Yên Vũ

Lượt đọc: 3224 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 19
kẻ bị tình nghi

❊ ❊ ❊

Má Từ la lên sau lưng nàng: “Đừng vào đó…”

Bóng dáng của Yên Vũ đã vào cửa Xuân Hoa lâu. “Tránh ra tránh ra!” Phía sau đám người truyền đến tiếng nha dịch đuổi người đi.

“Nghe nói ở đây chết người?” Bộ đầu đi trước nha dịch nhất, mày rậm, to lớn, làn da ngăm đen, hỏi mọi người.

Mọi người liên tục gật đầu, đều chỉ vào cửa chính của Xuân Hoa lâu.

Yên Vũ vọt vào Xuân Hoa lâu, nhìn thấy trên mặt đất còn có chút vàng lá vỡ rải rác trên đất.

Nằm trên mặt đất giữa lầu một là hoa nương Linh Lan đã chết. Một con dao găm cắm trên ngực Linh Lan.

Máu đỏ tươi đã ướt đẫm quần áo của nàng ta. Quần áo nàng ta tán loạn, cổ áo bên nửa người không có dao găm cắm đã bị trượt xuống dưới vai, lộ ra mảng lớn da thịt trắng như tuyết. Con mắt Linh Lan trợn tròn, trên khoé miệng và cằm đều là vết máu.

Mục Thanh Thanh đang đứng ở cầu thang của lầu một và lầu hai, một tay bịt miệng, một tay đỡ lấy lan can gỗ, nhìn thi thể của Linh Lan, răng run lập cập, đứng cũng không vững.

“Tiểu thư, người không sao chứ?” Yên Vũ đứng dưới cầu thang, ngửa đầu nhìn Mục Thanh Thanh.

Mục Thanh Thanh nghe vậy, cứng ngắc ngẩng đầu, trong nháy mắt nhìn thấy Yên Vũ, nhịn không được nước mắt ào ào rơi xuống. “Yên Vũ…Ta…Ta…Ta sợ quá…”

“Tiểu thư đừng sợ! Đứng tại chỗ đừng nhúc nhích, nô tỳ đến đỡ người.” Yên Vũ nói xong liền đi về phía giữa cầu thang lầu một.

Đầu cầu thang là thi thể của Linh Lan vắt ngang, nếu nàng muốn lên cầu thang thì phải đi qua thi thể Linh Lan.

Lúc nàng đi đến cạnh thi thể Linh Lan, nhìn con mắt mở trừng của nàng ta cùng với vết máu toàn thân, trong lòng nhịn không được run lên, nhưng vẫn ngồi xổm xuống, đưa tay thăm dò hơi thở của Linh Lan

Đã không còn hơi thở nào.

“Mọi người trong lâu không được nhúc nhích!” Yên Vũ còn chưa đứng lên liền có nha dịch vọt vào, bao vây lầu một của Xuân Hoa lâu.

Bộ đầu với làn da ngăm đen đi lên phía trước, nhìn Yên Vũ, nói: “Ngươi là ai? Đứng bên cạnh thi thể làm cái gì?”

Yên Vũ nhíu mày. “Ta là tỳ nữ của Mục tiểu thư, đang muốn lên lầu đỡ tiểu thư nhà ta.”

Ánh mắt của bộ đầu kia quét một vòng trên mặt nàng, lại quét qua trên người nàng, cuối cùng dừng lại trên ngực nàng. “Ngươi là nha hoàn của Mục tiểu thư, sao lại vào từ bên ngoài? Ta thấy ngươi và hoa nương bị chết này không thoát được quan hệ. Mang đi!”

“Các ngươi làm gì? Sao có thể tuỳ tiện xử oan người ta?” Hai tay Mục Thanh Thanh giữ lấy lan can gỗ, ổn định thân thể của mình, thấy bọn nha dịch muốn bắt Yên Vũ thì lập tức run giọng quát.

Bộ đầu ngẩng lên thấy Mục Thanh Thanh đang đứng ở giữa cầu thang thì trên mặt lộ ra nụ cười dâm tà.

“Người khác đều chạy đi, tại sao ngươi còn ở trong Xuân Hoa lâu?”

“Ta…Ta không dám đi xuống, đang tính chờ tỳ nữ của ta đến đỡ ta một chút!” Mục Thanh Thanh chỉ vào Yên Vũ, nói.

Bộ đầu nhìn nhìn Mục Thanh Thanh rồi lại nhìn nhìn Yên Vũ. “Hai người này đều bị nghi ngờ, tất cả đều mang đi!”

“Các ngươi làm gì?!” Lập tức có nha dịch vượt qua xác chết, xông lên cầu thang, tóm lấy Mục Thanh Thanh rồi đi xuống.

Mục Thanh Thanh muốn giãy dụa, nhưng sau khi nhìn đến tử trạng và con mắt chết không nhắm của Linh Lan thì bị doạ đến nỗi tay chân nhũn ra.

“Tiểu thư!” Yên Vũ tiến lên giữ chặt lấy tay Mục Thanh Thanh. “Tiểu thư đừng sợ, vốn không có liên can đến chúng ta, thanh giả tự thanh!”

Bộ đầu nghe vậy hừ lạnh một tiếng, nhìn vàng lá rải rác trên mặt đất một cái, phân phó: “Những thứ này đều là vật chứng, tất cả đều nhặt!”

Nha dịch đang giữ Mục Thanh Thanh vừa thấy phải nhặt vàng lá lên liền ném nàng ta sang một bên, xoay người đi nhặt vàng lá trên mặt đất.

Yên Vũ tiến lên đỡ lấy Mục Thanh Thanh suýt ngã ngồi trên đất.

Mục Thanh Thanh rất sợ hãi, nhưng lòng hiếu kỳ lại thúc giục nàng ta nhịn không được quay đầu lại nhiều lần nhìn thi thể của Linh Lan.

Bộ đầu đứng ở một bên, thấy bọn nha dịch đều nhặt sạch vàng lá, lại phân phó: “Mọi thứ trong tay những người bên ngoài kia cũng đều nộp lên. Đây chính là chứng cứ phạm tội. Ai cầm lấy vàng lá, đó là có liên can đến án này! Nếu không nộp lên thì tất cả vào nha môn!”

“Chúng ta cũng không có vàng lá!” Mục Thanh Thanh không nhịn được, nói.

Bộ đầu lạnh lùng cười. “Các ngươi là người bị phát hiện gần hiện trường vụ án nhất, không cần có vàng lá cũng là kẻ bị tình nghi!”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mặc hàm nguyên bảo