Yên Vũ

Lượt đọc: 3113 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 18
chết người

❊ ❊ ❊

Yên Vũ nghe ra ý không cho là đúng trong lời nói của Tuyên Thiệu. Nàng biết chuyện này cũng không mang đến ảnh hưởng gì thật sự với Tuyên gia hoặc Tuyên Thiệu, liền yên lòng.

Xe ngựa dừng lại ở cửa hông của Xuân Hoa lâu.

Yên Vũ đang tính xuống xe thì Tuyên Thiệu bỗng nhiên lên tiếng. “Ngươi thật sự không cần thưởng sao?”

Yên Vũ ngoái đầu lại nhìn hắn cười. “Nếu ngươi có thể thường xuyên đến gặp ta thì bất cứ phần thưởng nào cũng không thể lời hơn đó sao? Ta thật ra là người rất thực tế.”

Tuyên Thiệu nghe vậy thì giễu cợt. “Nếu ngươi muốn thực tế, muốn tiếp cận ta như vậy, sao không cầu xin đi theo bên người ta làm thiếp chứ?”

Yên Vũ sửng sốt, làm như không ngờ hắn sẽ nói như vậy, quả thật cân nhắc một hồi. “Yêu cầu như vậy cũng có thể?”

Tuyên Thiệu lại cười nhạo một tiếng. “Trễ rồi, xuống xe!”

Yên Vũ lẩm bẩm nói. “Thật sự là nhỏ mọn.”

Lập tức nhảy xuống xe ngựa, còn chưa đứng vững thì xe ngựa đã rít lên rời đi.

Nàng suýt ngã sấp xuống, cảm thấy nhịn không được vẫn nghĩ tới đề nghị vừa rồi của Tuyên Thiệu.

Làm thiếp của hắn quả thật là tiếp cận hắn thêm một bước, còn có thể theo hắn đến ở nhà họ Tuyên. Có lẽ thật sự có cơ hội tiếp cận với hồ sơ của Hoàng thành ti sớm một chút chứ?

Trong đầu đột nhiên hiện lên bóng dáng thon dài, thoáng như tiên nhân của biểu ca, Yên Vũ lắc lắc đầu. Nếu có thể lúc phá án giúp đỡ được hắn giống như hôm nay, nói không chừng cơ hội nhìn thấy hồ sơ sẽ lớn hơn một chút?

Nàng phủi bụi đất trên tay, nhấc chân tiến lên gõ vang cửa hông.

Nhưng không nghe thấy tiếng bước chân đi đến mở cửa ở bên trong.

Yên Vũ lắng tai nghe, lân cận cửa hông không có tiếng hít thở của ai cả.

Xem ra bà già ở cửa hông chạy đi đâu rồi?

Nàng hướng đến chỗ xa hơn lắng nghe. Phòng khách của Xuân Hoa lâu đang tiếp đãi khách vô cùng náo nhiệt.

Nàng nhấc chân đi về phía cổng trước, còn chưa đến gần liền nghe được tiếng kêu thảm thiết phát ra từ trong Xuân Hoa lâu.

Ngay sau đó là một tràng tiếng kêu thảm thiết liên tục.

Yên Vũ tăng nhanh bước chân, tiếp theo nghe thấy tiếng “thịch” của một người ngã xuống từ lan can lầu hai.

Có người dùng khinh công nhảy lên rời Xuân Hoa lâu.

Khi nàng chạy đến Xuân Hoa lâu thì suýt nữa bị hoa nương và khách từ bên trong tràn ra đụng té trên đất.

Nàng nhanh tay lẹ mắt ôm lấy cây cột, né tránh đám người.

trong phòng, hít Mọi người kêu thảm thiết trong thời gian ngắn rồi Xuân Hoa lâu tuôn ra đèn đuốc rực rỡ.

trong phòng, hít Mọi người kêu thảm thiết, trong thời gian ngắn tràn ra khỏi Xuân Hoa lâu đèn đuốc rực rỡ.

Thấy mọi người đều hoặc gần hoặc xa vây quanh cửa Xuân Hoa lâu.

Yên Vũ nhón chân, tìm kiếm bóng dáng của Mục Thanh Thanh trong đám người.

Nhưng không tìm thấy gì cả.

Nghe được trong Xuân Hoa lâu còn có người ở trong phòng, thở gấp, vẫn chưa đi ra.

Không biết rốt cuộc là Xuân Hoa lâu đã xảy ra hỗn loạn gì, Yên Vũ tăng thêm can đảm, nhấc chân đi về phía cửa.

Bỗng nhiên từ sau lưng có người kéo nàng một cái. “Đừng đi vào!”

Là tiếng của má Từ.

Yên Vũ nhìn lại, trên mặt má Từ có kinh hoàng, bất an, còn có quan tâm cùng lo lắng.

“Má, đã xảy ra chuyện gì?” Yên Vũ cầm tay bà ta, phát hiện tay bà đang hơi run rẩy, hơn nữa nghe được tim bà ta dồn dập đập thình thịch thình thịch.

“Chết…Chết người…” Má Từ nắm chặt lấy tay nàng, như là lo nàng sẽ vọt vào, hoặc như là muốn tìm chút bình thường từ nơi nàng để dựa vào.

“Ai chết?” Chân mày Yên Vũ nhíu chặt.

“Là…Hoa nương…Linh Lan…” Khi má Từ nói chuyện, răng trên răng dưới đều va vào nhau. “Ngươi đừng đi, đừng đi vào…”

Đang nói, trong Xuân Hoa lâu lại phát ra một tiếng thét thảm thiết.

Yên Vũ nhanh chóng rút tay mình ra khỏi tay má Từ, liều lĩnh vọt vào trong.

Bởi vì nàng nghe ra đây là tiếng của Mục Thanh Thanh.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mặc hàm nguyên bảo