Yên Vũ

Lượt đọc: 3121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 32
hắn thế nhưng lại xuất hiện

❊ ❊ ❊

Phía trên truyền đến tiếng cười khẩy của Tuyên Thiệu.

Yên Vũ im tiếng, lén nâng mắt nhìn Tuyên Thiệu.

“Theo như ngươi nói, ta không thể không cứu Mục Thanh Thanh?” Tuyên Thiệu nhếch môi nói, nhưng trên mặt ngay cả mỉm cười cũng không.

Yên Vũ nhíu mày lại, trong lòng biết rõ, trong mắt quan gia, mạng của gái lầu xanh các nàng hoàn toàn không coi là mạng.

Nàng nhìn đến ánh mắt lạnh lùng của Tuyên Thiệu, lập tức cúi đầu.

Kẻ xấu kia cũng là một tên tặc ngu xuẩn, sao lại vọng tưởng dùng mạng của một cô gái thanh lâu đổi lấy Tuyên Thiệu một mình dấn thân vào nguy hiểm chứ?

“Ta nhớ rõ tướng mạo của kẻ xấu kia, cũng có thể vẽ ra, không biết có tác dụng không?” Yên Vũ ôm lấy một tia hy vọng cuối cùng.

Tuyên Thiệu nghe vậy, gõ gõ mặt bàn, phân phó với người ở ngoài cửa. “Đi chuẩn bị bút mực.”

Trước khi bút mực được đưa đến, Tuyên Thiệu thản nhiên mở miệng. “Trên đời này có công phu gọi là ‘thuật dịch dung’, có thể thay đổi diện mạo của một người, khiến người ta nhìn không ra chút sơ hở nào.”

Yên Vũ nghe vậy thì cứng lại.

Tuyên Hoà đã cầm giấy và bút mực trở lại. Hắn để đồ trong tay xuống, rồi rời khỏi phòng.

“Lại đây.”

Yên Vũ ngẩng đầu, thấy Tuyên Thiệu đang nhìn nàng, liền đứng lên, đi đến bên cạnh bàn, nâng tay muốn mài mực.

Nhưng tay phải vừa nhấc lên thì vai bị thương liền đau đến nỗi nàng hút vào một ngụm khí lạnh.

Tuyên Thiệu nhàn nhạt nhìn nàng một cái.

Yên Vũ đổi tay trái mài, càng cắn chặt khớp hàm, trong lòng không khỏi hơi hối hận. Nếu hồi đó nàng nghe lời mẹ, không có ham chơi như vậy, học cho giỏi bản lãnh hai tay viết chữ, hai tay vẽ tranh của mẹ thì tốt rồi.

Mài mực xong, nàng dùng tay phải cầm bút. Riêng động tác đơn giản nâng tay chấm mực cũng khiến cho nàng đổ mồ hôi đầy người.

Nàng cắn chật răng, nhịn xuống vai phải đau nhức. Bút dừng trên giấy Tuyên Thành cũng không khống chế được độ mạnh yếu, lập tức quẹt ra một vết đen.

Thấy trên giấy Tuyên Thành đột nhiên nhiều thêm một vết bẩn, Yên Vũ nhíu nhíu mày, nâng tay dời bút xuống mấy tấc, nhưng vai phải đau đớn khiến cho tay nàng cầm bút không ngừng run rẩy.

Nàng thử vài lần đều không thể đặt bút bình thường.

Trong lòng Yên Vũ càng sốt ruột.

Tuyên Thiệu mặc dù bận nhưng vẫn ung dung ngồi trên ghế hoa hồng, nghiêng nghiêng dựa vào lưng ghế, ánh mắt nhàn nhạt nhìn nàng.

Yên Vũ hít sâu một hơi, cắn chặt khớp hàm, nâng tay trái chụp mạnh vào vai phải của mình.

Tuyên Thiệu nhíu mày, con ngươi sâu thẳm.

Vai phải của Yên Vũ vốn rất đau, chụp lên một cái, thoáng như ngàn vạn kim châm đâm vào bả vai.

Mồ hôi liền chảy xuống từ màng tang. Một ít mồ hôi còn chảy vào trong mắt, đâm vào mắt khiến cho đau đớn.

Nàng lại nâng tay phải, vai phải thật sự đau đến chết lặng… Ngăn chận bút run rẩy trong tay, nàng vững vàng hạ xuống đầu bút.

Không đến thời gian một nén nhang, nàng rốt cuộc đứng thẳng dậy, đặt bút xuống.

Nâng tay lau mồ hôi trên mặt, gương mặt lộ ra dáng tươi cười gượng ép. “Mời công tử xem qua, đây là kẻ xấu ta nhìn thấy tối hôm qua.”

Tuyên Thiệu đứng dậy, đi hai bước đến bên cạnh bàn, cúi đầu nhìn giấy Tuyên Thành ở trên bàn.

Chỗ bẩn lúc ban đầu hạ bút đã được vẽ vị trí tóc, thật cũng thích hợp.

“Không ngờ ngươi không chỉ thính lực hơn người, mà còn am hiểu màu vẽ?”

Yên Vũ buông thõng tay, lẳng lẳng đứng ở một bên. Đau đớn trên vai phải càng phát ra, thật sự khiến cho nàng khó mà chịu đựng nổi.

“Ta thấy người này nhìn hơi quen mắt. Tuyên Hoà…” Tuyên Thiệu gọi một tiếng.

Tuyên Hoà ở ngoài cửa lập tức đáp lại. “Công tử có gì phân phó?”

“Đem ‘hồ sơ sinh hoạt’ của Hoàng thành ti vào đây.”

Yên Vũ đang bị bả vai nhức buốt tra tấn đau đớn không chịu nổi, nghe thế cũng lập tức mở to mắt nhìn. Trong nhất thời, vai đau cũng quên hết.

Hồ sơ? Hồ sơ sinh hoạt? Hồ sơ sinh hoạt của Hoàng thành ti?

Vừa rồi nàng thật sự nghe mấy chữ đó chứ? Hay là bả vai nàng quá đau, đến nỗi sinh ra ảo giác?

Không bao lâu thì thấy cửa bị đẩy ra từ bên ngoài.

Lộ Minh Dương trưng ra gương mặt cười hì hì, xuất hiện ở ngoài cửa.

“Công tử, ngài gọi ta?”

Yên Vũ nhịn không được nhìn chằm chằm Lộ Minh Dương. Chạm với ánh mắt của hắn nhìn trở qua, mới phát giác mình đã nhìn quá mức trực tiếp. Lúc này mới ép mình cúi đầu.

Tuyên Thiệu dùng cằm chỉ chỉ tranh chân dung trên bàn.

Lộ Minh Dương tiến lên, đưa tay cầm lấy tờ giấy Tuyên Thành trên bàn, xem kỹ.

Sau đó một tay giơ bức hoạ, một tay sờ sờ râu cằm còn chưa dài, nhếch miệng cười nói: “Hắn thế nhưng lại xuất hiện!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mặc hàm nguyên bảo