Yên Vũ

Lượt đọc: 3185 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 24
hiện trường xảy ra án

❊ ❊ ❊

“Thanh Thanh, Yên Vũ, các ngươi… Các ngươi không sao chứ?” Má Từ thấy hai người bọn họ liền bước nhanh tới. Gã sai vặt má Từ sai đi mướn xe ngựa đã trở lại, ba người cùng nhau quay về Xuân Hoa lâu.

Tất cả nha hoàn bên người hoa nương đều canh giữ ở hậu viện, không dám đi ra.

Cõ lẽ người của Hoàng thành ti đã dặn dò bọn họ không được tuỳ ý ra ngoài.

Gã sai vặt, các bà già làm việc nặng cũng đều túm tụm ở sau nhà bếp, hành lang, không đi lên phòng khách.

Tối hôm qua, thi thể của Linh Lan nằm ở đầu cầu thang lầu một phòng khách, người qua lại đều khó tránh khỏi nhìn tới đó.

Tuy xác đã được khiêng đi rồi, nhưng người của nha môn thật là không có lòng tốt giúp rửa sạch hiện trường. “Thanh Thanh, Yên Vũ, các ngươi theo ta vào xem?” Má Từ chần chừ đứng ở cửa chính Xuân Hoa lâu, muốn đi vào nhưng không dám cất bước.

Tay trái Yên Vũ bị bà ta nắm chặt, có thể cảm thấy rõ ràng bà ta đang hơi run rẩy.

“Yên Vũ, lá gan ngươi lớn, ngươi theo má vào xem?” Mắt má Từ lộ vẻ cầu xin, nhìn Yên Vũ.

Yên Vũ gật đầu, đỡ cánh tay má Từ. “Má đừng lo lắng, Yên Vũ nhất định làm bạn đi cùng ngài. Hôm qua tiểu thư của ta bị khiếp sợ, vậy để nàng ấy chờ ở cửa nhé?”

Mục Thanh Thanh nghe vậy thì liên tục gật đầu.

Má Từ cũng chỉ có thể đồng ý.

Nâng tay cẩn thận vạch ra giấy niêm phong trên cửa, đẩy cửa đi vào Xuân Hoa lâu. Lầu một ngoại trừ bàn ghế ngổn ngang thì là một vết máu khô đỏ sậm, nổi bật chói mắt.

Yên Vũ còn có thể nhớ tới bộ dáng thi thể của Linh Lan té trên mặt đất.

Nàng ngẩng đầu nhìn lan can lầu hai, chỉ vào một chỗ, hỏi: “Má, hôm qua Linh Lan là bị đẩy xuống từ chỗ đó sao?”

Má Từ gật đầu, sắc mặt hơi trắng bệch.

Yên Vũ cẩn thận nhớ lại, dường như tối hôm qua khi nàng chạy đến cửa trước của Xuân Hoa lâu còn nghe được một tiếng vang của lan can gỗ bị đụng nứt ra.

Thân hình Linh Lan gầy yếu, nhưng tiếng đó chứa đầy sức lực, nếu thực sự Linh Lan đụng vào lan can, có lẽ người đẩy Linh Lan xuống lầu hai nhất định nội lực không tồi.

Yên Vũ rất muốn đến chỗ lan can lầu hai nhìn xem nơi đó có bị đụng xuất hiện dấu vết hay không.

Nhưng má Từ túm chặt lấy nàng, vẻ mặt cũng vô cùng khó coi.

Có lẽ bà ta tuy can đảm đi vào xem xét, nhưng trong lòng cũng sợ hãi bất an.

“Má, Yên Vũ?” Tiếng của Mục Thanh Thanh từ bên ngoài truyền đến.

Yên Vũ nghe thấy có tiếng mười mấy người tới gần.

Tốc độ của bọn họ vô cùng nhanh, cưỡi ngựa đến, ghìm ngựa dừng lại bên ngoài Xuân Hoa lâu, xoay người xuống ngựa.

Cửa Xuân Hoa lâu bị đẩy mạnh ra.

Má Từ và Yên Vũ đứng ở lầu một, ngạc nhiên nhìn người đi đến.

Đi tuốt đằng trước đúng là người ở nhà lao của nha môn đã đưa bọn họ ra.

“Lá gan của các ngươi không nhỏ đó, không biết nơi nha môn dán giấy niêm phong là không thể tuỳ tiện đi vào sao?” Người nọ nhìn má Từ và Yên Vũ, lạnh lùng nói.

“Ngươi hù doạ bọn họ làm gì? Hiện giờ vụ án đã được Hoàng thành ti chúng ta tiếp quản, giấy niêm phong của nha môn vô dụng!” Phía sau hắn là một thiếu niên nhìn nhỏ hơn hắn vài tuổi, cười vỗ vỗ vai hắn.

Thiếu niên kia cười liền lộ ra một hàm răng trắng đều, cười nhìn hai người má Từ. “Các ngươi không có động qua đồ đạc ở trong lâu này chứ?”

Má Từ hơi đứng không vững, nhưng vẻ mặt cuối cùng cũng trấn tĩnh. “Không, chúng tôi vào là bộ dáng gì thì vẫn là bộ dáng đó.”

Thiếu niên kia gật đầu. “Vậy được rồi, sau này ở yên ở hậu viện đi. Trước khi vụ án được rõ ràng thì Xuân Hoa lâu không thể mở cửa buôn bán. Được rồi, không còn chuyện của các người nữa rồi!”

“Ca ca, ngươi nhìn một chút, người nha môn làm việc không có kế hoạch gì cả, để cho bọn họ tra án thì có thể tra ra cái gì chứ? Vị trí, tư thế của thi thể, ngay cả một ký hiệu cũng không đánh dấu thì đã khiêng thi thể đi rồi, ôi…” Thiếu niên nhìn một bãi vết máu ở đầu cầu thang, vừa cảm khái vừa nhịn không được lắc đầu.

Yên Vũ quay đầu lại nhìn hắn một cái, vừa đỡ má Từ đi ra ngoài vừa không ngừng suy nghĩ trong lòng.

Lúc đi tới cửa, nàng quay đầu. “Ta nhớ rõ tư thế thi thể kia ngã xuống tối hôm qua.”

Thiếu niên và người đàn ông có vẻ mặt lạnh như băng đều quay sang nhìn Yên Vũ.

“Ngươi nhớ rõ tư thế của thi thể hả? Vậy thật tốt quá!” Thiếu niên tươi cười rạng rỡ.

Người đàn ông lạnh lùng kia rũ mắt, nói: “Nếu ta nhớ không lầm, ngươi tên là Yên Vũ đúng không?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 69 Chương 70 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 128 Chương 129 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 133 Chương 134 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 139 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mặc hàm nguyên bảo