tây, bắc đều không có cách nào để leo lên tiếp vì ba mặt này dốc núi thẳng đứng khiến cho người đi đừng hòng tiến lên được nửa bước. Chỉ có hướng nam là có một con đường đi thẳng tới đỉnh khiến cho toàn bộ quần hùng đều chuyển hướng đi về hướng nam. Đúng lúc này bỗng có vài người từ trên núi đi ngược xuống, vừa đi vừa nói " Cái này là đạo lý gì đây. Bọn ta ai nấy đều chẳng phải vượt ngàn dặm tới đây sao. Vậy mà lại không thể lên được đỉnh. Thật là tức chết đi được"

Ở trên đường có không ít người hỏi nhau " Huynh đệ sao lại như vậy, đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Con đường này không phải đơn giản thông thẳng tới đỉnh Vụ Ẩn phong. Ở cuối đường có một hòn đá lớn nhìn giống như một lôi đài vậy cao hơn mười mét. Bọn ta không thể qua nổi đành phải xuống núi"

"Người của Vụ Ẩn phong không ai thả đây xuống sao?"

"Còn lâu a, bọn họ còn đang mong càng ít người càng tốt nữa kìa"

Khi đám người Độc Cô Bại Thiên lên tới nơi thì dưới lôi đài lớn đó đang tụ tập không ít người. Tư Đồ Ngạo Nguyệt nói " Nếu thân thủ dưới nhất lưu thì đừng hòng mà lên được"

Tư Đồ Mẫn Nguyệt cười " Tỷ phu, huynh đưa đệ lên theo với nhé"

Độc Cô Bại Thiên nói" Cái tên tiểu tử ngươi dám trọc ta ah" Vửa dứt lời liền mắng" Ta không phải đã nói là ngươi không được kêu là tỷ phu nữa sao. Lần sau phải nhớ lời đó"

"Được rồi…Bại Thiên ca…."

Trương Bình, Lão Thích cùng lão phiến tử ai nấy đều u sầu. Với độ cao thế này thì bọn họ đều không ai có thể lên được. Bất giác ánh mắt của cả ba đều hường về sau lưng của Độc Cô Bại Thiên.

"Ánh mắt của ba tên thỏ đế các ngươi làm gì mà nhìn kinh thế. Đừng nhìn ta như vậy, ta không có lòng tốt như vậy đâu"

"Lão đại, cầu xin ngươi đưa chúng ta lên với" Khuôn mặt Trương Bình ra vẻ thật dễ thương

Lão Thích nói " Lão đại, ngươi không cẩn thận cõng ta lên trên đó đi, ta nhẹ lắm"

Ánh mắt của lão phiến tử thì chuyển qua ba huynh đệ Tư Đồ

Lúc này từ phía trên hòn đá truyền lại giọng nói " Độc Cô Bại Thiên, các ngươi vẫn còn chưa lên sao? Thật khiến cho người ta thất vọng quá đi". Chính là giọng nói của tuyệt sắc thiếu nữ đã cải làm nam nhân.

Độc Cô Bại Thiên nói" Ai nói là bọn ta không lên được. Trương Bình lại đây, ta đưa ngươi lên trước"

Trương Bình thật mừng rỡ vội chạy lại sau lưng Độc Cô Bại Thiên như muốn leo lên lưng của hắn.

"Ngươi muốn làm cái gì vậy?" Trên mặt Độc Cô Bại Thiên lộ nét tà dị nhìn hắn rồi sau đó nhanh như chớp nắm lấy tay hắn quăng lên. "Vù" một bóng người bay vụt lên trời, Trương Bình đã bị Độc Cô Bại Thiên ném lên không trung. Trên không trung lúc này chỉ truyền lại tiếng la lớn"Cứu mạng…." tiếp đó là một tiếng "Bịch" từ phía trên truyền xuống. Độc Cô Bại Thiên lúc này mới vẫy vẫy tay" Cú ném thật chính xác a"

Cả đám người ở phía dưới ai nấy đều trợn tròn mắt. Độc Cô Bại Thiên liền nắm lấy tay Lão Thích lúc này vẫn còn đang ngây người ra khiến cho hắn la lớn" Không cần …aaaaaaa……" rồi lại một bong người bay lên rơi "bịch" ở phía trên. Lão Thích lúc này ở phía trên gào xuống " Lão đại ngươi…….."

Độc Cô Bại Thiên tức thì cũng hét lớn " Không cẩn thận, không cẩn thận thôi"

Khi Độc Cô Bại Thiên quay người về lão phiến tử thì lão phiến tử tức thì nhanh như một con thỏ chạy lại trốn sau lưng ba huynh đệ Tư Đồ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »