Yên Vũ

Lượt đọc: 3136 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 20
ác mộng

❊ ❊ ❊

Cho đến khi thu hết lá vàng, bộ đầu phân phó người khiêng thi thể đến phòng xác của nha môn.

Cũng mang má Từ và Mục Thanh Thanh, Yên Vũ, cùng với tất cả hoa nương của Xuân Hoa lâu đi.

Nhà giam của nha môn cả đêm bị nhồi nhét.

Yên Vũ và Mục Thanh Thanh có lẽ là phạm nhân được đối đãi tốt nhất. Một mình hai người cùng ở trong một gian phòng giam, không có bị nhốt chung với mọi người của Xuân Hoa lâu. Bốn phía đều là tường đá, chỉ còn lại một tấm cửa sắt và một cửa sổ nhỏ không chui lọt đầu để thông khí.

Xuyên qua cửa sổ nhỏ có thể nhìn thấy sắc trời bên ngoài đã hơi sáng.

Mục Thanh Thanh dưới tác dụng của thuốc mê, đã bị mê man hồi lâu, hiện giờ gặp chuyện không may này thì đã sợ tới mức hoàn toàn tỉnh táo, không hề buồn ngủ.

Nhưng Yên Vũ lại rất buồn ngủ. Đầu tiên là lượn vòng với Lý công tử, sau khi bị Lý công tử bắt đi thì lại cùng Tuyên Thiệu tìm bản đồ bố trí phòng thủ thành bị giấu. Mới vừa được đưa về, vừa muốn trở về ngủ thì lại gặp được sự kiện giết người. Nhìn thấy trời sắp sáng, Yên Vũ đã buồn ngủ đến nỗi không cất đầu dậy nổi.

Cũng may là trong phòng giam bằng đá còn có một cái giường đá, bên trên trải chiếu, nói chung có thể nằm tạm.

“Tiểu thư, người có buồn ngủ không?” Yên Vũ di chuyển đến bên cạnh giường đá, thấp giọng hỏi.

Mục Thanh Thanh lắc đầu. “Lúc này ta nào có tâm tư buồn ngủ chứ. Một khi ta nhắm mắt lại thì chính là thi thể của Linh Lan…Yên Vũ, sao muội bình thường, không có bộ dáng sợ hãi một chút nào vậy? Chúng ta bị nhốt ở đây, cũng không biết khi nào thì mới có thể được thả ra? Nếu bắt được hung thủ mới có thể thả chúng ta đi…”

Mục Thanh Thanh nói xong thì dừng lại, bởi vì Yên Vũ đã xoay người nằm lên nệm rơm trên giường đá, nhắm mắt nghỉ ngơi. “Thật sự là phục muội, như vậy cũng có thể ngủ được?” Mục Thanh Thanh đi tới, cởi áo khoác ngoài của mình ra, nhẹ nhàng đắp lên người Yên Vũ.

Yên Vũ thật sự rất buồn ngủ, nhưng giữa mơ mơ màng màng vẫn có đủ loại âm thanh chui vào trong tai.

Dường như là phòng giam thông thường bên kia đã bắt đầu thẩm vấn. Thân là bà chủ, má Từ là người đầu tiên bị xét hỏi.

Yên Vũ loáng thoáng nghe được má Từ nói: “Có một vị công tử trẻ tuổi, ra tay vô cùng hào phóng, không có chỉ rõ cô nương nào, bảo ta gọi một đoàn hoa nương đến phòng bao, hắn liếc mắt một cái liền vừa ý Linh Lan, chỉ chừa một mình Linh Lan ở lại phòng bao… Sau đó lại thấy hắn ôm Linh Lan đứng ở chỗ lan can lầu hai, tung xuống lầu vàng lá nát. Bất kể là hoa nương hay khách đều nhốn nháo, tất cả mọi người đang tranh vàng lá… Nhưng sau đó, Linh Lan bỗng nhiên kêu thảm thiết một tiếng, bị đẩy khỏi lầu hai. Mọi người lúc này đều hoảng hốt tâm thần, tiếp đó chạy ra ngoài. Ta cũng không nhìn thấy công tử kia khi nào, từ chỗ nào rời đi.”

“Còn nhớ rõ tướng mạo của người đó không?” Nha sai thẩm vấn hỏi.

Má Từ lắc đầu. “Hôm qua rất nhiều khách, ta phục vụ hắn một hồi lúc hắn muốn chọn hoa nương hầu hạ trong phòng bao. Sau đó, lúc hắn tung vàng lá thì ta đã ở dưới lầu, không thấy rõ, cũng không nhớ được…”

Bên trong Yên Vũ hỗn loạn, đầu óc suy nghĩ cũng không được hết sức tỉnh táo.

Cảnh hiện trường án mạng ở Xuân Hoa lâu dần dần bị một cảnh khác thay thế.

Nàng bị biểu ca nắm chặt, đứng ở góc đường, nhìn về phía phủ Thừa tướng ánh lửa ngất trời. Nàng lớn tiếng gào khóc, liều mạng đánh biểu ca để hắn buông mình ra, nàng muốn đi cứu cha mẹ.

Nhưng biểu ca mặc cho nàng đánh đá, chỉ chăm chú túm chặt nàng không buông.

Nước mắt nàng khiến cho ánh lửa mơ hồ, khiến cho bóng dáng của biểu ca cũng mơ hồ.

“Ngươi thả ra! Thả ra! Cha mẹ ta còn đang ở bên trong. Ca ca, tỷ tỷ, đệ đệ, muội muội còn đang ở bên trong! Người nhà của ta đều ở bên trong! Ngươi thả ra!” Nàng tru lên.

Nhưng biểu ca lại túm nàng thật chặt.

Nàng cúi người cắn một miếng trên tay biểu ca. Nàng cắn vừa mạnh vừa ác liệt, rất nhanh liền có mùi máu tràn ngập trong miệng.

Nhưng tay biểu ca vẫn không thả lỏng một chút nào. “Cha mẹ của ta cũng ở bên trong. Bây giờ lửa quá lớn, muội hoàn toàn không vào được!”

Bỗng nhiên lúc có giọt nước lạnh lẽo rơi trên cổ nàng, nàng ngẩng đầu thì thấy mặt biểu ca đầy nước mắt.

Nàng tức khắc không còn sức giãy dụa… Đúng vậy, cha mẹ của biểu ca cũng ở bên trong.

Ngoại trừ nàng và biểu ca, đúng một trăm tám mươi bảy miệng người, tất cả đều cùng phủ Thừa tướng to như vậy hoá thành tro bụi…

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mặc hàm nguyên bảo